Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Chị Giang Phỉ, mấy con phố này đều có cửa hàng của tôi, ngày mai tôi sẽ dẫn cô đi xem rồi chọn địa chỉ mở quán.”

“Được.” Giang Phỉ mượn nhờ sự che chắn của túi áo khoác để lấy ba miếng ngọc bội từ trong nhà kho siêu thị ra, đưa cho cậu ta.

“Quà.”

Con cừu vàng bận trước bận sau giúp bọn họ, phải tặng quà.

Cậu ta lại thích đá quý, vừa vặn trong nhà kho có rất nhiều.

“Cảm ơn chị Giang Phỉ.” Mạc Ngôn An sờ miếng ngọc bội, thích không rời tay.

Thân là người yêu thích đá quý, chỉ liếc mắt nhìn một cái đã có thể nhìn ra chất lượng của ngọc bội, đều thuộc hàng tốt nhất.

Thần nữ tỷ tỷ thật hiểu cậu ta!

Sau bữa cơm, mọi người quay về nhà mình dọn hành lý.

Giang Phỉ đến căn số 9 và số 10 để lấy vật tư của ba người Lục Dục ra, thuận tiện thảo luận về lộ trình ngày mai.

Sinh hoạt trong căn cứ cần điểm cống hiến, Lục Dục dự định ngày mai sẽ đi ứng tuyển vào đội bảo vệ, tương đương với đội tuần tra ở đồn trú an toàn, căn cứ có thông tin gì cũng có thể biết ngay lập tức.

Lăng Chiêu Duệ muốn đến khu vườn nuôi trồng để phỏng vấn, chỗ đó là căn cứ trồng trọt và nuooit rồng của căn cứ, anh ta sở trường ở phương diện này.

Tô Lưu Viễn hành động bất tiện sẽ ở nhà dưỡng thương.

Nhân lúc sắc trời tối đen, đám người Giang Chính Khang đều ở trong nhà, sẽ không ra ngoài, Giang Phỉ đi ra ngoài cất xe nhà di động vào nhà kho siêu thị, đổi thành hai chiếc xe thương mại, một chiếc xe việt dã và một xe bán tải.

Xe thương mại cho biệt thự số 8 một chiếc, Lăng Chiêu Duệ một chiếc.

Không gian lớn, chỗ ngồi nhiều, thuận tiện cho bọn họ lái đi.

Lục Dục là xe việt dã, còn cô là xe bán tải, lái đã thuận tay rồi.

Nói với bên ngoài đây là xe của Mạc Ngôn An tặng hết.

Lăng Chiêu Duệ đến biệt thự số 8 đưa chìa khóa xe, cộng thêm đưa vật tư cho đám người Giang Chính Khang, Giang Phỉ thì dẫn Lục Dục về căn biệt thự số 11, lấy mấy dụng cụ như ván gỗ, lưới thép ra.

Lục Dục lại dựng một chiếc chuồng ở phía Đông sân giúp cô, dùng để nhốt gà và ngỗng con, còn làm thêm một cái lán nhỏ có thể che mưa.

Làm việc xong, anh giấu suy tính nhỏ nhặt mà bảo: “Sau này để Đại Hoàng ở chỗ cô nuôi đi.”

Số 10 và số 11 cách nhau xa nên không mở cửa tò vò được, nhưng để Đại Hoàng ở nhà hàng xóm thì anh mới có lý do thường xuyên qua nhà.

Giang Phỉ hoàn toàn không hề có suy nghĩ trả Đại Hoàng lại cho Lục Dục.

Mèo đã là của cô rồi!

Nhưng ngoài mặt cô vẫn nghiêm túc nói: “Anh cứ yên tâm để Đại Hoàng ở nhà tôi, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Tiễn Lục Dục đi, Giang Phỉ thả gà con và ngỗng con vào trong sân sau đó tới căn phòng trống trên tầng hai của biệt thự, lấy các loại đồ dùng dành cho mèo để bày trí phòng cho Đại Hoàng, trong lòng còn đang nghĩ…

Dưới tầng có một phòng dành cho khách hướng nắng không tồi, có thể giữ lại cho nhóc lắm mồm.

Cũng không biết nhóc lắm mồm sống ở thành phố ngầm có tốt không…

Nhớ Tiêu Sơ Hạ, Giang Phỉ không khỏi cầm bộ đàm đặc biệt ra gọi Mạc Ngôn An, kêu lúc người của anh ta đến Xương Hải mang thêm một ít vật tư tới cho đối phương.

“Tôi sẽ để vật tư vào trong xe tải đỗ ngoài cổng, cậu có thời gian thì phái người tới lấy.”

Mạc Ngôn An: “Bây giờ tôi sẽ gọi vệ sĩ qua đó ngay.”

“Một tiếng sau người của tôi sẽ xuất phát.”

Ngắt cuộc trò chuyện xong, Giang Phỉ lập tức đi xuống lầu, ra cổng lấy một chiếc xe tải ra, cô chất đầy thức ăn nhanh, đồ ăn vặt, sữa bò, nước ép hoa quả, quần áo và giày dép…

Không lâu sau, vệ sĩ đã đến.

Giang Phỉ giao chìa khóa cho đối phương rồi quay về biệt thự tiếp tục dọn dẹp.

Ngày hôm sau.

Mạc Ngôn An dùng bộ đàm gọi Giang Phỉ ra ngoài.

Vật tư trong xe hàng đã được chuyển đi, cũng được vệ sĩ mang về đỗ ở bên ngoài biệt thự số 11.

Chìa khóa xe treo trên gương chiếu hậu.

Khu biệt thự Phong Lâm có vệ sĩ của Mạc Ngôn An đi tuần cả ngày lẫn đêm nên rất an toàn, sẽ không có người mang ý đồ xấu xa trà trộn vào đây trộm đồ.

Phát hiện ra chú Lưu cũng ở đây, Giang Phỉ không tiện cất xe tải đi mà chỉ lấy mỗi chìa khóa xe.

Lúc đang định leo lên xe bán tải thì Mạc Ngôn An gọi cô.

“Chị Giang Phỉ, tôi có một món quà muốn tặng cho người bạn bị thương kia của cô.”