Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tôi tưởng gã say nói nhảm, định dìu gã về phòng ngủ. Nào ngờ gã uống thêm một chén nữa, rồi trợn mắt, phun thẳng ngụm rượu vào cổ tôi. Tôi cảm thấy vùng cổ nóng rát như bị lửa đốt. Đưa tay lên quệt, thấy một chất lỏng đen sì, hôi thối dính đầy tay.
...
Cảm giác nóng rát và mùi hôi thối khiến tôi hoảng hồn, túm chặt lấy tay Lưu Lão Tam, hỏi dồn xem gã vừa làm cái quái gì với tôi.
Đương nhiên tôi biết một ngụm rượu phun vào không thể làm cổ tôi ra nông nỗi này, vấn đề nằm ở chính bản thân tôi. Nhưng lúc đó tôi cuống quá, chẳng nghĩ được gì nhiều. Mọi người xúm lại xem. La Đại Điểu nhìn cổ tôi, giật mình hét toáng lên: "Nhị Đản! Cổ mày sao thế? Toàn vết bầm chảy máu đen sì thế kia?" Nghe nó nói, tôi chợt nhớ đến màn "mây mưa" hụt với Dương Tiểu Lãn trước khi cuộc chiến nổ ra, mặt đỏ bừng. Rồi tôi lại nhớ đến trận chiến sau đó, Dương Tiểu Lãn tuyệt nhiên không lộ diện. Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Có tật giật mình, tôi không dám nói toạc móng heo trước mặt mọi người, bèn kéo Lưu Lão Tam đang say khướt ra một góc, thì thào hỏi: "Rốt cuộc là sao?"
Lưu Lão Tam mở đôi mắt lờ đờ vì rượu, ợ một cái rõ to, cười gian xảo: "Cậu khai thật đi, cậu với con mụ đi ra từ phòng giam lúc trước có quan hệ gì?" Nhìn thì say nhưng ánh mắt lão vẫn tinh quái lắm. Tôi biết lão già này tò mò chết đi được, không hỏi cho ra ngô ra khoai thì quyết không tha. Tôi đành kể thật rằng người phụ nữ đó chính là Dương Tiểu Lãn, con gái của Tà Phù Vương Dương Nhị Sửu mà tôi từng nhắc đến.
Tôi nói thật lòng, ai dè Lưu Lão Tam bĩu môi không tin: "Cậu lừa trẻ con à? Lão phu biết thừa con bé Dương Tiểu Lãn đó mới mười sáu tuổi. Còn con mụ đi ra từ hầm ngục kia ít nhất cũng phải hăm lăm hăm sáu. Cậu tưởng người ta là quả dưa hấu à, bón tí phân là lớn nhanh như thổi thế được sao?"
Thấy lão không tin, tôi đành kể lại đầu đuôi sự việc. Biết Dương Tiểu Lãn từng bị oan hồn của một đà chủ Bạch Liên giáo trong cổ mộ nhập xác, Lưu Lão Tam mới miễn cưỡng tin, trầm ngâm: "Nói vậy thì cũng giải thích được tại sao trong một năm mà cô ta thay đổi nhiều đến thế. Cũng hiểu luôn mấy vết 'quỷ gặm' đen sì trên cổ cậu từ đâu mà ra." Lão già này xuất thân thầy bói, hay úp mở để câu kéo. Tôi nài nỉ mãi lão mới chịu bày cách hóa giải, nhưng lại ra điều kiện: "Giúp cậu giải cái 'quỷ gặm' này không khó. Nhưng tình nghĩa là tình nghĩa, làm ăn là làm ăn. Lưu Lão Tam này đối với cậu không tệ, vất vả bao lâu cuối cùng thanh Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm lại thuộc về cậu. Sau này cậu phát đạt rồi phải giúp lão phu làm ba việc đấy."
Lão già này định sai khiến tôi như sai khiến Nhất Tự Kiếm đây mà. Tôi không chịu, mặc cả: "Ba việc nhiều quá, một việc thôi được không?"
Tưởng lão sẽ cò kè bớt một thêm hai, ai ngờ lão đồng ý ngay tắp lự, rồi hỏi ngược lại một câu: "Hề hề, Nhị Đản, cậu khá lắm, tí tuổi đầu đã có số đào hoa. Lão phu hỏi thật, lúc con mụ đó 'gặm' cậu, có sướng không?"
Lão già này chuyện gì cũng dễ nói, nhưng hễ động đến chuyện nam nữ là lộ rõ bản chất dê già, mặt mũi bỉ ổi không chịu được.
Nhưng nghĩ đến bản lĩnh của lão, tôi cũng không giấu giếm, thành thật đáp: "Ừm... Sướng!"
Lưu Lão Tam vỗ đùi đánh đét, cười hô hố: "Được! Nhị Đản, vì cái tính thật thà của cậu, lão phu giảm giá cho cậu 50%, chỉ cần làm một việc rưỡi thôi. Nghe đây, Dương Tiểu Lãn sở dĩ biến thành như vậy là do trong người có ác quỷ hút dương khí, làm cô ta lão hóa nhanh chóng. Một năm già đi cả chục tuổi, cứ đà này chắc sống không quá bốn năm năm nữa là cạn kiệt dương khí mà chết. Nhưng phụ nữ mà, bẩm sinh có lợi thế, nhất là lại xinh đẹp như cô ta. Chỉ cần chịu chơi thì không lo chết sớm. Lần này cô ta tìm cậu, chắc là nhắm vào cái thân đồng tử chưa phá giới của cậu đấy. Chuyện này giải quyết đơn giản thôi: Nuốt nửa cân tỏi sống, rồi nấu nước gừng lau người, âm khí tự khắc tan biến..."
Tôi nghe mà uất nghẹn. Tỏi trừ tà, gừng hoạt huyết, đó là những mẹo dân gian cơ bản nhất. Thế mà chỉ vì hai câu này, tôi lại nợ lão một lời hứa.
Thảo nào lão đồng ý nhanh thế. Có khi tôi hỏi Vu đại sư hay Nhất Tự Kiếm, người ta nói toẹt ra cho tôi luôn rồi ấy chứ.
Dặn dò xong, Lưu Lão Tam tót vào phòng Vu đại sư ngủ khì. Cậu bé Nam Nam rất nhiệt tình, lấy cho tôi một đống tỏi, rồi xuống bếp nấu nước gừng. Cậu bé ít nói nhưng tay chân nhanh nhẹn, làm tôi nhớ đến thằng bạn câm điếc của mình, rất dễ mến. Lúc đó đã quá nửa đêm, người lớn đi ngủ cả. Chỉ còn tôi và La Đại Điểu ngồi bên bàn đá dưới giàn nho, vừa bóc tỏi vừa tâm sự.
Về tương lai, La Đại Điểu có chút hoang mang. Thời gian ở Tập Vân Xã giúp nó hiểu giang hồ hiểm ác thế nào, sơ sẩy một chút là mất mạng. Cuộc sống đó khác xa những gì nó từng trải qua. Nhưng màn trình diễn của Lâm Lang Chân Nhân Tô Lãnh hôm nay khiến nó ngưỡng mộ vô cùng. Nó mơ mộng một ngày nào đó mình cũng có bản lĩnh như thế, áo gấm về làng, nở mày nở mặt. Lòng nó vừa lo âu vừa phấn khích, nói luôn mồm, lúc thì lo lắng vu vơ, lúc lại mơ mộng hão huyền.