Thiên Hạ Chỉ Được Có Một Kẻ Xuyên Không

Chương 2. Trường công chúa giết hàng trăm kẻ xuyên việt? Bị bệnh à!

Phía trước tòa cung điện hình tròn, một dãy lồng đèn đỏ được treo cao.

Ánh đèn mờ ảo, loang lổ hắt lên nền tuyết trắng xóa.

Tần Minh cùng hai mươi tên tân thái giám đứng thành một hàng.

Chỉ có mình hắn là đeo vải đen che mặt, có lẽ vì vết thương trên mặt nên được hưởng đặc quyền này.

Một vị công công mặc cẩm y màu xanh sẫm tiến về phía họ. Thân hình lão to béo, trên ống tay áo thêu những đóa hoa lục giác kỳ dị.

Trên eo bài của lão khắc hai chữ: Vương Cẩn.

"Hai mươi đứa các ngươi đều do ta đích thân tuyển chọn, đích thân tịnh thân, và cũng đều là những kẻ tay đã nhuốm máu của bọn xuyên việt! Có điều lần này coi như là lễ ra mắt để các ngươi tiến cung, không có phần thưởng. Sau này ở trong cung phải mở to mắt ra mà nhìn! Chỉ cần giết chết một kẻ xuyên việt sẽ được thưởng trăm lượng bạc trắng, kèm theo một quyển công pháp!"

Tần Minh cảm nhận được sự hưng phấn cuồng nhiệt trong ánh mắt của những kẻ xung quanh.

Thế giới này đúng là biến thái!

Giết người xuyên việt mà khiến các ngươi phấn khích đến thế sao?

Bản thân hắn đúng là dẫm phải phân mười mấy năm mới xuyên không đến cái nơi tàn nhẫn mất nhân tính này!

"Tiếp theo chuẩn bị phân phó các cung nha ty."

Trong lúc lòng Tần Minh còn đang ngổn ngang trăm mối, một tên thái giám lùn bên cạnh khẽ vỗ vào tay hắn.

"Huỳnh Thạch hoàng thành này ấm áp hơn Hàn Dạ thành của chúng ta nhiều!"

Tần Minh gật đầu. Tên tiểu thái giám này chắc hẳn là đồng hương với gã bịt mặt.

Ánh đèn tối mờ, gã chỉ nhìn thấy mắt Tần Minh nên không nhận ra điều gì khác lạ. Trên thẻ bài bên hông gã viết: Tiểu Lục Tử.

"Ta vừa nghe bọn họ nói, ngàn vạn lần đừng có tới Chưởng Hỏa điện của Nữ đế! Cũng đừng tới Thái Âm cung của Trường công chúa!"

Mấy tên tân thái giám bên cạnh cũng thấp giọng phụ họa:

"Đúng vậy! Nghe nói Nữ đế và Trường công chúa giết người không chớp mắt! Đặc biệt là Trường công chúa, đã giết hàng trăm kẻ xuyên việt, ngay cả người bản địa cũng chết mất mấy chục mạng rồi!"

Giết hàng trăm kẻ xuyên việt? Mẹ kiếp!

Tần Minh nghe mà da đầu tê dại.

Một người đàn bà, lại còn là Trường công chúa, sao có thể biến thái đến mức đó?

Mà nói đi cũng phải nói lại, thế giới này sao mà lắm kẻ xuyên việt thế không biết?!

"Nhưng mà, Tiểu Tần Tử ngươi không cần lo đâu. Mặt ngươi có vết sẹo lớn như vậy, Trường công chúa và Bệ hạ đều chỉ thích những kẻ có dung mạo tuấn lãng thôi!"

Tần Minh thở phào nhẹ nhõm.

Vậy thì tốt, vậy thì tốt!

Thật may mắn vì lúc nãy đã tự rạch một đao lên mặt.

"Lần này Chưởng Hỏa điện của Bệ hạ không cần người mới. Ai muốn tới Thái Âm cung của Trường công chúa thì giơ tay!"

Hai mươi tên tân thái giám im lặng như tờ, ai nấy đều khẽ cúi đầu.

Kẻ nào tới Thái Âm cung, coi như cầm chắc cái chết trong tay.

Thái Âm cung tại sao gọi là Thái Âm cung? Chính vì người chết quá nhiều, âm khí quá nặng.

"Nào! Đều ngẩng mặt lên cho ta."

Lão thái giám béo Vương Cẩn đi một vòng, dừng lại trước mặt Tần Minh.

Vị công công lưng gù dẫn Tần Minh tới lúc trước vội vàng lên tiếng:

"Tiểu Tần Tử này hôm qua vừa bị thương, bên mặt trái từ mắt xuống cổ có một vết sẹo mới. Hắn trông xấu xí thế này, chắc chắn không hợp yêu cầu của Trường công chúa đâu ạ!"

Vương Cẩn công công khẽ cười khằng khặc:

"Ấy thế mà lần này Thái Âm cung đặc biệt truyền tin, nói là không cần tiểu bạch kiểm! Bảo rằng bọn mặt trắng không chịu được đòn, cần một kẻ trông mặt mũi xấu xí, thân hình cường tráng, chịu đánh giỏi."

Tim Tần Minh bỗng thắt lại.

"Bốp!" Vương Cẩn công công vỗ mạnh lên vai Tần Minh.

"Mặt có sẹo, xấu, dáng người cao lớn cường tráng, chính là ngươi rồi!"

Trong lòng Tần Minh như có vạn con thảo nê mã chạy qua.

Cái quái gì thế này!

Cái khởi đầu xuyên không thần thánh gì đây, bao nhiêu cái buff biến thái đều dồn hết lên người hắn rồi!

Tần Minh bị Lưu Nguyên công công lưng gù dẫn đi.

Những người còn lại nhìn theo bóng lưng hắn với ánh mắt đầy thương hại, cứ như đang nhìn một cái xác không hồn.

...

Đêm ở nơi này dường như không hề đen kịt.

Bầu trời trông như được dán một lớp giấy thấm đẫm mực tàu, mờ mờ ảo ảo.

Trên hành lang dài kết một lớp băng dày.

Tần Minh chỉ mặc đơn y mỏng manh, toàn thân lạnh thấu xương nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường.

Hắn hơi khom lưng, cúi đầu đi theo sau Lưu Nguyên công công.

Ánh mắt Tần Minh liếc nhìn cảnh vật hai bên hành lang.

Tuyết rơi quá lớn, những hòn non bộ trong vườn bị vùi lấp chỉ còn lộ ra một nửa.

Nhiều loại cây cối hình thù kỳ quái rũ đầu trong gió tuyết.

Thỉnh thoảng lại có những con chim màu đỏ rực quỷ dị bay xuyên qua các cành cây.

"Tiểu Tần Tử, hôm nay giết kẻ xuyên việt cảm thấy thế nào?"

Còn cảm thấy gì nữa? Đâm một gã đàn ông thì cần cảm giác gì?

"Bẩm Lưu công công, cảm giác cũng không tệ ạ."

"Ngươi rất dũng cảm. Nhiều kẻ mới khi giết người xuyên việt đều run rẩy sợ hãi, chúng cho rằng kẻ xuyên việt là sinh vật tà ác, trong lòng kinh sợ lắm."

"Đa tạ công công khen ngợi!"

"Nạn đói ở Hàn Dạ thành đã đỡ hơn chút nào chưa?"

Đại não Tần Minh vận hành hết công suất.

Câu này phải trả lời sao đây? Hàn Dạ thành là ở đâu? Quê hương của gã bịt mặt sao?

Gã bịt mặt đó đã phải vào cung làm thái giám, thì quê nhà chắc chắn chẳng tốt đẹp gì.

"Bẩm công công, không khả quan cho lắm ạ!"

"Haiz, từ khi ta bắt đầu nhớ được, bóng tối và giá lạnh đã bao trùm Hàn Dạ thành, ba năm gần đây lại càng bị băng phong, nạn đói hoành hành. Có điều Tây quận nơi ngươi ở chắc là khá hơn đôi chút. Ở trong cung hãy lanh lợi một chút, giết thêm nhiều kẻ xuyên việt vào, có bạc thì gửi về nhà cho gia đình bớt khổ!"

"Đa tạ Lưu công công chỉ điểm!"

Tần Minh kinh hãi xen lẫn nghi hoặc!

Hàn Dạ thành quanh năm bị bóng tối bao phủ? Còn bị đóng băng suốt ba năm?

Cái thế giới quái quỷ gì thế này!

"Đi thẳng phía trước chính là Thái Âm cung. Trường công chúa vốn thích giết người nhất, bất kể là kẻ xuyên việt hay người Đại Diễn quốc, nàng ta đều thích giết. Nể tình buổi tối nay trò chuyện vui vẻ, nếu ngươi chết, ta sẽ nhắn một tin về cho gia đình ngươi."

Tần Minh: ...

Ta thật sự cảm ơn lão đấy nhé!

"Tiểu Tần Tử, có thấy chữ trên phiến đá phía trước không?"

Từ đằng xa, tại ngã ba đường dựng một khối đá xanh lớn, trên đó có ba chữ đỏ tươi vô cùng nổi bật.

"Thấy rồi ạ, Khúc Kính viên."

Lưu Nguyên công công sững người một lát, thấp giọng "ừ" một tiếng rồi rẽ sang lối bên phải.

"Lưu công công, chẳng phải lúc nãy ngài bảo đi thẳng là tới Thái Âm cung sao?"

"Đi lối này là đường tắt."

Tần Minh lộ vẻ nghi hoặc.

Chẳng lẽ khoảng cách giữa hai điểm không phải đường thẳng là ngắn nhất sao?

Rõ ràng vừa bảo đi thẳng là tới, giờ lại rẽ phải bảo là đường tắt, có gì đó không ổn!

Đột nhiên, Tần Minh giật mình tỉnh ngộ.

Ba chữ "Khúc Kính viên" trên tảng đá lớn kia...

Lưu Nguyên hỏi hắn, hắn liền theo bản năng mà đọc ra.

Ba chữ đó dường như là chữ giản thể!

Trong nháy mắt, đầu óc Tần Minh nổ vang như bị trúng một đòn nặng nề.

Nơi này thật sự khắp nơi đều là sát cơ!

Bình tĩnh! Phải bình tĩnh!

Hắn giữ vẻ trấn định, âm thầm nhặt một hòn đá từ trên hòn non bộ bên cạnh.

"Tiểu Tần Tử, ngươi có biết ta vào cung bao nhiêu năm rồi không?"

"Lưu công công, vãn bối không biết ạ."

"Ba mươi năm rồi, vận khí luôn không tốt, chưa từng gặp được kẻ xuyên việt nào, cũng chưa từng được nhận thưởng. Không có tiền gửi về cho gia đình, bản thân cũng chẳng có công pháp để tu luyện! Nhưng từ nay về sau, mọi thứ phải thay đổi rồi."

Lưu Nguyên công công đột ngột dừng bước.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, lão đột ngột quay người, cầm một con đoản đao sáng loáng đâm thẳng vào tim Tần Minh.

"Thằng khốn xuyên việt nhà ngươi! Lần đầu tiên tới hoàng thành, không đời nào ngươi lại biết chữ giản thể!"

"Bộp!" Đoản đao đâm tới, nhưng lại bị Tần Minh dùng hòn đá chặn đứng.

Lưu Nguyên công công giật mình, mặt đầy vẻ kinh hãi.

Tần Minh tay trái chộp lấy con dao, tay phải cầm đá đập mạnh một phát vào đầu Lưu Nguyên.

Cú đánh khiến lão ngã nhào xuống đất!

"Ngươi! Ngươi giấu hòn đá từ khi nào?"

"Mẹ kiếp lão!"

Tần Minh đoạt lấy đoản đao, kề sát vào cổ lão.

"Tại sao phải giết kẻ xuyên việt? Nói!"

"Ngươi quả nhiên là tên xuyên việt đáng chết đó! Ngươi dám động vào ta một cái, ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!"

Tần Minh đè chặt Lưu Nguyên, lưỡi đao lạnh lẽo áp sát vào cuống họng lão.

"Ta hỏi lão lần cuối, tại sao phải giết kẻ xuyên việt?"

"Thằng khốn, ngươi chết chắc rồi! Tên xuyên việt ghê tởm nhà ngươi sẽ chết thảm thôi!"

Âm lượng của Lưu Nguyên vừa định nâng cao, Tần Minh đã dùng đoản đao thuận thế đâm mạnh vào cổ lão.

"Phập!"

Tiếng động đột ngột im bặt!