Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 152. Những năm tháng mù lòa 46

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiểu Ni giờ đã hơn mười tuổi, càng lớn càng xinh xắn đáng yêu. Giống như hồi ở núi Ma Lật, con bé rất quấn tôi, lúc nào cũng túm lấy vạt áo, nũng nịu gọi "anh Nhị Đản".

Thấy Tiểu Ni thân thiết với tôi, cô Nhất Chi Hoa thỉnh thoảng lại trêu: "Con thích anh Nhị Đản thế, sau này làm vợ anh ấy nhé?" Tiểu Ni gật đầu lia lịa, cười khúc khích. Con bé chưa đến tuổi biết ngượng, còn tôi thì đỏ mặt tía tai, xấu hổ muốn chui xuống đất. Tiểu Ni còn nhỏ, tôi lại đang vật lộn giữa ranh giới sinh tử nên cũng chẳng dám nghĩ ngợi gì xa xôi. Nhưng sự an nguy của chú Trương thì tôi rất để tâm, nên dặn đi dặn lại chú phải cẩn thận, có gì nhất định phải bàn bạc với tôi.

Tôi đã chứng kiến thế giới này đáng sợ đến mức nào nên làm gì cũng phải tính toán chu toàn. Chú Trương gật đầu đồng ý, bảo sẽ nói lại với giáo sư.

Rời nhà chú Trương, tôi không về đơn vị. Hôm qua thức trắng đêm vất vả, lúc về anh Thân bảo tôi được nghỉ hai ngày. Về ký túc xá, tôi chẳng thiết tha gì nữa, lăn ra ngủ một mạch đến chập tối. Tỉnh dậy nằm trên giường một lúc tôi mới nhớ đến Béo Nhé. Tôi huýt sáo một tiếng, con khỉ nhỏ lập tức từ cửa sổ tót vào, ngồi xổm trước mặt tôi, nhe răng cười cầu tài. Đôi mắt nó trong veo, lấp lánh ánh sáng trí tuệ hệt như con người.

Béo Nhé theo tôi sáu bảy năm rồi. Thực ra tôi sớm đã nhận ra sự bất phàm của nó. Ngoài việc được lão đạo sĩ áo xanh công nhận, con vật nhỏ này mấy năm nay ngoài béo lên chút đỉnh thì kích thước cơ thể gần như không đổi, cuộn tròn lại cũng chỉ to bằng quả bóng rổ. Mấy năm trước tôi quen rồi nên không để ý, giờ ngẫm lại, Béo Nhé nhà tôi có khi là giống loài dị biệt thật.

Nhớ lại đêm qua, Béo Nhé bất ngờ xuất hiện, tay không đỡ trọn luồng kiếm khí sát phạt của Dương Đại Khoa Tử, tôi càng thêm nể phục. Tôi ngồi dậy, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của nó, nghiêm mặt hỏi: "Béo Nhé to gan! Chú mày rốt cuộc giấu anh bao nhiêu bí mật hả? Khai mau! Còn dám giấu giếm là anh cho nát đít đấy!"

Tôi ra vẻ dọa nạt, nhưng Béo Nhé cứ mở to đôi mắt đen láy nhìn tôi vẻ ngây thơ vô số tội. Chẳng biết tôi đang xem khỉ diễn hay nó đang xem tôi diễn trò nữa.

Thấy cái mặt ngây thơ của nó mà phát ghét, tôi véo cái má phúng phính của nó: "Đừng có giả vờ ngây ngô với anh! Khai thật đi, chú mày có phải đặc vụ nằm vùng không? Nhìn xem, Hộ Hồn Châu quý giá thế mà chú mày nuốt cái ực. Con cương thi to xác cũng bị chú mày xơi tái ác phách. Giờ đến cái luồng kiếm khí chém sắt như chém bùn kia, chú mày cũng vo viên như cục bột rồi làm nó biến mất tăm. Chú mày khai thật đi, nếu chú mày lợi hại thế thì sau này anh Nhị Đản đi theo xách dép cho chú mày cũng được..."

Tôi lải nhải một thôi một hồi. Béo Nhé tưởng tôi đang khen nó, ngượng ngùng che mặt cười toe toét.

Thôi, nó tâm hồn đơn giản, chắc chẳng hiểu tôi nói gì đâu. Nhìn bộ dạng đáng yêu của nó, tôi thở dài. Dù Béo Nhé là giống gì đi nữa, nó cũng lớn lên cùng tôi như anh em ruột thịt, tình nghĩa sâu nặng. Tôi chẳng lo nó hại mình, biết đâu sau này còn phải nhờ nó bảo kê cho ấy chứ. Dù sao năm xưa trên đỉnh núi Ngũ Cô Nương, Lý Đạo Tử đối xử với nó còn tốt hơn cả thằng tạp vụ là tôi nhiều.

Nghĩ thế, tôi vội vàng nịnh nọt con khỉ nhỏ, mong sau này nó thành tài đừng quên thằng anh này. Tôi khen lấy khen để, Béo Nhé ưỡn cái bụng phệ ra, nghe sướng rơn, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.

Tôi nịnh nọt một hồi, tự thấy nổi da gà. Đúng lúc đó, sau lưng tôi bỗng vang lên tiếng cười khúc khích phát ra từ bức tường.

"Hì hì..."

Tiếng cười âm u, lạnh lẽo như gáo nước đá dội từ đầu xuống chân giữa mùa đông giá rét, làm tôi run lẩy bẩy. Như đã nói, ký túc xá đơn vị rộng rãi, tôi được phân phòng riêng. Trước đây còn có La Đại Điểu ở cùng, mấy hôm nay chỉ có tôi và Béo Nhé. Sao tự nhiên lại lòi ra giọng phụ nữ thế này? Tôi tê dại cả người, tóc gáy dựng đứng, từ từ quay đầu lại... Trên bức tường trắng toát, hiện lên một khuôn mặt phụ nữ trắng bệch đang cười với tôi.

"Hì hì..." Cô ta mím môi cười, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm, vẻ như vừa chứng kiến chuyện gì buồn cười lắm.

Ma! Tôi sợ đến vãi cả linh hồn, lăn lông lốc xuống giường, cuống cuồng tìm thanh tiểu bảo kiếm sắc bén. Tìm mãi không thấy, lại nghe tiếng cô ta cười nói: "Này cậu em, đừng sợ, tôi không có ác ý đâu." Tôi mới ngủ dậy còn mơ màng, lại đang ở thế yếu nên hoảng hốt. Nhưng nghe giọng điệu trêu chọc của cô ta, tôi bớt sợ hơn. Nghĩ đến chuyện mình từng chém chết mấy vong hồn, gan to lên vài phần. Tôi bắt ấn quyết, hung hăng quát lại: "Không ác ý? Không ác ý mà tự nhiên chui vào tường nhà tôi làm gì?"