Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đêm ấy tôi say bí tỉ, chẳng biết trời đất là gì.
...
Ngày vui ngắn chẳng tày gang. Rằm tháng Giêng vừa qua, ba chiếc xe Jeep màu xanh quân đội đỗ xịch trước sân trường, đón anh Trung và mấy học viên lớp cao cấp đi thẳng, chẳng báo trước một tiếng nào. Trước khi đi, anh Trung tìm tôi và Nur, bảo có thể anh sẽ đi Bắc Kinh trước, rồi sau đó chuyển công tác về vùng Tây Bắc, nhưng mọi chuyện chưa ngã ngũ. Anh bảo đừng lo, khi nào ổn định sẽ viết thư cho chúng tôi. Được ở cùng một phòng là duyên phận, sau này nhớ giữ liên lạc thường xuyên.
Thời gian gấp gáp, chẳng kịp nói nhiều. Dù bịn rịn không nỡ nhưng anh Trung rốt cuộc vẫn phải rời đi. Sau khi anh đi, trường tổ chức một kỳ thi sát hạch. Nur nhờ nền tảng vững chắc nên được thăng thẳng lên lớp trung cấp. Còn tôi, tuy các môn đều đạt điểm giỏi nhưng vì thời gian nhập học ngắn, nhiều kiến thức chưa nắm vững nên vẫn dậm chân tại chỗ ở lớp sơ cấp.
Doanh trại sắt đá, lính tráng như nước chảy. Sau kỳ thi, người thì tốt nghiệp ra trường, người mới lại ùn ùn kéo đến.
Lần này học viên mới rất đông, phần lớn được điều động trực tiếp từ quân đội, nâng tổng số học viên lên hơn một trăm người. Người đông thì ký túc xá chật chội. Phòng chúng tôi lại bị nhét thêm sáu người nữa, thành cái phòng mười người chật như nêm cối. Béo Nhé không thích chỗ đông người, ồn ào nên ngày nào cũng tót lên núi chơi một mình. Nó hoang dã, gan lì lại ranh mãnh nên chẳng ai bắt nạt được, tôi cũng không lo lắm. Hơn nữa bài vở ngày càng nặng, tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến nó.
Tôi là học viên nhỏ tuổi nhất trường. Bạn cùng lớp toàn mười bảy đến hai mươi tư tuổi. Khoảng cách tuổi tác khiến tôi trở nên lạc lõng giữa đám bạn đồng môn. Lại thêm việc phải xa cách Nur khiến tôi càng thêm cô độc. Nhưng tôi chẳng bận tâm, trong đầu lúc nào cũng chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải trở nên mạnh mẽ hơn. Học, học nữa, học mãi. Ngoài việc học ra, tôi chẳng màng đến chuyện gì khác.
Trái ngược với tôi là nhóm của gã mặt sẹo và đồng bọn. Học viên mới đa phần xuất thân quân đội, cùng chung bối cảnh nên họ nhanh chóng kết bè kết phái với nhau.
Qua một thời gian tiếp xúc, tôi biết gã mặt sẹo tên là Lưu Xuân, biệt danh "Kiếm Nam Xuân" (một loại rượu nổi tiếng, đồng âm với "trai đê tiện"), còn gã mặt búng ra sữa tên Tạ Nghị. Hai tên này con ông cháu cha, lớn lên trong khu tập thể quân đội, gia thế không vừa nên tính khí khá ngang ngược. Trước mặt lãnh đạo và giáo viên thì còn biết kiềm chế, nhưng sau lưng lại tác oai tác quái, lôi kéo bè cánh, trở thành một thế lực đáng gờm trong đám học viên, chuyên bắt nạt những kẻ không nghe lời. Nhà trường dường như muốn khuyến khích sự cạnh tranh nên cũng mắt nhắm mắt mở làm ngơ.
Ngày đầu tiên nhập học, tôi và Nur đã tẩn cho chúng một trận. Sau đó lại được anh Trung bảo kê nên chúng cũng yên phận. Nhưng từ khi anh Trung đi, hai gã này bắt đầu rục rịch giở trò. Đầu tiên là cô lập chúng tôi, sau đó liên tục khiêu khích, tìm cách gây sự. Nhưng chúng cũng chỉ dám dừng lại ở mức độ chọc ngoáy, không dám làm quá vì vẫn còn kiêng dè cây gậy gỗ sồi của Nur.
Khóa học viên nào cũng có vài "quái vật". Trước là anh Trung một mình chấp hai giáo viên dạy võ, nhẹ nhàng như không. Sau là đến lượt Nur.
Nur được Xà Bà Bà núi Ma Lật truyền dạy từ nhỏ, bản lĩnh đầy mình. Tuy còn nhỏ tuổi, quyền cước chưa phải đỉnh cao, nhưng một khi cây gậy gỗ sồi đã nằm trong tay thì cả cái trường Vu Sơn này, từ học viên cao cấp đến giáo viên dạy võ, chẳng ai địch nổi. Chỉ có những cán bộ đương chức được mời từ bên ngoài về giảng dạy, những cao thủ từng trải qua sinh tử, ánh mắt sắc lẹm mới có thể khuất phục được "côn lang" của Vu môn này.
Nhiều kẻ nhòm ngó, muốn thử sức với chàng câm Nur, nhưng khi biết cậu ta đã được một đơn vị cấp cao "chấm" thì đều nản lòng thoái chí.
Nur tính tình trầm lặng, văn hóa không cao. Ngoài giờ học, cậu ta chỉ chăm chăm dạy tôi học văn hóa và dạy Béo Nhé múa gậy.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng mấy chốc đã sang hè. Một buổi chiều cuối tháng Bảy, tôi gặp lại Vương Bằng và nhận được tin sét đánh: Nur sắp phải đi. Nửa năm trôi qua, Vương Bằng quay lại với sứ mệnh đón Nur đi. Anh ta cho biết hiện đang công tác ở Cục Tây Nam, thành tích huấn luyện của Nur đã được cấp trên ghi nhận. Gần đây ở vùng giáp ranh Tây Xuyên và Tạng Biên xảy ra vụ cương thi biến dị kinh hoàng, cần huy động rất nhiều nhân lực để điều tra, xử lý.
Nửa năm nay, tôi và Nur như hình với bóng, thân thiết như anh em ruột thịt. Sự ra đi đột ngột của cậu ta là cú sốc lớn đối với tôi. Nhìn cánh cổng sắt nặng nề đóng lại sau lưng hai người họ, tôi đứng chôn chân tại chỗ, lòng buồn rười rượi. Nhưng tôi đâu ngờ rằng, sự ra đi của Nur lại đẩy tôi vào một cái bẫy nguy hiểm đã được giăng sẵn từ lâu.