Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 176. Những năm tháng mù lòa 70

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Anh Thân bảo tôi, đây là trạm dừng chân đầu tiên của anh. Khi nhận nhiệm vụ này, người đầu tiên hiện lên trong đầu anh chính là tôi - Trần Nhị Đản.

Anh vẫn luôn nhớ rõ chuyện một tân binh vừa vào phòng đã dám lao xuống hồ nước đen ngòm, vật lộn với con cá trê tinh khổng lồ, cuối cùng còn giết chết nó. Người như vậy mới là người anh cần nhất trong tổ công tác của mình. Khi anh Thân nhắc lại chuyện cũ, lòng tôi chẳng mảy may đắc ý. Qua những sự kiện sau này, tôi đã biết con cá trê đó là tinh quái do Dương Nhị Sửu dùng trận pháp dẫn dụ oán hồn nhập vào mà thành. Trong đó còn ẩn chứa biết bao uẩn khúc, tiếc là chúng tôi không đào sâu thêm. Nếu làm đến cùng, biết đâu đã lôi ra được bao nhiêu chuyện cũ bị bụi thời gian che phủ.

Ví dụ như Đại đương gia Chu Kiến Long của Tập Vân Xã, có lẽ chúng tôi đã có thể lần theo dấu vết, tóm gọn hắn và tống vào tù.

Trước lời đề nghị của anh Thân, tôi không tỏ thái độ rõ ràng mà hỏi anh đầu đuôi câu chuyện thế nào. Anh Thân kể rằng, chuyện này thực ra do giáo sư Trình Dương của khoa Khảo cổ Đại học Kim Lăng đề xuất. Giáo sư Trình là "quốc bảo" của khoa Khảo cổ, tinh thông lịch sử Tiên Tần lưỡng Hán, từng tham gia khai quật lăng mộ Mã Vương Đôi ở Trường Sa mấy năm trước. Công tác khảo sát lần này nghe đâu được phát triển từ manh mối tìm thấy ở Mã Vương Đôi, hai bên có mối liên hệ nhất định. Nếu thành công, chắc chắn sẽ thúc đẩy mạnh mẽ công tác khảo cổ nước nhà.

Việc khai quật Mã Vương Đôi dính dáng đến rất nhiều chuyện phức tạp, rối rắm, nghe đâu còn có người phải bỏ mạng vì nó. Thời gian trôi qua chưa lâu, nếu tin tức lọt ra ngoài, khéo lại gây ra sóng gió lớn. Đến lúc bị cuốn vào vòng xoáy tranh chấp đó, sẽ cần chúng tôi ra tay ổn định cục diện.

Anh Thân giải thích như vậy, nhưng tôi cứ cảm thấy đó chỉ là khẩu hiệu cho sướng mồm thôi. Nếu cấp trên thực sự coi trọng, thì đại ca này đã chẳng phải lặn lội về đơn vị cũ chiêu binh mãi mã khổ sở thế này.

Có thể thấy, cấp trên không mặn mà lắm với thỉnh cầu lần này của Đại học Kim Lăng, biết đâu cử anh Thân đi cũng chỉ là làm cho có lệ.

Tôi hiểu rõ trong lòng nhưng không vạch trần, chỉ hỏi dự tính của anh Thân là gì. Thấy tôi bình thản, biết không lừa được tôi, anh cười khổ: "Anh được điều từ Giang Ninh lên, nếu đi nơi khác xin người, khéo người ta chẳng thèm để ý. Anh lên được Cục Tỉnh thực ra là nhờ Cục trưởng Lý hết lòng tiến cử. Nên anh à, có việc thì tìm về 'nhà mẹ đẻ', lát nữa tìm thêm vài người ở Phân cục Giang Ninh chúng ta, rồi sang bên quân đội mượn thêm ít người nữa. Đến lúc đó có người có súng, cũng chẳng có gì đáng sợ..."

Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi anh Thân: "Bên Đại học Kim Lăng có gửi danh sách đoàn khảo sát lên không? Có ai họ Trương... Ờ, tên gì tôi quên béng mất rồi, đại khái là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, chắc là học trò của giáo sư Trình Dương ấy."

Anh Thân nheo mắt nhớ lại rồi đáp: "Ừ, đúng là có người như vậy. Nghe nói là một nhân vật có đầu óc rất ghê gớm. Vốn không có tên trong danh sách, nhưng sau đó giáo sư Trình định chọn làm người kế thừa y bát nên mới đưa đi cùng." Chú Trương là cha của Tiểu Ni, chồng của cô Nhất Chi Hoa, với tôi cũng coi như nửa người bạn. Đã chú ấy cũng đi, thì dù vì hai mẹ con họ, tôi cũng phải giành một suất, nếu không chính tôi cũng không yên tâm.

Nhận được câu trả lời chắc chắn từ tôi, anh Thân mừng ra mặt. Tiếp đó anh sẽ đi tiếp xúc với vài đồng chí ở Phòng 2 chúng tôi, rồi tìm người quen bên Phòng 1. Chuyện này vẫn đang trong giai đoạn trù bị, phải đến giữa tháng Ba mới thực sự xuất phát. Thời gian đó đơn vị chúng tôi chắc không bận lắm nên tạm thời có nhân sự để điều động.

Sau khi anh Thân đi, tôi dẫn Béo Nhé đến nhà Vu đại sư lần nữa, không ngờ lại gặp đúng lúc Lưu Lão Tam và Nhất Tự Kiếm đến từ biệt Vu đại sư.

Lưu Lão Tam đến Kim Lăng là vì sư đệ Hoàng Dưỡng Thần chết thảm ở hồ chứa nước Ngõa Lãng ngoại ô Kim Lăng. Ông ta đến để điều tra và tìm hung thủ. Giờ chân tướng đã rõ, kẻ đầu sỏ Dương Đại Khoa Tử đã đền tội, ngay cả Bạch chỉ phiến và đám lâu la biết chuyện cũng kẻ chết người bị thương, tan tác chim muông. Ông ta đâu thể xới tung cả đất lên, làm thay việc người khác để lôi Đại đương gia Tập Vân Xã ra được? Sự việc coi như đã giải quyết xong, nên ông ta đến chào từ biệt hai ông cháu Vu đại sư, tiện thể chào tôi một tiếng.

Lưu Lão Tam không tiết lộ điểm đến tiếp theo, cũng chẳng để lại địa chỉ liên lạc. Một câu "hữu duyên thiên lý năng tương ngộ" sao đủ diễn tả tình nghĩa giữa chúng tôi? Ông ta ôm chặt lấy tôi, cười hề hề: "Nhị Đản à, cố lên nhé! Phải mạnh mẽ lên! Đến lúc đó dùng Ẩm Huyết Hàn Quang Kiếm mới oách xà lách được. Mà lúc đó đừng quên cậu nợ lão phu một lời hứa đấy nhé."