Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 137. Những năm tháng mù lòa 31

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bạch Hợp than thân trách phận, anh Khổng nước mắt giàn giụa. Tiểu Lỗ ban đầu sợ hãi, giờ nghe kể cũng thấy xót xa, lại thấy cô gái xinh đẹp nên nảy sinh chút lòng ái mộ.

Trai trẻ đa tình là chuyện thường. Nhưng anh Thân vẫn tỉnh táo, muốn tìm ra mấu chốt vấn đề: "Cô gái, nói cho tôi biết, kẻ giam cầm linh hồn các cô rốt cuộc là ai? Hắn có thân phận gì? Cô nói đi, tôi sẽ làm chủ cho cô!"

Hung thủ là ai, đó là chìa khóa của vụ án. Chỉ cần làm rõ điều này, mọi chuyện sẽ sáng tỏ. Nhưng đúng lúc đó, bóng ma Bạch Hợp đang ngồi xếp bằng bỗng đứng dậy, lắc lư một cái rồi tan biến vào hư không. Anh Khổng trước mặt tôi rú lên một tiếng rợn người: "Các người không tin hả? Hắn đến rồi! Hắn đến rồi! Chạy mau đi, không thì cũng thành ma như tôi thôi..."

Tiếng rú chói tai đột ngột tắt lịm. Anh Khổng rùng mình, máu tươi từ mũi và miệng trào ra.

Ngọn nến đỏ trước mặt anh ấy cũng vụt tắt ngay lúc đó, chuẩn xác đến từng giây.

Anh Thân hoảng hốt lao tới đỡ anh Khổng đang mềm nhũn, hỏi dồn: "Lão Khổng, sao thế?" Anh Khổng mở mắt, yếu ớt vô cùng, định đứng dậy nhưng loạng choạng suýt ngã. Chúng tôi xúm lại đỡ. Chưa kịp hỏi han gì, anh Khổng đã hét lên: "Đi! Rời khỏi đây ngay!"

Anh Khổng là người am hiểu huyền học nhất trong nhóm. Đến anh ấy cũng thấy nguy hiểm thì chúng tôi bắt đầu cuống cuồng. Lúc nãy chúng tôi chạy về phía này vì biết phòng tiếp liệu có cửa ngách thông ra ngoài. Giờ bỏ chạy cũng không nên đi đường vòng, nên chúng tôi lao qua mấy đường ống dẫn liệu, chạy thẳng ra cửa ngách. Nhưng đến nơi mới phát hiện cửa đã bị khóa chặt từ bên ngoài, không tài nào mở được.

Trong bóng tối, dường như có một bàn tay vô hình đã bịt kín mọi lối thoát, định nhốt chết chúng tôi ở đây.

Là nhà máy thép nên vật liệu xây dựng cực tốt. Cánh cửa sắt kiên cố, dù chúng tôi có dùng sức thế nào cũng không suy chuyển. Đấm đá vào cửa chỉ nghe tiếng bịch bịch trầm đục như đá vào tường đá, chứ không có tiếng kim loại vang lên.

Sau một hồi nỗ lực vô vọng, cộng thêm việc tôi kể lại chuyện cửa chính cũng bị khóa, anh Thân mới hiểu rõ tình hình. Đúng lúc đó, từ phía cửa chính phân xưởng cách đó không xa vang lên tiếng "keng" lớn, như có ai đó mở cửa sắt. Bốn người chúng tôi nhìn nhau rồi đồng loạt chạy ra ngoài. Vòng qua lò cao, ra đến khoảng sân trống, chúng tôi thấy đồng chí Mã của Phòng Bảo vệ và người đồng nghiệp lúc nãy đang đi vào. Bên cạnh họ còn có một ông già gù lưng, vai đeo hòm đồ nghề.

Thấy bốn chúng tôi chạy tới, đồng chí Mã vừa chắp tay vái chào vừa xin lỗi rối rít: "Xin lỗi mọi người! Xin lỗi các đồng chí! Thợ điện tan ca hết rồi, chúng tôi phải chạy khắp nhà máy mới tìm được một bác thợ cả. À mà sao các đồng chí lại khóa cửa làm gì thế? May mà chúng tôi có chìa khóa, không thì chịu chết không vào được..."

Trải qua bao nhiêu chuyện kinh hoàng, vậy mà đồng chí Mã cứ như vừa đi dạo mát về, tỉnh bơ như không. Anh ta quay sang ông già gù lưng: "Bác Dương, hệ thống chiếu sáng ở đây hình như hỏng hóc gì đó, bác chịu khó kiểm tra giúp."

Ông già gù lưng có vẻ vừa bị lôi ra khỏi chăn ấm đệm êm, đầu cúi gằm, khuôn mặt chìm trong bóng tối, nhưng tôi vẫn nhìn rõ gỉ mắt đóng cục và mái tóc rối bù của ông ta. Nghe đồng chí Mã nhờ vả, ông già lầm lũi đi về phía tủ điện ở góc tường.

Nhưng đúng lúc đó, tôi bất ngờ lao vút lên, đâm mạnh thanh tiểu bảo kiếm từ dưới lên vào bụng đồng chí Mã.

Không ai ngờ tôi lại hành động quyết liệt và tàn nhẫn như vậy. Ngay cả Tiểu Lỗ - người vừa mới hô hoán ba gã bảo vệ là ma - cũng bị màn kịch như thật của họ lừa gạt. Có lẽ do trận pháp ở đây che mắt nên không ai nhìn ra sơ hở. Chúng tôi bị lừa suốt nửa đêm, giờ vẫn chưa tỉnh ngộ.

Nhưng tôi, dựa vào trực giác mách bảo, chấp nhận rủi ro đâm nhầm người tốt, đã quyết đoán cắm phập thanh kiếm vào bụng đồng chí Mã.

Thời gian như ngưng đọng trong khoảnh khắc ấy. Giây tiếp theo, đồng chí Mã đang nói cười vui vẻ bỗng hóa thành một làn khói đen méo mó, rít lên một tiếng chói tai rồi tan biến vào không khí.

Đòn tấn công thành công khiến tôi chấn động. Tôi định lao tới đâm tiếp tên còn lại thì hắn đã nhảy vọt lên không trung, biến mất không dấu vết. Cánh cửa chính lại đóng sập lại, phát ra tiếng nổ lớn: "Rầm..."

Phân xưởng lại bị phong tỏa. Tất cả mọi người đổ dồn ánh mắt về phía tôi - kẻ vừa gây ra chuyện tày trời. Ông già gù lưng cũng ngẩng đầu lên, nhìn tôi đầy ngạc nhiên, trên mặt lộ ra vẻ tán thưởng kỳ lạ: "Thằng nhóc ra tay độc thật! Khá lắm!"

...

Một thời gian dài, tôi cứ đinh ninh rằng cách ăn mặc có liên hệ mật thiết với khí chất của một người. Nhưng khi nhìn thấy lão già gù lưng này, tôi mới vỡ lẽ con người ta thực sự có thể thiên biến vạn hóa. Người có chiều sâu và diễn xuất thượng thừa sẽ không bao giờ để bạn nhìn thấu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ví dụ như lúc này, trước khi mở miệng, lão già gù chỉ là một bác thợ điện già tội nghiệp bị lôi khỏi chăn ấm giữa đêm khuya. Nhưng khi lão ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm, một luồng khí thế bá đạo khiến người ta tim đập chân run tỏa ra từ người lão.