Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 139. Những năm tháng mù lòa 33

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Dương Đại Khoa Tử?" Giọng anh Thân trầm thấp vang lên cách tôi bốn mét về phía bên trái: "Thợ luyện khí số một của Tập Vân Xã, nghe đồn chuyên dùng mạng người để tế luyện pháp khí. Tính tình nóng nảy quái dị, lạnh lùng đa nghi, là tội phạm truy nã đặc biệt của Cục. Không ngờ nhân vật cỡ đó lại ẩn mình trong nhà máy thép này, đúng là đại ẩn ẩn vu thị (cao nhân ẩn mình chốn phồn hoa)..."

Lời của anh Thân khiến lão già gù hơi ngạc nhiên: "Ái chà, không ngờ đầu óc ngươi cũng nhanh nhạy phết. Nhưng mấy kẻ các ngươi ta xem qua rồi, ngoài tên hói đầu say xỉn kia ra, những kẻ khác chẳng lọt nổi vào mắt xanh của ta. Còn mấy người các ngươi, ngoan ngoãn làm âm linh tế kiếm cho ta đi. Xong mẻ này, Hàn Quang Kiếm do chính tay ta rèn sẽ chính thức xuất thế!"

Dứt lời, tôi cảm thấy một luồng gió mạnh nổi lên. Một luồng gió âm nhu thổi về phía bên trái, hướng anh Thân đứng.

Lão định giết người sao?

Tim tôi thắt lại. Anh Thân tuy kinh nghiệm giang hồ đầy mình nhưng chủ yếu dựa vào cái đầu sạn sỏi chứ không phải tu hành đạo môn. Đánh nhau tay đôi có khi tôi còn chẳng lại anh ấy, nhưng gặp phải âm linh nhập xác thì e là anh ấy bó tay. Nghĩ vậy, tôi không chần chừ, di chuyển nhanh sang trái, hét lớn: "Sếp Thân! Cẩn thận! Để em đối phó với thứ đó!"

"Thứ đó" chính là vong hồn của một trong những nạn nhân vụ tai nạn, bị lão già gù hung hóa nên cực kỳ nguy hiểm. Tuy nhiên, những vong hồn mới ngưng tụ này không phải đối thủ của tiểu bảo kiếm sắc bén. Con ma Tiểu Trương cưỡi cổ Tiểu Lỗ hay tên Mã bị tôi đâm một nhát tiêu tùng là những ví dụ điển hình. Vì thế, thấy tôi hùng hổ lao tới, luồng âm linh kia khựng lại một chút rồi bay vọt lên đầu chúng tôi né tránh.

Tôi đâm trượt một nhát nhưng cũng giải vây được cho anh Thân. Đúng lúc đó, Tiểu Lỗ hét lên: "Nhị Đản! Coi chừng bên trên!"

Tiểu Lỗ đã nuốt mắt cá trê tinh được luyện bằng nước thịt người, nhìn đêm rõ như ban ngày. Tôi mới ăn nên hiệu quả chưa rõ rệt. Nghe tiếng hét, tôi theo phản xạ lăn một vòng sang bên cạnh. Lão già gù quát: "Khống chế thằng nhóc đó cho ta! Hình như nó nhìn thấy các ngươi..."

Lời vừa dứt, tôi nghe thấy tiếng hét thảm thiết của Tiểu Lỗ. Thôi xong rồi! Bốn người chúng tôi chỉ là nhân viên tuyến hai. Anh Thân mạnh về mưu lược, anh Khổng và tôi thì nửa nạc nửa mỡ, còn Tiểu Lỗ nếu có khẩu AK thì còn chơi được, chứ tay không bắt giặc thế này thì đúng là cá nằm trên thớt.

Tiếng hét của Tiểu Lỗ vẫn chưa dứt thì lại vang lên hai tiếng bịch bịch trầm đục. Anh Thân và anh Khổng ốm yếu dường như đã bị đánh ngã, không còn sức phản kháng.

Trong bóng tối, tôi cảm thấy cách mình vài mét có thêm một người. Chính là lão già gù. Lão cười khẩy: "Nhóc con, ta đã bảo rồi, xử lý các ngươi dễ như trở bàn tay. Đừng mong có ai đến cứu. Dưới nền đất Phân xưởng 2 này ta đã bố trí Cửu Âm Tụ Hồn Trận. Một khi đã vào đây mà ta nắm giữ trung khu thì không ai thoát được đâu. Căn cốt ngươi rất tốt, nhưng thì sao chứ? Thiên hạ này thiếu gì thiên tài, thêm ngươi không nhiều, bớt ngươi không ít. Ta thấy ngươi làm đỉnh lò hợp hơn..."

Lão cười quái dị, vươn tay định tóm lấy tôi. Nhưng đúng lúc đó, một bóng trắng lướt qua chắn ngang trước mặt lão.

Là Bạch Hợp! Nữ quỷ vừa kể khổ nhờ anh Khổng và giục chúng tôi chạy trốn. Không ngờ cô ấy lại bất ngờ xuất hiện bảo vệ tôi. Chuyện gì thế này? Tôi không hiểu, lão già gù cũng ngạc nhiên, dừng bước quát: "Con ranh phản phúc! Mày dám chống lại tao à?"

Bóng trắng dang tay ra, giọng nói vang vọng trong không gian: "Dù có tan thành tro bụi, tôi cũng không để ông toại nguyện đâu!"

Lời nói bướng bỉnh, thể hiện sự kiên cường của một cô gái chết yểu. Lão già gù cười gằn: "Được! Vậy tao cho mày hồn xiêu phách lạc, để mày biết cái giá của sự phản bội!" Trong bóng tối, cổ tay lão rung lên, dường như lôi ra một chuỗi hạt, quất mạnh về phía bóng trắng. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng "vút" xé gió vang lên.

Tiếp đó, một giọng nói đắc ý vọng xuống từ đường ống phía trên đầu chúng tôi: "Mẹ kiếp! Tao đã bảo là người của Tập Vân Xã giở trò mà! Quả nhiên là mày, Dương Đại Khoa Tử! Lâu rồi không gặp nhỉ?"

...

Trong nhà xưởng tối đen và kín mít, tiếng gió rít bất ngờ vang lên. Một luồng ánh sáng xanh biếc từ hư không hiện ra, đánh bật chuỗi hạt mà lão già gù định ném vào nữ quỷ Bạch Hợp.

Nghe giọng nói bỉ ổi mà đắc ý đó, tôi giật mình. Chẳng phải đây là gã thầy bói Lưu Lão Tam mà tôi đang muốn tìm sao?

Tôi thấy bóng trắng hoảng hốt lao về phía mình. Mắt thấy sắp va vào nhau thì nó lại chui tọt vào thanh tiểu bảo kiếm trên tay tôi. Chuyện quái gì thế này? Chưa kịp phản ứng thì trên đầu bỗng tỏa ra ánh sáng chói lòa. Mười hai ngọn đèn lần lượt bật sáng, chiếu rọi cả phân xưởng như ban ngày. Lúc này tôi mới nhìn rõ, người vừa xông vào không gian kín mít này quả nhiên là Lưu Lão Tam. Ông ta đang chắp tay sau lưng, ngồi xổm trên một đường ống lớn lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống dưới.