Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hai thằng bạn nối khố cùng nhau lớn lên từ thuở cởi truồng tắm mưa, giờ ngồi bên bờ đê nhìn sang bên kia sông, vừa ăn vừa nói chuyện, thật vui vẻ, tự tại.
Đúng lúc đó, từ phía sau lưng chúng tôi có tiếng người bước tới. Nhìn thấy sủi cảo trong cặp lồng của La Đại Điểu, mắt người đó sáng lên, cười hề hề: "Cậu em, không ngờ lại gặp nhau ở đây, đúng là có duyên! Hề hề, nói thật là bần đạo cũng chưa ăn tối, nếu không chê thì cho bần đạo góp vui với được không?"
...
La Đại Điểu vừa ăn sủi cảo vừa kể lể chuyện bị lão thợ lò ở nhà máy thép chèn ép. Càng kể càng hăng, nước mắt lưng tròng vì uất ức. Nào ngờ, một bàn tay bất thình lình thò ra, ba ngón chụm lại nhón lấy một cái sủi cảo nhanh như chớp. Tốc độ này đúng là của bậc thầy móc túi chuyên nghiệp.
La Đại Điểu quên béng chuyện lão thợ lò, vội vàng ôm khư khư hộp sủi cảo của mình. Nhưng không kịp rồi, hộp sủi cảo còn lại đã bị kẻ kia nẫng mất.
La Đại Điểu nổi trận lôi đình, chồm người tới định cướp lại. Là con trai của thợ săn giỏi nhất vùng núi Ma Lật, thân thủ của nó cũng không phải dạng vừa. Nhưng kẻ kia còn nhanh nhẹn hơn, chỉ vài động tác đã né được, nhảy ra xa, mở nắp hộp sủi cảo hít hà mùi thơm phức, cười hề hề vẻ thỏa mãn: "Biết ngay tối nay có lộc ăn mà, may mà trưa nay chưa ăn no."
La Đại Điểu định lao vào ăn thua đủ, tôi vội giữ tay nó lại: "Đại Điểu, đừng manh động! Đây là bạn tao, ông ấy đùa đấy."
Nghe tôi nói vậy, La Đại Điểu mới chịu dừng lại, nhưng nhìn hộp sủi cảo đầy ắp bị người ta cướp trắng thì tiếc đứt ruột. Kẻ phá đám giữa đường này chính là thầy tướng số Lưu Lão Tam, người mà tôi mới chia tay hôm qua. Ông ta bản lĩnh đầy mình nhưng tính tình quái dị, tuổi chưa bao nhiêu mà cứ xưng "lão phu". Được anh Thân mời mọc nhiệt tình thì từ chối thẳng thừng, giờ lại lặn lội đến đây tranh ăn sủi cảo với thằng nhóc, đúng là thú vị thật. Tôi đứng dậy vẫy tay chào: "Tiên sinh Lưu, không ngờ ông cũng đến Kim Lăng rồi."
Lưu Lão Tam lúc nào cũng như chết đói, nhai ngấu nghiến, chỉ vài miếng đã hết nửa hộp sủi cảo, nghẹn đến trợn cả mắt, rồi mới quay sang tôi nói: "Ợ... Đừng gọi tiên sinh, nghe nó sáo rỗng lắm. Cứ gọi là Lưu Lão Tam. Còn lão phu gọi cậu là... à đúng rồi, Trần Nhị Đản nhỉ? Luận vai vế thì cậu còn lớn hơn lão phu một bậc đấy."
Sợ chúng tôi đòi lại, Lưu Lão Tam chén sạch sành sanh hộp sủi cảo rồi mới trả lại hộp rỗng, vừa ợ vừa nói: "Lão phu đã bảo rồi, chuyện ở núi Ngõa Lãng chưa xong đâu, phức tạp lắm. Dạo này lão phu sẽ loanh quanh ở Kim Lăng kiếm cơm, tiện thể điều tra xem sao. Chắc chắn là do bọn Tập Vân Xã gây ra. Lũ rùa rụt cổ này lặn mất tăm bao lâu nay, giờ lại ngoi lên, đúng là đáng ghét."
Tôi ngớ người, hỏi "Tập Vân Xã" là cái gì.
Lưu Lão Tam mới sực nhớ ra mình lỡ miệng, vội đánh trống lảng. Thấy ông ta không muốn nói, tôi cũng không hỏi thêm, chuyển sang hỏi tại sao ông ta lại thảm hại đến mức phải đi cướp cơm của bạn tôi. Nhắc đến chuyện này, Lưu Lão Tam nổi đóa, chửi ầm lên: "Còn không phải tại lão già keo kiệt Vu Mặc Hàm sao? Cậy có chút tay nghề là hét giá trên trời. Lão phu phải dốc hết vốn liếng mới nhờ lão ấy rèn cho thanh kiếm xương cá và bộ giáp da cá đấy. Mẹ kiếp, mấy chục năm giao tình mà không bớt cho một xu, lão tưởng mình là Lý Đạo Tử chắc?"
Lưu Lão Tam càu nhàu một hồi, thấy tôi ngơ ngác như vịt nghe sấm, biết là đàn gảy tai trâu nên thôi không nói nữa. Thấy La Đại Điểu cứ nhìn chằm chằm vào cái hộp cơm trống không vẻ tiếc nuối, ông ta xoa tay cười xòa: "Cậu em, ngại quá, lỡ ăn hết bữa khuya của cậu rồi. Lưu Lão Tam này ra đời lăn lộn chưa bao giờ nợ ai cái gì. Hay là thế này, lão phu xem tướng cho hai cậu một quẻ, coi như trả tiền cơm, được không?"
La Đại Điểu chắc không tin gã điên điên khùng khùng này có tài cán gì, lườm một cái rồi quay đi. Còn tôi, trước đây đã được Lý Đạo Tử và Dương Nhị Sửu sờ xương đoán mệnh, biết rõ đời mình mười tám kiếp nạn, đắng như nuốt mật. Lúc đó tôi đã biết Lý Đạo Tử lợi hại thế nào rồi, cần gì phải nghe lời thầy bói giang hồ nữa, nên cũng chẳng hứng thú.
Lưu Lão Tam vốn đang tự tin tràn trề, chờ đợi ánh mắt ngưỡng mộ của chúng tôi, ai dè bị hai đứa ngó lơ, cảm giác thất bại ê chề. Ông ta ấm ức nói: "Này, hai thằng nhóc con, đầu óc có vấn đề à? Thiết Chủy Thần Toán họ Lưu này ở vùng Đông Bắc ai mà không biết tiếng? Bình thường người ta quỳ lạy van xin lão phu còn chưa thèm xem cho, nay cơ hội bày ra trước mắt mà chúng mày lại coi như không? Đúng là coi vàng như phân trâu..."