Mạt Thế Thiên Tai: Ta Dựa Vào Siêu Thị Nuốt Vàng Nằm Thẳng

Chương 458. Con cừu vàng béo thật, nhiệt độ giảm xuống

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mạc Ngôn An biết cô có thể đột nhiên lấy đồ vật ra nên Giang Phỉ cũng quang minh chính đại lấy một thùng to đựng trang sức châu báu ra để dưới đất.

“Có thời gian thì bán hộ tôi, đổi hết tất cả thành vàng cho tôi.”

Bớt cho cô phải chạy đi chạy lại.

“Còn nữa, Vưu Thừa Vũ của nhà họ Vưu kia gây rắc rối cho tôi.”

Giang Phỉ kể lại toàn bộ hành vi của Vưu Thừa Vũ cho Mạc Ngôn An biết.

Người công cụ không dùng hơi phí.

“Tôi sẽ xử lý thật tốt.” Ánh mắt của Mạc Ngôn An hơi tối đi.

Gia đình này đúng là đáng ghét.

Một người luôn thích so bì với cậu ta, một người lại nghĩ đủ mọi cách dính lấy cậu ta.

Phải dạy dỗ một trận tử tế mới được.

Về đến khách sạn, Giang Phỉ nói lại chuyện phải đến Vũ thành cho Lục Dục và Tiêu Sơ Hạ biết.

Nhiệm vụ lấy hàng được đổi thành hộ tống Mạc Ngôn An.

“Các cô có thể đi cùng tôi hoặc cũng có thể về đốn trú an toàn với cục trưởng Ninh trước.”

“Ba ngày sau đám người cục trưởng Ninh sẽ xuất phát trở về.”

Tiêu Sơ Hạ: “Tôi đi cùng chị gái đến Vũ thành.”

“Kỹ thuật bắn súng của tôi đã tốt hơn trước kia nhiều rồi, gan cũng to hơn, sẽ không kéo chân đâu.”

“Lỡ như dọc đường có chuyện gì, tôi là y tá còn có thể giúp chữa trị và băng bó.”

Giang Phỉ không phản đối.

Dẫn theo nhóc lắm mồm bên cạnh, cô cũng không cần phải lo lắng cho đối phương nữa.

Thấy bộ dạng lơ đãng của Lục Dục, Giang Phỉ hỏi: “Sao thế?”

“Tôi muốn giữa đường qua Xương Hải một chuyến để lấy đồ trong nhà, thuận tiện xem địa điểm của tổ chức đã thay đổi hay chưa.”

Vưu thành và Xương Hải cùng một tỉnh, cách nhau khoảng bốn trăm cây số.

Mức độ an toàn của nhà anh cũng không dưới căn biệt thự trên núi hoang của Tô Lưu Viễn.

Nhà của Tô Lưu Viễn còn không sao vậy chắc hẳn nhà anh cũng sẽ không bị ảnh hưởng bởi thiên tai đâu.

“Vậy đến khi đó tôi sẽ nói với Mạc Ngôn An một tiếng rồi chúng ta đến Xương Hải.”

Dứt lời, Giang Phỉ đến phòng 204 tìm cục trưởng Ninh, nói lại lý do đã nói với hai người kia thêm một lần.

Cục trưởng Ninh phê duyệt cho ba người họ nghỉ dài kỳ, còn dặn dò: “Các cô nhớ chú ý an toàn đấy.”

“Tuy cậu chủ Mạc đã giúp đồn trú an toàn rất nhiều nhưng các cô đừng liều mạng, gặp phải nguy hiểm có thể chạy thì cứ chạy.”

Nhân tình làm sao có thể quan trọng bằng con nhà mình được chứ.

“Đúng rồi, Thiên Nghiêu và các đồng chí nhờ tôi cảm ơn cô đã mua quần áo mới cho bọn họ.”

“Đã lâu lắm rồi mọi người chưa được mặc quần áo tốt như thế, còn nói muốn trả vật tư cho cô.”

Giang Phỉ từ chối: “Hiếm khi tới căn cứ Bắc Kinh một lần, cứ coi như quà lưu niệm tặng cho bọn họ đi.”

Có cơ hội sẽ cạo lông cừu của Mạc Ngôn An thêm lần nữa.

Con cừu vàng này thật sự rất béo!

Giang Phỉ nghĩ quay về phòng 201 nghỉ ngơi.

Đêm khuya.

Lòng bàn chân bỗng chốc cảm thấy mát lạnh.

Giang Phỉ đang nằm ngủ trên giường không khỏi kéo chăn lên nhưng ngay sau đó, cô mở trừng mắt ra.

Nhiệt độ vẫn luôn là 38℃, cô đã quen với nhiệt độ cao rồi cho nên bình thường chỉ mở cửa sổ cho thoáng khí chứ không mở điều hòa, sao lại có khí lạnh được?

Trong phòng không có nhiệt kế đo nhiệt độ, Giang Phỉ lấy một cái ở trong nhà kho siêu thị ra.

Khi nhìn thấy nhiệt kế hiển thị 19℃, cô lập tức ngồi bật dậy.

Kiếp trước sau khi virus qua đí, nhiệt độ dần dần giảm xuống đến 15℃, nhân loại sẽ phải đối mặt với mưa đá to chưa từng thấy.

Mưa đá lớn đến mức có thể đập bẹp ô tô, phá hỏng một vài căn nhà cũ.

Không biết liệu kiếp này mưa đá có giáng xuống vào lúc 15℃ hay không.

Công trình kiến trúc trong căn cứ rất kiên cố, bãi đỗ xe của khách sạn cũng ở trong nhà, có thể chặn được đòn tấn công của mưa đá to.

Nhưng ra ngoài chắc chắn không được rồi.

Ngày mai phải tìm Mạc Ngôn An lùi lại ngày xuất phát thôi…

Cốc cốc cốc…

Tiếng gõ cửa ngắt ngang mạch suy nghĩ của Giang Phỉ.

“Chị gái, là tôi.”

Nghe thấy là giọng của Tiêu Sơ Hạ, Giang Phỉ xuống giường đi ra mở cửa.

Tiêu Sơ Hạ cũng bị đánh thức vì nhiệt độ giảm xuống, cô ta khoác chăn trên người, trong lòng ôm gối, nhìn Giang Phỉ với vẻ mong chờ: “Tôi ngủ một mình thấy hơi sợ, tối nay có thể ngủ chung với cô được không?”

Ban ngày còn nói đã to gan hơn mà buổi tối đã bị vả mặt bôm bốp rồi, Tiêu Sơ Hạ cảm thấy hơi xấu hổ.

Trong mắt Giang Phỉ lóe lên vẻ bất đắc dĩ, nghiêng người cho nhóc đáng thương vào phòng.

Ngày hôm sau thức dậy, cô xuống tầng tìm quản lý Khưu Thu ở quầy lễ tân và hỏi địa chỉ của Mạc Ngôn An.