Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Anh ta cũng không biết vệ sĩ ngoài kia đã sớm bị đánh ngất rồi.
Thẳng đến khu Vưu Thừa Vũ nằm dưới sàn nhà thừa sống thiếu chết, đến ngay cả sức rên rỉ cũng không có thì Giang Phỉ mới rút dao găm ra cứa vào cánh tay anh ta.
Vừa rồi cô dán bùa ẩn thân để đi vào biệt thự, giải quyết đám vệ sĩ và tay sai trước sau đó mới dán bùa xấu xí lên người.
Từ Thiên Nghiêu và Tiểu Hải đã chảy bao nhiêu máu, bị thương bao nhiêu chỗ thì tôi sẽ trả lại cho anh gấp đôi.
Vưu Thừa Vũ đau đến mức cơ thể co giật liên tục, Giang Phỉ lại đổi sang gậy đánh ngất người.
Cô dùng quần áo của Vưu Thừa Vũ lau sạch máu tươi trên con dao găm với vẻ chán ghét.
Đáng ghét, không thể giết chết anh ta được.
Bằng không, Từ Thiên Nghiêu và Tiểu Hải đã xảy ra mâu thuẫn với Vưu Thừa Vũ sẽ bị nghi ngờ.
Giang Phỉ nhặt dao dăm lên rồi cầm cây gậy bắt đầu đập phá, ngụy trang thành có người đột nhập vào nhà ăn cướp.
Nhìn thấy thứ gì tốt là cho vào trong nhà kho siêu thị.
Cái gì mà đèn bàn thủy tinh, rượu tây cao cấp, dụng cụ ăn uống bằng bạc, xì gà hàng hiệu, thịt tươi cấp đông, hoa quả rau xanh, thậm chí đến ngay cả dầu gội đầu, sữa tắm trong nhà vệ sinh cũng không bị cô bỏ qua.
Chủ yếu là do chim nhạn quá biết rụng lông.
Phát hiện ra trong phòng ngủ chính có một cái két bảo hiểm trông giống ở kho bạc nhà nước, khóa bằng vân tay, Giang Phỉ đi xuống tầng kéo Vưu Thừa Vũ đang bất tỉnh nhân sự lên tầng, thử từng ngón tay một.
Cạch!
Cửa két bảo hiểm mở ra, Giang Phỉ nôn nóng chui vào, con ngươi của cô chợt co rút, chỉ thấy ngay chính giữa bên trong căn phòng để một ngọn núi vàng nhỏ được chất đống từ các thỏi vàng mà ra.
Trong tủ trưng bày bên trái là tranh chữ và đồ cổ danh giá, trang sức châu báu.
Trong tủ bên phải là các loại súng ống khác nhau.
Kho vàng nhỏ của Vưu Thừa Vũ đã thuộc về cô!
Giang Phỉ cất hết tất cả vào trong siêu thị.
Hệ thống: [Tinh… kiểm tra được vàng: 13.000.000 gam.]
[Tiến độ mở khóa trước mắt: 60%.]
Nhớ việc mở khóa nên Giang Phỉ dạo nốt những căn phòng còn lại.
Cô không tìm thêm được miếng vàng nào nữa, không khỏi đá Vưu Thiên Vũ ở dưới đất một cước.
Không thể tích trữ thêm ít vàng thỏi được sao?
Giang Phỉ trèo tường rời khỏi biệt thự, vừa mới lấy xe máy và mũ bảo hiểm ra thì… cốp…
Một viên đá to cỡ hạt gạo rơi lên xe máy.
Gần như chỉ trong nháy mắt, mưa đá hạt gạo nhiều không đếm xuể trút xuống như trấn tuyết rơi lớn.
Thôi rồi! Mưa đá đã tới trước!
Giang Phỉ nhanh chóng đội mũ bảo hiểm lên, vặn tay xa phóng về khách sạn.
Chỉ vài phút ngắn ngủi mà viên đá đã to bằng nắm tay người trưởng thành.
Người đi đường hét ầm lên tìm chỗ ở gần đó trú mưa.
Có người leo lên xe định chạy về nhà nhưng còn chưa kịp khởi động xe thì cửa kính chắn gió đã bị mưa đá đập rầm rầm vỡ vụn.
“Mẹ kiếp, xe mới mua của lão tử!”
Ầm!
Tiếng chửi giận dữ tắt ngúm tại chỗ.
Một chiếc xe hơi mất khống chế húc mạnh vào đó.
Giang Phỉ không dám nhìn nhiều mà chuyên chú điều khiển xe máy tránh viên đá rơi xuống.
Nhưng cho dù là như thế thì cơ thể vẫn bị đập trúng mấy phát.
Cô lái một hơi về đến cửa khách sạn, lập tức nhảy xuống xe máy chạy vào trong.
Theo sát phía sau truyền tới một tiếng rầm, kèm theo đó là vụn đá bắn văng.
Một viên đá to như xe đẩy đập trúng chiếc xe máy.
Không dám nghĩ nếu cô chậm thêm một giây nữa thôi sẽ xảy ra chuyện gì.
“Giang Phỉ!” Từ Thiên Nghiêu vẫn luôn ở trong đại sảnh đợi cô nhìn thấy một màn kinh hoàng ban nãy, suýt chút nữa thì tim ngừng đập.
“Có sao không?”
Giang Phỉ lắc đầu: “Tiểu Hải đâu rồi?”
“Tôi đưa cậu ấy về phòng nghỉ ngơi rồi.”
Từ Thiên Nghiêu nói với vẻ sợ hãi: “Ông trời phù hộ để cô bình an trở về, bằng không, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho mình mất.”
“Đừng lo lắng, tôi sẽ không sao đâu mà.” Giang Phỉ an ủi anh ta rồi cùng anh ta đi lên tầng.
Cục trưởng Ninh và các đồng chí đều đang ở trên hành lang tầng hai nhìn ra bên ngoài thông qua cửa sổ.
Lục Dục và Tiêu Sơ Hạ cũng đi từ trong phòng ra ngoài, trông thấy Giang Phỉ ôm mũ bảo hiểm trong lòng, rõ ràng là đã từng ra ngoài, hai người đều nín thở, vội vàng kiểm tra cả người cô.
Sau khi xác nhận không có chỗ nào bị thương, Lục Dục và Tiêu Sơ Hạ mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Chị gái, lá gan của cô to quá rồi đó, bên ngoài có mưa đá mà cô cũng dám đi.”
“Lúc tôi ra ngoài vẫn chưa có mưa đá…”
Rầm!
Lục Dục phản xạ có điều kiện bảo vệ Giang Phỉ trong lòng.
Giang Phỉ thì lại theo bản năng bảo vệ đầu của Tiêu Sơ Hạ.