Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 100. Những năm tháng đói khổ 100

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hai chúng tôi đi đến khu ký túc xá ba tầng. Tầng một dành cho học viên, tầng hai cho giáo viên, tầng ba cho lãnh đạo. Hắn dẫn tôi lên tầng hai, đến căn phòng bên trái cầu thang, đẩy cửa nhìn vào rồi bảo: "Mày vào trong đợi một lát, tao đi tìm người."

Nói xong hắn bỏ đi. Tôi bước vào phòng, thấy phòng ốc rộng rãi, chỉ kê ba chiếc giường đơn, nhưng chỉ có chiếc giường sát cửa sổ là có chăn màn, không biết nhân vật nào mà được một mình chiếm cả căn phòng thế này. Tôi đợi chưa được bao lâu, đang ngó nghiêng thì cửa phòng bị đá tung "rầm" một cái. Một gã đàn ông râu ria xồm xoàm lao vào, hét lớn: "Mẹ kiếp, muốn làm phản à? Tao xem thằng nào to gan dám đến đây ở chung với tao?"

...

Nghe giọng nói oang oang quen thuộc, tôi mừng rỡ quay lại, hét lớn: "Anh Trung?"

Người đàn ông trước mặt tôi không cao nhưng vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, râu ria xồm xoàm, lông mày rậm, mắt to như chuông đồng, trông dữ dằn như Trương Phi, trạc tuổi đôi mươi. Gã đang hầm hầm tức giận, nghe tiếng tôi liền thay đổi sắc mặt, toét miệng cười, vỗ vai tôi cái bốp: "Mẹ kiếp, là Nhị Đản à? Thằng nhóc vừa vào trường đã bị tống vào phòng cấm túc đây sao?"

Cú vỗ vai trời giáng của gã làm tôi suýt rụng rời xương cốt, nhưng tôi lại thấy vui trong lòng. Cứ tưởng "kẻ rắc rối" mà thầy Thanh Cầu nói khó gần lắm, ai dè lại là anh Trung. Tôi ôm chầm lấy gã, cười nói: "Là em đây! Hiệu trưởng bảo em không hợp với đám lính tráng nên sắp xếp chỗ khác, không ngờ lại được ở cùng anh Trung, đúng là có duyên thật!"

Hai anh em tay bắt mặt mừng, hàn huyên một hồi. Anh Trung nhìn thân hình vạm vỡ của tôi, lắc đầu quầy quậy: "Nhị Đản, mày bảo mày mới mười ba tuổi á? Anh đếch tin! Nhìn mày như thằng mười bảy mười tám ấy."

Tôi cười hề hề: "Sang năm là mười bốn rồi anh ạ."

Anh Trung hỏi sao tôi bảo bị cấm túc mười ngày mà ra sớm thế. Tôi nghĩ chuyện này cũng chẳng giấu được, bèn kể lại sự tình trong phòng hiệu trưởng. Nghe xong, anh Trung nhảy dựng lên, hét lớn: "Cái gì? Mày là đồ đệ của Lý Đạo Tử á?" Thấy gã phản ứng mạnh như vậy, tôi đoán lão đạo sĩ áo xanh chắc phải là nhân vật tầm cỡ lắm. Tôi lắc đầu tiếc nuối: "Không phải đâu anh, người ta chê em, không nhận làm đệ tử. Em chỉ theo hầu hạ mấy năm, được người ta khai sáng cho chút ít thôi..."

Lão Quỷ là nhân vật bí ẩn sống trong vách đá, lão đạo sĩ áo xanh dặn không được hé răng, nên tôi không dám kể với ai. Nhưng chỉ cái tên Lý Đạo Tử thôi cũng đủ làm anh Trung choáng váng rồi.

Hết kinh ngạc, anh Trung ngồi xổm xuống thao thao bất tuyệt về những chiến tích lẫy lừng của lão đạo sĩ. Lý Đạo Tử là Trưởng lão Truyền công của Mao Sơn Tông – môn phái đạo giáo hàng đầu thiên hạ. Trưởng lão Truyền công là người nắm giữ mọi tuyệt kỹ trấn phái, phòng khi chưởng môn gặp nạn thì bí kíp không bị thất truyền. Nói cách khác, dưới một người trên vạn người, lão chỉ thua mỗi Chưởng giáo Chân nhân mà thôi. Nhưng thiên hạ đạo môn nhiều vô kể, Long Hổ Sơn, Thanh Thành Sơn cũng chẳng kém cạnh gì Mao Sơn, tại sao ai cũng kính nể Lý Đạo Tử? Đó là vì lão có biệt danh "Phù Vương" – Vua của các loại bùa chú. Trong thiên hạ, nói về vẽ bùa thì không ai qua mặt được lão. Gặp lão, người ta một là tránh xa, hai là cúi đầu cung kính gọi một tiếng: Phù Vương!

"Mẹ kiếp, làm người mà được như thế thì còn gì bằng?" Anh Trung càng nói càng hăng, nước bọt bắn tứ tung, múa tay múa chân, rồi kéo tôi lại bảo: "Nói ra thì anh với mày cũng có duyên đấy. Tổ tiên nhà anh cũng xuất thân từ Trưởng lão Mao Sơn, sau này về quê lấy vợ sinh con nhưng cũng coi như là một nhánh của Mao Sơn. Thế nên anh em mình đúng là có duyên phận thật rồi!"

Vừa nói chuyện với anh Trung, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh lão đạo sĩ đẹp lão, nghiêm nghị và cái bàn đá nặng trịch. Hóa ra lão đạo sĩ sống cùng tôi ba năm lại lợi hại đến thế, được cả thiên hạ ca tụng. Biết đến bao giờ tôi mới được như ông ấy? Nếu được vậy, dù chết tôi cũng cam lòng.

Hai anh em đang nói chuyện rôm rả thì thầy Thanh Cầu bước vào. Thấy không khí hòa thuận, thầy cười bảo: "Tốt, tốt lắm, thấy hai cậu hợp nhau tôi cũng yên tâm. Nhị Đản, chăn màn tôi mang đến rồi, lát nữa cậu tự sắp xếp nhé. Tiêu Ứng Trung, cậu dẫn Nhị Đản đi làm quen môi trường xung quanh đi."

Thầy Thanh Cầu dặn dò kỹ lưỡng, anh Trung xua tay vẻ mất kiên nhẫn: "Biết rồi, khổ lắm, nói mãi." Tôi chợt nhớ đến Nur và Béo Nhé, vội đứng dậy hỏi xem có thể chuyển Nur đến ở cùng được không. Cả hai đều đồng ý. Anh Trung còn hào hứng: "Con khỉ Béo Nhé trông khôn phết, đến Lý Đạo Tử còn thích thì anh em mình phải cung phụng nó như ông hoàng ấy chứ! Nhanh lên, anh đi giúp chúng mày chuyển đồ. Hôm trước anh thấy thằng câm kia rồi, mặt mày ủ rũ, nhìn là biết không hợp với đám lính tráng kia rồi..."