Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tiểu Lỗ không giải thích làm sao anh ta chạy thoát từ lò nung lên đây, nhưng tôi cảm nhận được anh ta đang trên bờ vực sụp đổ. Tôi vội niệm Tịnh Tâm Thần Chú, ấn ngón cái vào ấn đường anh ta. Sau vài hơi thở sâu, Tiểu Lỗ mới bình tĩnh lại đôi chút: "Chú có biết tại sao anh nhận ra bọn nó là ma không?"
Tôi không biết Tiểu Lỗ bị kích động cái gì, nhưng vẫn gật đầu: "Biết chứ. Hồi ở làng Mạnh Gia, anh giấu đôi mắt cá trê tinh đi còn gì. Thứ đó ăn vào sáng mắt, nhìn được trong đêm, chắc cũng giúp cảm ứng được tà ma nhỉ?"
Tôi vừa dứt lời, Tiểu Lỗ ôm chầm lấy tôi, khóc tu tu như đứa trẻ: "Nhị Đản, chú đúng là có bản lĩnh thật, anh biết không giấu được chú. Anh cũng biết ăn thứ đó vào dễ gặp họa, nhưng anh chỉ muốn mạnh hơn chút thôi, đỡ bị đào thải khỏi đơn vị. Anh không có ý xấu đâu. Nhị Đản ơi, cứu anh với..."
Tiểu Lỗ suy sụp đột ngột khiến tôi bối rối. Tôi vỗ về anh ta: "Anh Lỗ, bình tĩnh đã, đừng khóc nữa. Có chuyện gì nói rõ ra em mới giúp được chứ."
Được tôi an ủi, lại nhớ đến chiến tích của tôi ở làng Mạnh Gia, Tiểu Lỗ ngẩng đầu lên, dè dặt hỏi: "Nhị Đản, chú xem giúp anh... trên lưng anh có ai đang ngồi không?"
Hả... Trên lưng? Có người ngồi á?
Câu hỏi của Tiểu Lỗ khiến tôi dựng tóc gáy. Lúc này tôi mới để ý Tiểu Lỗ ngày thường đi đứng hiên ngang, giờ lại còng lưng xuống như đang cõng vật gì rất nặng. Anh ta mặc áo đại cán xanh đen, bên trong là sơ mi trắng. Tôi đẩy anh ta ra một chút để quan sát kỹ, phát hiện lưng áo anh ta ướt đẫm một mảng lớn. Đưa tay sờ nhẹ lên vai, một luồng khí lạnh buốt tỏa ra, nhiệt độ thấp hơn xung quanh đến vài độ.
Tôi đã được Dương Nhị Sửu tẩy tủy phạt kinh, có thể cảm nhận được trường khí, nhưng với những vong linh vô hình vô sắc thì tôi chịu chết. Tuy nhiên, điều đó không ảnh hưởng đến phán đoán của tôi về tình trạng hiện tại của Tiểu Lỗ. Chắc chắn anh ta đang bị con ma tên Tiểu Trương cưỡi lên cổ.
Có khi con ma đó đang nhìn tôi cười nhăn nhở mà tôi không thấy cũng nên.
Giờ thì tôi hiểu tại sao Tiểu Lỗ lại thần kinh như vậy. Ai mà vác trên cổ một con ma thì đầu óc sao mà tỉnh táo được. Tôi không nhìn thấy con ma nên cũng bó tay không biết trị thế nào. Nén cảm giác ghê tởm, tôi chỉ vào cửa sổ gần đó: "Anh Lỗ, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Chúng ta sẽ ổn thôi. Ra khỏi đây, đến nhà khách tìm Phó Cục trưởng Ngô là xong hết."
Nói xong, tôi kéo anh ta ra cửa sổ. Nhưng đến nơi mới thấy cửa kính tuy vỡ nhưng song sắt hàn chết cứng, người không chui lọt. Tôi đá mấy cái chỉ tổ đau chân. Tiểu Lỗ thấy tôi bất lực thì bỗng cười khùng khục quái đản.
Điệu cười rợn người khiến tôi nổi da gà, đẩy anh ta một cái: "Cười cái gì? Mau tìm đường thoát, ở lại đây có mà chết vì sợ!"
Tiểu Lỗ dường như không để ý đến thái độ bực bội của tôi, chỉ tay vào song sắt, mặt run rẩy: "Đây là Quỷ Môn Quan, vào rồi thì đừng hòng ra. Chúng ta không thoát được đâu. Cả anh, cả chú, cả anh Thân, anh Khổng... không ai thoát được số mệnh này đâu. Chúng ta sẽ chết ở đây..."
Giọng Tiểu Lỗ kéo dài, chói tai đáng sợ. Thấy anh ta như phát điên, tôi mặc kệ, chạy xuống cầu thang sắt. Thấy tôi bỏ đi, Tiểu Lỗ tưởng tôi bỏ mặc anh ta, vội vàng bám theo sát nút như hình với bóng.
Vừa nãy còn tuyệt vọng buông xuôi, giờ thấy tôi đi lại sợ hãi bám theo, xem ra áp lực tâm lý của anh ta không nhỏ. Tôi nhìn quanh phân xưởng trống hoác, đèn đóm chập chờn, anh Thân và anh Khổng bặt vô âm tín, lòng cũng hoang mang. Thấy Tiểu Lỗ cun cút chạy theo, tôi nghiến răng hỏi: "Anh Lỗ, em hỏi thật... anh có nhìn thấy thứ đang ngồi trên vai mình không?"
Tôi hỏi rất dè dặt, sợ anh ta nổi điên. Ai ngờ Tiểu Lỗ lại bật khóc nức nở: "Từ lúc đi đái nó đã cưỡi lên cổ anh rồi. Anh lăn lộn dưới đất ba lần mà nó vẫn không chịu xuống. Chú không thấy à? Nó đang ngồi chễm chệ trên vai anh này, nhìn kìa, nhìn kìa... nó đang vuốt tóc anh đấy! Mẹ ơi, tay nó đen thui như than..."
Tiểu Lỗ giật giật đầu liên hồi, thần kinh căng như dây đàn. Anh ta vừa nói, tôi quả nhiên thấy tóc anh ta dựng ngược lên như có ai vuốt ngược.
Trong hư không, biết đâu có một khuôn mặt đang cười với tôi?
Tôi nảy ra một ý, thò tay vào ngực áo rút thanh tiểu bảo kiếm ra. Ánh thép loang loáng, tôi vung kiếm chém mạnh vào khoảng không trên đầu Tiểu Lỗ. Thu kiếm về, tôi hỏi: "Giờ sao? Còn không?"
Tiểu Lỗ vẫn khóc, gật đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa.
Nhìn anh ta, tôi chợt nhớ lại mình năm xưa bị cha mẹ đưa vào núi Ngũ Cô Nương, khi nhìn thấy con thủy quỷ trong gương đồng chắc cũng sợ hãi thế này. Lẽ ra người làm trong đơn vị như chúng tôi phải quen với chuyện này, nhưng Tiểu Lỗ mới vào nghề một năm, kiến thức thì có nhưng thực chiến thì chưa, hoảng loạn cũng phải. Đừng nói anh ta, ngay cả tôi từng trải qua bao chuyện cũng thấy run chân. Tôi gọi Béo Nhé hai tiếng nhưng không thấy hồi âm. Tôi cắn răng quyết định: "Anh Lỗ, mắt cá trê tinh có hai viên, anh ăn cả rồi à?"