Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngoài Đới Xảo Tỷ, còn có hai người tu hành khác: Đinh Tam đến từ Dư Dương – cao thủ sông nước xuất thân Hà Bang, giỏi ám khí; và Cốc Hạ đến từ Kiến Nghiệp – con cháu dòng dõi Ban Sơn Đạo Nhân, tinh thông thuật đào hầm trộm mộ. Tuy nhiên, tôi – thành viên nhỏ tuổi nhất – cũng nhận được sự quan tâm đặc biệt. Một phần vì con khỉ béo ú lúc nào cũng chễm chệ trên vai tôi, một phần vì quá trình tu luyện gần đây khiến tinh khí tôi phát tiết ra ngoài, đôi mắt sắc lạnh như dao.
Quá trình cọ xát diễn ra suôn sẻ. Nhờ sự bao bọc của anh Thân và tính cách hòa đồng, không tranh giành của mình, tôi giữ mối quan hệ tốt đẹp với mọi người.
Một tuần sau, đoàn khảo sát của khoa Khảo cổ Đại học Kim Lăng do giáo sư Trình Dương dẫn đầu đã sẵn sàng. Đoàn gồm 9 người: 6 nam 3 nữ. Ngoài hai trợ giảng và một người bạn trong nghề tên là Lão Tôn, số còn lại đều là sinh viên của giáo sư Trình, trong đó có chú Trương – cha của Tiểu Ni. Chúng tôi gặp nhau tại khu nhà lớn ở ngoại ô phía Tây. Giáo sư Trình lập tức đi bàn bạc tiến độ công việc với anh Thân, còn tôi tranh thủ tìm chú Trương nói chuyện.
Việc tôi tham gia tổ công tác đã được báo trước với chú Trương nên chú rất vui mừng. Chú Trương là học trò cưng của giáo sư Trình, biết nhiều chuyện thâm cung bí sử. Chú thì thầm với tôi rằng địa điểm cụ thể do chú và người bạn của giáo sư xác định dựa trên bản đồ cổ Mã Vương Đôi. Để đảm bảo an toàn, ngoài hai người họ ra không ai biết chính xác vị trí, kể cả phía chúng tôi.
Chuyện đó tôi không bận tâm. Nghe nói địa điểm nằm ở khu vực phía Bắc Thần Nông Giá. Cụ thể thế nào thì tép riu như tôi không cần lo, cứ đi theo đại bộ phận là được.
Đoàn khảo sát mang theo rất nhiều thiết bị thăm dò gọn nhẹ. Sau một buổi chiều họp bàn giữa giáo sư Trình, ông bạn già râu bạc Tôn Sách Phù, anh Thân và Đới Xảo Tỷ, kế hoạch hành động được thông qua. Sáng hôm sau chúng tôi sẽ lên đường đi Bắc Ngạn (phía Bắc tỉnh Hồ Bắc), bắt đầu chuyến khảo sát. Mọi người bị nhốt hơn một tuần, nay được sổ lồng thì reo hò ầm ĩ. Tiểu Lỗ ở cùng phòng với tôi thậm chí còn thao thức cả đêm, sáng hôm sau mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
Ba chiếc xe quân sự màu xanh chở chúng tôi từ Kim Lăng đến Bắc Ngạn. Đi cùng còn có 10 chiến sĩ được điều động từ Quân khu Tỉnh. Trong số đó, có hai người vừa trải qua khói lửa chiến trường biên giới phía Nam. Điều này khá hiếm vì năm đó chưa thực hiện chế độ luân chuyển toàn quân, những người có kinh nghiệm thực chiến như họ không nhiều. Mấy thành viên xuất thân quân đội trong tổ công tác và đám sinh viên của giáo sư Trình rất hứng thú, vây quanh hai anh lính hỏi han đủ điều.
Chiến tranh thực sự không hào hùng, lãng mạn như trong phim ảnh tuyên truyền. Hai anh lính cũng chưa biết cách "chém gió" cho thêm phần ly kỳ nên sau một hồi tò mò, mọi người cũng tản đi hết.
Đường xá xấu kinh khủng. Ngồi thùng xe quân sự xóc nảy hai ngày trời, chúng tôi mới đến được một thị trấn nhỏ ở Bắc Ngạn, sát bìa rừng Thần Nông Giá. Nghỉ ngơi một ngày, mua sắm đầy đủ nhu yếu phẩm, chúng tôi di chuyển tiếp đến một xã vùng cao phía Bắc khu bảo tồn. Đến đây thì đường nhựa cũng hết, xe không đi được nữa. Anh Thân cầm giấy giới thiệu, liên hệ tá túc tạm tại một ngôi làng địa phương. Đại bộ phận ở lại nghỉ ngơi, còn giáo sư Trình dẫn một nhóm nhỏ đi trước thăm dò địa hình.
Nhóm đi tiền trạm không nhiều người, và tôi vinh dự là một trong số đó.
...
Thần Nông Giá nằm ở biên giới phía Tây tỉnh Bắc Ngạn (Hồ Bắc), phía Đông giáp huyện Bảo Khang của tỉnh, phía Tây giáp huyện Vu Sơn của Tây Xuyên (lúc này Trùng Khánh chưa tách ra, đến năm 1997 mới thành lập thành phố trực thuộc trung ương), phía Nam giáp Hưng Sơn, Ba Đông và Tam Hiệp, phía Bắc giáp huyện Phòng, Trúc Sơn thuộc Thập Yển và gần núi Võ Đang. Khu rừng nguyên sinh này rộng hơn ba ngàn cây số vuông, địa hình vô cùng rộng lớn và phức tạp. Tuy tôi từng sống ở phía Nam Thần Nông Giá nửa năm, nhưng chủ yếu chỉ quanh quẩn ở hang Quan Âm nên cũng chẳng rành rẽ gì lắm. Nhưng được cái tôi là dân miền núi, quen leo trèo nên việc đi lại cũng không mấy khó khăn.
Nhiệm vụ chính của tổ công tác chúng tôi là phối hợp với mọi hoạt động của đoàn khảo sát. Giáo sư Trình muốn vào rừng khảo sát địa hình. Anh Thân phải ở lại làng lo hậu cần nên cử tôi và Đới Xảo Tỷ đi theo hộ tống. Đi cùng còn có ông bạn già tên Tôn của giáo sư Trình và chú Trương.
Sáng sớm, đoàn năm người chúng tôi bắt đầu tiến vào rừng. Ông lão râu bạc tên Tôn kia đã từng đến đây, thông thạo đường đi lối lại nên dẫn chúng tôi đi một mạch. Đến trưa, khi mặt trời đứng bóng, chúng tôi đến một khu rừng rậm rạp nằm cạnh hai quả đồi nhỏ. Lão Tôn trạc sáu mươi tuổi, trẻ hơn giáo sư Trình một chút. Tuy mọi người gọi là "thầy Tôn" nhưng ông ta không phải người trong giới học thuật. Suốt dọc đường, thỉnh thoảng tôi lại nghe ông ta lẩm bẩm mấy thuật ngữ phong thủy. Xem ra lão Tôn cũng cùng một giuộc với Lưu Lão Tam, chỉ khác là một người xem phong thủy, một người bói toán.