Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 127. Những năm tháng mù lòa 21

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ban đầu cô Nhất Chi Hoa chỉ nghĩ La Đại Điểu bị thợ lò chèn ép, uất ức quá nên bỏ việc chạy sang chỗ tôi. Cô còn định nhờ tôi khuyên nó quay lại làm, bởi ở tuổi này tìm được việc làm không dễ, nếu cứ đứng núi này trông núi nọ thì sau này ai dám nhận. Để lo cho La Đại Điểu vào nhà máy thép, cô cũng đã phải nhờ vả bao nhiêu mối quan hệ, không muốn để lại ấn tượng xấu. Nhưng khi nghe tôi bảo La Đại Điểu không đến chỗ tôi, cô cũng cuống cuồng lo lắng y như tôi.

Tuy đã lên thành phố nhưng cô Nhất Chi Hoa vẫn giữ tấm lòng lương thiện, không hề trách cứ mà chỉ một lòng quan tâm, lo lắng cho La Đại Điểu. Cô hỏi tôi có biết nó đi đâu không.

Tôi nào biết nó đi đâu, nhưng trong lòng chợt nhớ lại đêm hôm đó bên bờ sông, Lưu Lão Tam sờ xương đoán mệnh cho nó, bảo rằng nó sắp gặp đại kiếp nạn, qua được thì như cá gặp nước, không qua được thì tan thành tro bụi. Lúc đó nghe có vẻ hồ đồ, nhưng giờ ngẫm lại, lời phán của Lưu Lão Tam e là chuẩn xác đến đáng sợ.

Một lời thành sấm.

Tiếc là lúc đó Lưu Lão Tam mới chỉ nói đến chuyện đổi tên, còn về quý nhân giúp đỡ thì đang nói dở đã hộc máu bỏ chạy mất dép. Chuyện này rốt cuộc ra sao, e là chỉ tìm được ông ta mới rõ ngọn ngành.

Xảy ra chuyện này, tôi đứng ngồi không yên. Thấy văn phòng không có việc gì quan trọng, tôi bèn trình bày thật với anh Thân. Vào Phòng 2 mấy tháng, anh em đã thân thiết, mọi người đều biết tôi nuôi một con khỉ nhỏ thông minh và có một người bạn đồng hương chí cốt. Nên khi nghe chuyện, anh Thân không làm khó dễ mà bảo tôi cứ yên tâm đi tìm, anh ấy cũng sẽ nhờ người quen bên đồn công an giúp đỡ.

Được anh Thân ủng hộ, tôi đường hoàng rời cơ quan. Đầu tiên tôi về nhà, hỏi ông bảo vệ xem La Đại Điểu có đến tìm tôi không. Nhận được cái lắc đầu, tôi chạy sang nhà trẻ cơ quan tìm Béo Nhé, rồi dắt nó đến nhà máy thép thám thính tình hình.

Từ cơ quan đến nhà máy thép khá xa. Khi tôi đến nơi, cô Nhất Chi Hoa đã đợi sẵn ở cổng, lòng như lửa đốt. Hai cô cháu cùng nhau đến khu ký túc xá của La Đại Điểu.

Ký túc xá nằm trong khu thanh niên công nhân, là một dãy nhà cấp bốn thấp lè tè, nước thải chảy lênh láng. Đang giờ làm việc nên vắng tanh. Cô Nhất Chi Hoa mượn chìa khóa của quản lý ký túc xá rồi dẫn tôi vào phòng La Đại Điểu. Vừa bước vào, mùi mồ hôi chua loét và mùi chân thối xộc thẳng vào mũi. Đây là phòng ngủ tập thể mười hai người, chăn màn bừa bộn. Ông quản lý chỉ cho chúng tôi giường của La Đại Điểu.

Tôi hỏi han vài câu nhưng không thu được gì nhiều, chỉ biết rằng La Đại Điểu không hề có ý định bỏ đi.

Người đang yên đang lành tự dưng biến mất, chuyện này quá kỳ lạ. Tôi hỏi ông quản lý về tình hình sinh hoạt của La Đại Điểu. Ông bảo thằng bé tính tình lầm lì, ít nói, về phòng chỉ biết ngồi thừ ra, quan hệ với bạn cùng phòng cũng không tốt, thỉnh thoảng còn xảy ra xô xát.

Tôi nhìn cô Nhất Chi Hoa, cô gật đầu hiểu ý: "Thằng La chắc quen sống tự do trong núi, tuổi lại nhỏ, không chịu được gò bó, bạn bè lại ít. Bên hậu cần cũng mấy lần đánh tiếng muốn trả nó về, nhưng cô cứ gạt đi, bảo cho nó thêm cơ hội..."

Trước ký túc xá có một cây hòe cổ thụ. Nghe cô kể, tôi ngồi xổm dưới gốc cây, Béo Nhé ngồi cạnh, hai anh em nheo mắt nhìn cái "chuồng chó" mà La Đại Điểu đã sống mấy tháng nay.

Lòng tôi hoang mang, tự hỏi việc đưa La Đại Điểu ra khỏi núi là đúng hay sai.

Thế giới bên ngoài rộng lớn thật đấy, nhưng với La Đại Điểu lại quá tàn khốc. Tuy có việc làm, nhưng ngày ngày chui rúc trong lò hơi xúc than, công việc nhàm chán lặp đi lặp lại khiến nó mất phương hướng. Chúng tôi từng muốn chinh phục cả thế giới, nhưng giờ đây lại bị gánh nặng cơm áo gạo tiền đè bẹp trong không gian chật hẹp này.

Phạm vi hoạt động một ngày của La Đại Điểu chỉ vỏn vẹn ký túc xá, nhà ăn và lò hơi.

Tôi tự trách mình ghê gớm. Chẳng lẽ chốn về của La Đại Điểu là núi Ma Lật chứ không phải chốn phồn hoa đô hội đầy rẫy cơ hội này sao?

Chẳng lẽ tôi đã sai rồi sao?

Nán lại một lúc, tôi đến nơi làm việc của La Đại Điểu – lò hơi Phòng Hậu cần. Nhà máy thép tỉnh là doanh nghiệp nhà nước quy mô lớn với hàng vạn công nhân, riêng một cái lò hơi cũng có hơn chục người làm. Lẽ ra muốn vào đây phải có sự đồng ý của Phòng Bảo vệ, nhưng cái mác cán bộ công đoàn của cô Nhất Chi Hoa vẫn rất có uy lực, giúp tôi vào được bên trong. Tôi hỏi mấy đồng nghiệp của La Đại Điểu xem trước khi đi nó có biểu hiện gì bất thường không, ai cũng lắc đầu quầy quậy. Nhưng khi tôi tìm đến sư phụ của La Đại Điểu – một ông già gù lưng – thì ông ta nhất quyết không chịu gặp tôi.