Miêu Cương Cổ Sự

Chương 192. Thầy pháp Nam Dương 5

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Gặp lại Ngô Cương trong bệnh viện, sắc mặt hồng hào hơn nhiều, người cũng tinh thần hẳn, nắm chặt tay tôi, bảo tôi lần này coi như cứu mạng anh ta, trước kia có chỗ nào đắc tội, xin tha thứ; sau này có việc gì cần dùng đến, cứ việc gọi một tiếng, làm được thì làm, không làm được, liều mạng cũng làm... Bố, em trai anh ta đều đồng thanh, cảm kích khôn cùng.

Tôi lo lắng cho đạo sĩ lôi thôi, thấy bệnh tình Ngô Cương đã đỡ, liền cáo từ.

Họ giữ tôi ở lại đây chơi, Mãng Sơn, Tô Tiên Lĩnh, Đông Giang Hồ... những nơi này đều rất vui, còn bảo tôi linh nghiệm như vậy, có mấy người bạn cũng gặp chuyện lạ, hay là giúp xem thử? Tôi xua tay, bảo tôi đâu phải làm nghề này, nếu phải, tự nhiên vui lòng các vị giới thiệu, nhưng tôi thực sự có việc, cũng không làm phiền nữa, về mua vé tàu, còn phải lên đường đây.

Thấy tôi kiên quyết, họ cũng không tiện giữ lại, bố Ngô Cương bảo hà tất phải đi tàu hỏa mệt nhọc? Ông ấy gọi điện thoại phái một tài xế đến, đưa tôi đi thẳng đến thành phố Phương Nam. Trước khi đi, bố anh ta đưa cho tôi một phong bao lì xì, bảo vất vả cho thầy Lục, chút lòng thành, xin hãy nhận lấy. Tôi từ chối, nhưng đâu phải đối thủ của lão cáo già lăn lộn chốn quan trường lâu năm này, sau một hồi lời qua tiếng lại, đành phải nhận lấy.

Trên đường cao tốc tôi xem thử, giật mình, thế mà có ba xấp tiền bác Mao đỏ chót (khoảng 3 vạn tệ).

Làm quan quả nhiên là có tiền, ra tay hào phóng quá.

Xem ra lộ phí của tôi và đạo sĩ lôi thôi về quê hắn, không cần lo lắng rồi. Tuy nhiên điều khiến tôi lo lắng là, tôi mất liên lạc với đạo sĩ lôi thôi rồi —— quan trọng là, chúng tôi mất liên lạc đã hơn một tuần rồi. Hắn như biến mất vào không khí, bặt vô âm tín, chuyện quỷ dị này khiến tôi có dự cảm không lành, việc tốt thường trắc trở, tôi đau đầu lắm. Tình hình của Đóa Đóa ngày càng tồi tệ, ban đầu một ngày con bé vẫn tỉnh táo một khoảng thời gian, nói chuyện với tôi, hai hôm nay, đều không xuất hiện nữa. Thời gian kéo dài càng lâu, yêu khí càng xâm nhập sâu.

Về đạo sĩ lôi thôi, điều duy nhất tôi biết, là hắn hiện đang lăn lộn kiếm sống dưới trướng chú Đoạn ở Giang Thành.

Tôi chỉ có cách chạy một chuyến đến Giang Thành, tìm hắn, mới biết câu trả lời.

Đến thành phố Phương Nam, tôi từ chối ý tốt của tài xế, tự bắt xe đi Đông Quan. Tôi phải đến đó trước, đăng ký cho thuê căn hộ trong nội thành ở trung tâm môi giới, sau đó thu tiền thuê nhà ở ngoại ô, cũng như gặp mấy người bạn, lấy xe, nấn ná một ngày sau đó mới đi Giang Thành thám thính thực hư.

Trên đường, tôi nhận được một cuộc điện thoại, một người đàn ông có giọng điệu hơi kỳ quặc uy nghiêm hỏi ở đầu dây bên kia: "Mày là Lục Tả?"

Tôi chẳng hiểu ra sao, nhìn số gọi đến là ở Giang Thành, bảo phải, ông là ai?

Gã thản nhiên nói trong điện thoại: "Lục Tả, tên hay đấy. Tiêu Khắc Minh là bạn mày chứ gì? Nó sắp chết rồi, muốn cứu nó, mang quả của hoa Tu La Bỉ Ngạn đến đổi đi, trong vòng ba ngày, bất kể mày ở đâu, phải đến nơi, liên lạc với tao. Nếu không, dưới biển cả mênh mông, lại thêm một đóa hoa sen xi măng đấy (ý nói ném xuống biển mất xác)..." Gã nói xong, không đợi tôi giải thích, dứt khoát cúp điện thoại đầy bá đạo.

Da đầu tôi tê dại, ban đầu cứ tưởng mình tính kế hay, nay cuối cùng chuyện cũng vỡ lở rồi.

Thảo nào mãi không liên lạc được với đạo sĩ lôi thôi, hóa ra ông anh này đã sa lưới rồi.

Ai ra tay?

Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh một người đàn ông trung niên giọng nói vang sảng, vẻ mặt đạo đức giả, người đàn ông này được đồn là có tiếng nói cả trong giới hắc bạch đạo ở Giang Thành, nếu nói về sự hiềm nghi, ông ta là lớn nhất. Tại sao? Thứ nhất, ông ta có động cơ, đạo sĩ lôi thôi từng nói, trong số các đại ca Giang Thành quan tâm đến cái gọi là quả Tu La Bỉ Ngạn Hoa này, ông ta là người để tâm nhất; thứ hai, trong số những người có thể nghĩ đến chuyện quả cây bị tôi và đạo sĩ lôi thôi giở trò, người có khả năng nhất chính là ông ta —— vì bằng chứng vắng mặt của chúng tôi, chính là nhờ quản lý Dương và anh Lưu của hộp đêm Đông Phương Tinh làm chứng giả; cuối cùng, ấn tượng của tôi về ông ta cực kỳ tệ, điều này có lẽ rất đường đột hoang đường, nhưng trực giác của tôi lại luôn rất chuẩn.

Người đàn ông này, chính là ông chủ đứng sau hộp đêm Đông Phương Tinh, Đoạn Thiên Đức, một kẻ trùng tên với nhân vật phản diện trong tiểu thuyết võ hiệp Anh Hùng Xạ Điêu.

Nếu là ông ta, đạo sĩ lôi thôi tinh ranh coi như cừu non ngủ vào hang sói già, gà xương đen gặp chồn, đúng là tự chui đầu vào lưới.

Thực lực của chú Đoạn thế nào tôi không rõ, nhưng vừa nghĩ đến gã trợ lý an ninh kiêm vệ sĩ thân cận tên Park Ji-hyun, nghĩ đến ánh mắt lạnh lẽo như nước khoáng ướp lạnh của gã, tôi đã thấy lo. Tôi là ai? Một tên dân đen đang vật lộn kiếm sống qua ngày, còn bọn họ, là dân chuyên nghiệp liếm máu trên lưỡi dao, tranh hùng trên sa trường, chỉ nhìn mùi máu tanh nhàn nhạt tỏa ra từ những người này, cũng không biết trên tay đã có mấy mạng người.