Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 135. Những năm tháng mù lòa 29

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đi kiểu này không ổn. Mài dao không lầm lỡ công đốn củi, tôi đề nghị quay lại phòng điều độ lấy đèn pin, nếu không vào phòng tiếp liệu tối om cũng như mù dở. Tiểu Lỗ bị dọa sợ mất mật, đâm ra dựa dẫm vào tôi, không chịu đứng đợi một mình mà nằng nặc đòi đi theo.

Nhưng chúng tôi vừa quay người lại thì bỗng thấy trên tường lò cao treo lủng lẳng một cái đầu người đen sì.

"Á..."

"Anh Thân?" Tiểu Lỗ hét lên thất thanh, còn tôi thì kinh hoàng tột độ. Cái đầu lâu bất thình lình xuất hiện trên tường kia lại chính là anh Thân vừa mất tích.

Trưởng Phòng 2 từ lúc tôi vào làm chưa bao giờ lộ mặt, mọi việc đều do anh Thân lo liệu, nên tôi vẫn thân mật gọi anh là "Sếp Thân" (Thân đầu nhi - đồng âm với đầu người). Không ngờ lời nói đùa thành thật, giờ anh ấy chỉ còn lại đúng cái đầu. Anh Thân dạo này rất quan tâm tôi, giờ thấy đầu anh ấy gắn trên tường lò cao, lòng tôi đau như cắt. Tôi nắm chặt tiểu bảo kiếm, gào lên vào khoảng không: "Đứa nào? Đứa nào giả thần giả quỷ? Có giỏi thì lăn ra đây đấu với ông mày! Lén lút trốn chui trốn lủi thì hay ho cái chó gì?"

Tôi chửi bới để xả cơn giận chứ chẳng mong có hồi đáp. Nào ngờ, giọng nói u oán lúc nãy lại vang lên trong không trung: "Huhu... Huhu... Tôi oan... quá..."

Kèm theo tiếng khóc, cái đầu trên tường từ từ ngẩng lên, đối mặt với tôi. Tôi thấy đôi mắt anh Thân đã bị móc đi, hai hốc mắt đen ngòm chảy ra hai dòng huyết lệ, tong tỏng nhỏ xuống đất. Nhưng khóe miệng anh ấy lại nhếch lên một nụ cười quỷ dị.

"Sếp Thân!" Tôi định lao tới chạm vào cái đầu thì Tiểu Lỗ từ phía sau ôm chặt lấy tôi, hét lớn: "Nhị Đản! Đừng mắc lừa! Đó không phải anh Thân! Không phải!"

Được Tiểu Lỗ nhắc nhở, tôi mới định thần lại, niệm Tịnh Tâm Thần Chú rồi nhìn kỹ. Quả nhiên khuôn mặt kia lại trở nên mờ ảo, đúng là hung linh giở trò. Tôi không hiểu sao mấy vong hồn chết oan này không đi đầu thai mà lại ở đây dọa nạt chúng tôi. Cảm giác bị lừa gạt thật khó chịu. Tôi nắm chặt tiểu bảo kiếm, định tiêu diệt thứ đó thì nghe thấy tiếng động phát ra từ phía phòng tiếp liệu. Trong khung cảnh tĩnh lặng này, tiếng động ấy nghe rất rõ. Tôi quay lại, thấy ở cửa phòng tối om xuất hiện một bóng người cao lớn.

Chẳng hiểu sao tôi không hề sợ hãi, cầm kiếm lao tới như tên bắn, quát lớn: "Thằng chó chết giả thần giả quỷ! Cuối cùng mày cũng lòi mặt chuột rồi nhé! Xem ông mày xử lý mày thế nào!"

Tôi lao đến trước mặt, vung kiếm đâm tới. Nhưng bóng đen kia thân thủ cũng không vừa, né đòn rồi chỉ vài chiêu đã khóa chặt tay tôi. Tôi định giãy ra thì người đó trầm giọng quát: "Nhị Đản! Im mồm! Đừng làm phiền Lão Khổng làm phép!"

Câu nói như sét đánh ngang tai. Không phải vì nội dung, mà vì người này lại chính là anh Thân - người mà cái đầu vừa bị treo lủng lẳng trên tường lúc nãy. Tôi nheo mắt nhìn kỹ. Nhờ công hiệu của mắt cá trê tinh, trong ánh sáng lờ mờ tôi nhận ra đúng là anh Thân bằng xương bằng thịt. Còn trong phòng tiếp liệu, một người đang ngồi xếp bằng lầm rầm khấn vái, chính là anh Khổng vừa mất tích.

Thảo nào tìm mãi không thấy, hóa ra hai ông trốn vào đây. Nhưng lúc nãy tôi gào khản cả cổ sao không ai lên tiếng?

Tôi đầy bụng thắc mắc nhưng chưa kịp hỏi thì anh Thân đã ngăn lại, thì thầm: "Có chuyện gì tí nữa nói. Lão Khổng đang đến đoạn quan trọng, đừng làm phiền ông ấy..." Anh Thân thận trọng, vẻ mặt căng thẳng. Thấy anh ấy bí hiểm như vậy, tôi cũng không dám ho he. Tiểu Lỗ cũng xúm lại xem. Anh Khổng ngồi xếp bằng cách cửa phòng tiếp liệu không xa, hai tay chắp lại, mắt nhắm nghiền, trước mặt thắp một ngọn nến.

Ngọn nến này không giống nến thường, là nến đỏ, bấc rất to, cháy nổ lép bép, bắn ra tàn lửa. Miệng anh Khổng lầm rầm như đang gọi hồn.

Ban đầu tôi tưởng anh ấy niệm chú, nhưng ghé tai nghe kỹ thì hóa ra anh ấy đang... nói chuyện phiếm: "...Cô gái ơi, ra đây đi nào. Có oan ức gì thì chúng ta cùng tâm sự. Cô người ở đâu, nhà ở đâu, anh chị em thế nào, bố mẹ còn khỏe không?..."

Anh Khổng là gã đàn ông thô kệch ngoài bốn mươi, uống rượu như hũ chìm, tính tình hào sảng. Vậy mà giờ đây giọng nói lại nhỏ nhẹ, dịu dàng như nước, khiến tôi suýt không nhận ra. Nhưng thấy người anh ấy run lên bần bật, nhất là bàn tay trái cứ cọ xát liên hồi, tôi biết anh ấy đang trong trạng thái "phù kê" (lên đồng). Phù kê, hay còn gọi là loan sinh hoặc kê thân, là phương pháp mời vong linh nhập vào người để giao tiếp. Anh Khổng là con nhà nòi, biết món này nhưng ít khi thể hiện. Thấy anh Thân căng thẳng, tôi đoán chắc anh ấy cũng không nắm chắc phần thắng.

Sau một hồi run rẩy, Tiểu Lỗ bỗng bóp chặt tay tôi, thì thào vào tai: "Nhị Đản, nhìn kìa! Có một người phụ nữ áo trắng đang ngồi sau lưng anh Khổng..."