Miêu Cương Cổ Sự

Chương 132. Mây quê hương và hang động đá vôi 16

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Anh ta đi thẳng không ngoảnh đầu lại, đi rất xa, trong bóng tối, quay đầu lại nhìn tôi, thế mà lại cười, nụ cười quỷ dị.

Thấy không có việc gì, đám đông giải tán. Hoàng Phỉ rất ngại ngùng giải thích với tôi, bảo cô của Trương Hải Dương chính là mẹ của Dương Vũ, có lần nhìn thấy cô ấy ở đồn cảnh sát, liền theo đuổi điên cuồng, còn huy động đủ mối quan hệ để mai mối, gia thế điều kiện anh ta đều tốt, cũng đẹp trai, học vấn cao, kết quả bố mẹ cô ấy động lòng, xúi giục cô ấy tìm hiểu thử. Hoàng Phỉ bảo Trương Hải Dương người này, từ nhỏ đã lớn lên trong hũ mật, rất ích kỷ, không biết nghĩ cho người khác, có sự ngông cuồng coi mình là trung tâm vũ trụ, lúc đầu tiếp xúc còn thấy nho nhã lịch sự, sau này càng ngày càng ghét, thấy phiền.

Bây giờ cô ấy thực sự bị ép quá rồi, chỉ có thể từ chối như vậy.

Cô ấy xin lỗi tôi, tôi gật đầu, hỏi: "Vừa nãy cô bảo cô thích tôi là giả à? Tôi suýt nữa thì tin là thật đấy."

Hoàng Phỉ đỏ mặt, bảo sao anh cũng như thế? Hừ, đàn ông đều cùng một giuộc.

Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy, sờ sờ, lạnh ngắt, như ngọc thạch. Tôi bóp một cái rồi buông ra, bảo được rồi, tôi cũng bị đánh một trận oan uổng, còn bị oan nữa, sờ tay một cái coi như bồi thường đi. Hoàng Phỉ đá tôi một cái, mắng yêu đồ khốn. Đi vài bước nữa là đến nhà cô ấy rồi, tôi bảo cô về nhà đi, tôi tự đi tìm chỗ ngủ. Cô ấy hỏi không cần tôi đưa đi à? Cô ấy còn quen quản lý nhà khách đấy, được giảm giá. Tôi cười, bảo một đêm giảm được bao nhiêu, mấy xu lẻ tốn công nợ ân tình làm gì? Nhưng nếu cô muốn cùng tôi đi bàn chuyện nhân sinh và lý tưởng, thì tôi rất sẵn lòng hầu tiếp.

Cô ấy lại đá tôi một cái, bảo con người anh ngày càng không đứng đắn, không thèm để ý đến anh nữa, tôi về nhà đây.

Nói xong, cô ấy xách túi, vội vàng đi vào trong ngõ.

Tôi nhìn bóng lưng xinh đẹp của cô ấy, nghĩ bụng trong đêm lạnh thế này, nếu có cô em này cùng tôi đi thuê phòng lăn giường, thực ra cũng rất tuyệt đấy chứ. Một cơn gió lạnh thổi tới, tôi hít hít mũi, mùa đông đến thật rồi.

Tôi thuê một phòng ở nhà khách, vừa tắm xong, có tin nhắn đến, là Hoàng Phỉ. Cô ấy hỏi tôi sắp xếp xong chưa, tôi nằm bò trên giường nhắn tin lại, bảo xong rồi. Một lát sau, điện thoại lại reo, cô ấy nhắn tin xin lỗi tôi, bảo nếu Trương Hải Dương đến gây rắc rối cho tôi, cứ nói với cô ấy bất cứ lúc nào. Đóa Đóa được tôi thả ra, con bé vốn đang ngồi xổm trên giường xem phim kinh dị Ju-on trên đài truyền hình huyện, lúc này cũng ghé lại, xem nội dung điện thoại của tôi. Tôi hỏi con bé đọc hiểu không? Con bé lắc đầu, cái đầu nhỏ lắc lia lịa, vẻ mặt cầu học.

Thế là tôi vừa nhắn tin, vừa dạy con bé chữ này đọc thế nào, nghĩa là gì.

Đóa Đóa ham học hỏi, cũng rất thông minh, tôi giảng cho con bé đến tận nửa đêm, tin nhắn cũng nhắn đến nửa đêm, cuối cùng Hoàng Phỉ chịu không nổi, buồn ngủ quá, nên ngủ trước. Hôm sau tôi chạy một chuyến lên thành phố, vào hiệu thuốc bắc lớn nhất, mua rất nhiều dược liệu liên quan, chuẩn bị khôi phục địa hồn cho Đóa Đóa. Đồ đạc rất nhiều, nhưng cũng lặt vặt, những thứ nhờ Mã Hải Ba và Dương Vũ mua giúp, cũng cần chút thời gian, dù sao còn hơn hai mươi ngày nữa mới đến sinh tế của Đóa Đóa, tôi cũng không vội.

Ngày thứ ba Mã Hải Ba gọi điện cho tôi, bảo cấp trên đã phê duyệt hành động tiêu diệt, bảo ngày 21 vào núi, hỏi cần chuẩn bị những gì? Tôi bảo quả thông, dây khoai lang, hương nến, trứng gà ta, dây đỏ, gạo nếp mới, dây thừng và lưới cứ chuẩn bị đủ là được, nếu có súng, cứ việc mang theo, chỗ đó chẳng phải có một cái hang đất sao? Nếu có khí độc diệt côn trùng hoặc súng phun lửa, lựu đạn gì đó, cũng mang theo là tốt nhất. Ông ấy bảo được, bảo tôi đến cục họp, gặp mặt các thành viên trong tổ.

Tôi bảo được, không vấn đề.

Mấy ngày nay Mã Hải Ba cũng làm công tác tư tưởng cho Lý Đức Tài, bảo hắn dẫn đường đến Hậu Đình Nhai Tử, tiêu diệt sạch lũ Ải Loa Tử đó, lấy công chuộc tội. Lý Đức Tài ban đầu còn rất sợ hãi, không đồng ý. Nhưng dù sao cũng liên quan đến chuyện cả đời mình, Mã Hải Ba vừa dỗ vừa dọa, cuối cùng bất đắc dĩ gật đầu. Tôi và Mã Hải Ba cùng những người khác gặp mặt, họp bàn một số việc, tham dự ngoài lãnh đạo cấp trên, thành viên tổ của ông ấy, còn có một sĩ quan trẻ bên hệ thống cảnh sát vũ trang, họ Ngô.

Sau khi chốt xong, tất cả mọi người dưỡng sức, tờ mờ sáng ngày 21, chúng tôi xuất phát, đi đến xã Thanh Mông, Thanh Sơn Giới. Đi cùng có tôi, Lý Đức Tài, Mã Hải Ba và bốn cảnh sát hình sự dưới quyền, đội trưởng Ngô (không biết tại sao gọi là đội trưởng) và khoảng một tiểu đội chiến sĩ cảnh sát vũ trang, tổng cộng mười sáu người, còn có hai con chó béc-giê được huấn luyện bài bản. Thôn gần Hậu Đình Nhai Tử nhất tên là thôn Trung Ngưỡng, đường cũng mới thông chưa lâu, đi lại khó khăn, đến thôn Trung Ngưỡng phải để xe ở thôn, rồi đi bộ lên núi.