Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 123. Những năm tháng mù lòa 17

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hồ chứa nước Ngõa Lãng rất rộng. Chúng tôi chạy đôn chạy đáo cả buổi chiều. Trước khi mặt trời lặn, Lưu Lão Tam cuối cùng cũng tìm ra mười ba huyệt vị, bố trí "Viêm Thượng Thái Vận Tẩu Mã Cục". Trận pháp này thuộc hành Hỏa trong ngũ hành, lấy Mộc sinh Hỏa, lấy Hỏa tụ Dương, lấy Thủy tẩu Âm (nước cuốn trôi âm khí). Như vậy khí dương sẽ lưu chuyển không ngừng, xua tan âm khí, ngăn ngừa tai họa về sau.

Khi hoàng hôn buông xuống, chúng tôi đào một cái huyệt ở hướng chính Đông, chôn xác con cá trê khổng lồ xuống đó. Để ánh mặt trời buổi sớm mai từ phương Đông chiếu rọi, ngày ngày gột rửa tử khí trầm trọng của nó.

Tôi chạy theo ông ta lon ton cả ngày, cũng học lỏm được khối thứ hay ho. Nhưng Tiểu Lỗ – lính mới như tôi – lại cứ thẫn thờ cả buổi chiều, có lần suýt ngã xuống sông. Anh Thân thấy lạ hỏi thì cậu ta lắc đầu quầy quậy bảo không sao. Anh Thân đang bận lấy lòng Lưu Lão Tam nên không để ý. Nhưng Lão Khổng thấy tôi cũng thắc mắc bèn thì thầm vào tai tôi: "Lúc nãy dọn dẹp hiện trường vụ nồi cá, tôi thấy thằng Lỗ lén giấu đôi mắt cá đi rồi."

...

Trước đó, Lưu Lão Tam từng nói rằng mắt con cá trê khổng lồ ăn vào có thể tăng cường thị lực ban đêm, nhưng vì dính líu đến thịt người chết, ăn vào sợ xui xẻo nên ông ta không lấy.

Xương cá có thể dùng làm kiếm, tuy cũng tanh tưởi mùi người nhưng dùng để chém giết thì không sao, khác hẳn chuyện ăn uống. Vì thế, tuy biết bỏ phí đôi mắt cá là tiếc nhưng chúng tôi cũng chẳng để tâm. Nào ngờ Tiểu Lỗ nghe lọt tai, lại nảy sinh ý đồ riêng, lén lút giấu nhẹm đôi mắt cá đi. Nghe anh Khổng kể lại, tôi ngạc nhiên hỏi: "Tiên sinh Lưu đã bảo ăn thứ đó vào dễ gặp tai họa, sao anh Lỗ dám lấy nhỉ?"

Anh Khổng bĩu môi: "Con người mà, thường chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt mà quên đi hậu họa về sau, cứ ôm tâm lý cầu may. Biết đâu Tiểu Lỗ cũng nghĩ thế?"

Tôi hỏi anh có nên can ngăn không. Anh Khổng xua tay, bảo chuyện này không chỉ mình anh ấy thấy, mà cả gã thầy bói kia lẫn anh Thân chắc cũng biết tỏng. Nhưng đường đời ai nấy đi, thành bại do duyên số. Tiểu Lỗ đã có ý đồ đó thì cứ để cậu ta tự làm tự chịu, mình khuyên nhiều lại thành ra lắm chuyện, bị người ta ghét. Anh Khổng là dân giang hồ lão luyện, đối nhân xử thế có nguyên tắc riêng. Tôi tuy thấy không ổn nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng im lặng.

Lúc Lưu Lão Tam bày trận, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Nhưng tôi thấy ông ta đi cương bộ, di chuyển đông tây, ngoài bước chân có phần nặng nề ra thì cũng chẳng thấy trường khí dao động gì mấy.

Chỉ là sắp xếp vài món đồ đơn giản: khúc gỗ đào, cục than, đống đá... chẳng có gì đặc sắc. Thế nhưng khi chúng tôi đi ra xa, quay đầu nhìn lại, cả mặt hồ nước gợn sóng lăn tăn, tràn đầy sinh khí. Phát hiện này khiến tôi nảy sinh lòng kính trọng sâu sắc đối với gã thầy bói râu ria này. Thật thần kỳ! Chỉ bằng vài tính toán và sắp đặt đồ vật mà có thể nâng cao sinh khí của cả một vùng không gian lên gấp mấy lần, thủ pháp này quả là tuyệt kỹ.

Nhưng trước lời khen ngợi của chúng tôi, gã thầy bói lại thở dài, im lặng hồi lâu mới nói: "Phong thủy trận này của tôi chỉ trị được ngọn chứ không trị được gốc."

Mọi việc tưởng đã giải quyết xong, mọi người đang vui vẻ, câu nói của ông ta lại khiến ai nấy thót tim, vội hỏi cho ra lẽ.

Lưu Lão Tam cũng chẳng giấu giếm, thở dài nói: "Hôm nay tôi tìm thấy mười ba huyệt kết, phát hiện tám huyệt đã bị người ta động tay chân từ lâu. Nghĩa là có kẻ cố tình làm vậy. Sau đó tôi đứng trên đỉnh núi bấm độn, mới biết tại sao nơi này âm khí nặng nề, tại sao lại sinh ra con cá trê khổng lồ như thế, tất cả đều không phải ngẫu nhiên. Nếu tôi đoán không lầm, dưới đáy hồ chứa nước này, ở một chỗ nào đó, chắc chắn có một cái hố chôn tập thể, có thể là từ thời kháng chiến để lại. Vô số xác chết chồng chất mới tạo ra sát khí nồng nặc như vậy. Những oan hồn này bị nước đè chặt dưới đáy, oán khí không tan, mới gây ra những chuyện sau này..."

Nói xong, ông ta kết luận: "Trận pháp 'Viêm Thượng Thái Vận Tẩu Mã Cục' của tôi chỉ trấn áp được nhất thời. Muốn trị tận gốc thì phải tháo cạn nước hồ, đào hết xác chết lên, tìm nơi an táng tử tế mới xong. Nhưng chuyện này e là xa vời vợi..."

Bọn Nhật Bản khốn kiếp!

Người dân Kim Lăng mỗi khi nhắc đến tội ác của quân Nhật mấy chục năm trước trên mảnh đất này là nghiến răng ken két. Cách mà gã thầy bói đưa ra tốn kém nhân lực vật lực quá lớn, cấp trên đời nào phê chuẩn, nên cũng đành bó tay. Còn việc kẻ nào đã động tay chân vào các huyệt kết, tiếp tay cho giặc, chuyện này có thể điều tra được. Năm xưa ai đề xướng xây hồ chứa nước ở đây? Ai thúc đẩy các khâu trung gian? Nhưng đó là chuyện về sau. Chuyến đi này của chúng tôi coi như đã kết thúc vụ án. Anh Thân bắt đầu bàn chuyện khác với gã thầy bói.