Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Về đến nhà đã là năm giờ chiều, mùa đông lạnh, trời tối sớm. Hai người thuê chung nhà thế mà lại đều có nhà, một nam một nữ, nam là một thanh niên thật thà chất phác, làm kỹ thuật viên trong nhà máy gần đó, nữ là kế toán, nhan sắc bình thường, nhưng con người khá khôn khéo, rảnh rỗi lại mè nheo đòi tôi giảm tiền thuê nhà.
Hai người đều đang ngồi trước tivi xem chương trình ẩm thực, thấy tôi về đều chào hỏi, rồi gật đầu với Tiêu Khắc Minh.
Tôi thu dọn một chút, xách một cái túi nhỏ rồi ra cửa.
Tên đạo sĩ lôi thôi cứ bám theo, tôi cũng hết cách, chơi lâu rồi, cũng thành bạn bè, hắn đã muốn đi, chẳng lẽ tôi lại bỏ hắn lại thật sao? Thế là đành chở hắn xuất phát. Từ Đông Quan đến Giang Thành, mất gần ba tiếng đồng hồ đi đường, trên đường có hắn đi cùng chém gió tán gẫu cũng rất tốt. Tiêu Khắc Minh cực kỳ hoạt ngôn, tôi có thể nghe được rất nhiều chuyện kỳ lạ quái đản từ miệng hắn, tuy không phân biệt được thật giả, nhưng thỏa mãn trí tò mò, cũng đủ rồi.
Ra khỏi Đông Quan không lâu, trời đã tối sầm, đèn hai bên đường cũng bật sáng, vàng vọt. Tôi gọi Đóa Đóa ra, cho con bé ngắm nhìn thế giới bên ngoài, phong cảnh trên đường. Con bé nhoài người lên cửa sổ xe, đôi mắt sáng lấp lánh, nhìn cảnh vật vùn vụt lùi lại phía sau, vô cùng vui vẻ, chỉ trỏ chỗ này, chỉ trỏ chỗ kia, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Sau khi tôi chuyển đến căn nhà ở ngoại ô này, hành động của Đóa Đóa không còn tự do như lúc ở một mình trước kia, nên cũng bí bách khó chịu, lúc này thì vui vẻ lắm.
Con bé cũng quen với Tiêu Khắc Minh rồi, rảnh rỗi lại giật tóc dài trên đầu tên đạo sĩ lôi thôi, Tiêu Khắc Minh cũng rất lạ, hỏi tiểu quỷ anh nuôi sao lại thế này? Tôi hỏi thế nào, vẫn luôn thế này mà? Hắn bảo đâu có, tiểu quỷ thông thường, vì tâm tính chưa khai mở, gió âm tẩy rửa, nên xưa nay đều hay ghen tị, tùy hứng làm bậy, hơn nữa thời gian lâu dần, dung mạo đều rất đáng sợ, mặt xanh nanh vàng. Con này của anh, trông như búp bê tây ấy. Tôi bảo thế à, tôi bảo Đóa Đóa nhà tôi xưa nay đều rất ngoan mà, trông cũng rất đáng yêu, điểm này giống tôi.
Hắn cười ha hả, bảo anh đẻ ra nó à? Anh làm ra nó à? Giống anh... nói láo.
Tôi bèn kể cho hắn nghe chuyện tôi trì chú cầu nguyện cho Đóa Đóa mỗi ngày, hắn gật đầu, bảo cách này xem ra cũng được. Hắn chưa từng nuôi tiểu quỷ, nghe nói ở vùng Thái Lan, Myanmar có cao tăng trong chùa nuôi Kumanthong, đều là loại lương thiện, cầu phúc. Hắn quen một người ở Tương Tây, chuyên nuôi quỷ, không phải tiểu quỷ, mà là đại quỷ, lệ quỷ, dùng để tìm kho báu khảo cổ.
Tôi bảo anh cứ chém gió đi, tìm kho báu khảo cổ? Là trộm mộ chứ gì? Nhưng Hồ Nam chắc cũng chẳng còn bao nhiêu mộ để trộm nữa đâu nhỉ?
Tiêu Khắc Minh bảo ai nói thế, Mã Vương Đôi ở Trường Sa anh biết chứ, nổi tiếng lắm đấy, đất cũ nước Sở, anh đừng tưởng là cái xó xỉnh nghèo nàn, man di mọi rợ như chỗ các anh. Tôi bảo tôi vừa nhắc đến Tương Tây Hồ Nam anh đã kích động thế, anh người Hồ Nam à? Hắn bảo không phải, đã bảo lão Tiêu tôi là đệ tử chưởng giáo tông Mao Sơn rồi, tự nhiên là người Giang Tô. Tôi bảo xùy, anh chính là cái bánh chưng (cương thi) Mao Sơn, hôm nào đó sẽ nhảy ra từ trong mộ thôi.
Hắn không để ý đến tôi, nhìn ra bên ngoài, tôi liếc nhìn, hình ảnh phản chiếu trên kính xe ánh mắt hắn có chút u buồn.
Lúc này, Kim Tàm Cổ giãy giụa bò ra từ ống quần tôi, bay lên, lượn vòng quanh Đóa Đóa. Tiêu Khắc Minh đưa tay định bắt, con sâu béo nhanh nhẹn tránh được, bay đến trước mặt hắn, đôi mắt hạt đậu nhìn chằm chằm vào hắn, sắc bén vô cùng. Nhớ đến cái chết thảm của Vương Lạc Hòa, tên đạo sĩ lôi thôi nhìn mà sợ hãi, hắn bảo tôi quản lý nó chút đi. Tôi bảo Kim Tàm Cổ an phận chút, đừng trêu chú đạo sĩ, chú ấy là bạn, bạn tốt. Lúc này nó nghe hiểu rồi, bay đến gần Tiêu Khắc Minh, dùng thân mình cọ cọ vào hắn, tỏ vẻ thân thiết.
Tiêu Khắc Minh rất căng thẳng, bảo tiểu độc vật, con sâu nhà anh trên người không có độc chứ?
Tôi bảo không, nó có thể kiểm soát được, thích anh, thì sẽ không phóng cổ độc, sạch sẽ lắm. Nghe tôi nói vậy, Tiêu Khắc Minh lập tức to gan hơn, hắn chưa từng thấy Kim Tàm Cổ bao giờ, nhìn nó bay quanh Đóa Đóa bên cạnh, càng thấy con sâu béo này đáng yêu, duỗi thẳng tay ra trước, Kim Tàm Cổ đậu trên lòng bàn tay hắn, hắn vui lắm, bảo ô hô, ngứa quá, vui thật đấy. Tiếp đó hắn đưa con sâu béo lên mũi ngửi ngửi, bảo thơm quá, mùi đàn hương.
Đột nhiên hắn nghĩ đến một vấn đề, hỏi bình thường anh giấu Kim Tàm Cổ ở đâu, sao tôi chưa từng thấy?
Tôi liếc nhìn con Kim Tàm Cổ đang ngày càng béo tốt trên tay Tiêu Khắc Minh, không trả lời, chuyên tâm lái xe.