Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 190. Những năm tháng mù lòa 84

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đỉnh đá cao chừng hai mét. Tôi nhảy xuống, nhưng do chân dính đầy mỡ trơn trượt nên mất đà, ngã lăn quay ra đất.

Sàn nhà lát đá xanh vuông vức. Tôi lăn mấy vòng thì dừng lại trước một cái bể sâu. Một mùi hắc nồng nặc bốc lên, không hẳn là thối nhưng cực kỳ khó chịu, khiến niêm mạc trong khoang miệng tôi như bị ăn mòn. Tôi vội nín thở, cúi xuống nhìn. Bể sâu dài rộng mỗi chiều hai mét, cách mặt đất nửa mét là thứ chất lỏng đen kịt như mực, lấp lánh ánh huyết quang. Vốn dĩ mặt nước phẳng lặng, nhưng giờ đây có lẽ do hầm mộ bị mở, bong bóng khí từ dưới đáy sùng sục nổi lên như nước sôi.

Chất lỏng trong bể này là thứ quái quỷ gì vậy? Ngửi mùi có vẻ giống lưu huỳnh.

Tôi đang mải suy nghĩ thì nghe tiếng "Ái da" vang lên. Quay đầu lại, thấy một bóng người từ đường hầm rơi xuống, cũng lọt thỏm vào cái đỉnh đá ban nãy. Tiếp đó là giọng gã đầu trọc: "Anh Ba, Lão Vân, Mao gia, ở đây không sao đâu. Thằng ranh con kia dám trêu chúng ta."

Nghe thấy thế, tôi biết nguy to rồi. Nhìn quanh quất, tôi thấy ở góc trái và hướng đối diện quan tài khổng lồ có hai lối đi. Liệu tôi có thể chạy thoát được sự truy sát của bọn chúng không?

Đang tính toán thì gã đầu trọc nhanh nhẹn trèo ra khỏi đỉnh đá. Nếu rơi vào tay bọn chúng, chắc chắn tôi sẽ chết.

Tôi đánh liều, nhảy ùm xuống bể nước đen ngòm. Nước trong bể sủi bọt sùng sục như nước sôi, nhưng khi nhảy xuống lại lạnh buốt thấu xương. Nước khá sâu, tôi kiễng chân mới ngoi được đầu lên. Mùi hắc xộc vào mũi khiến tôi muốn ngất đi, nhưng tôi vẫn cắn răng nín thở. Nhìn quanh, tôi phát hiện dưới thành bể có một hốc lõm, vừa đủ để giấu cái đầu.

Tôi rón rén nấp vào đó, nghe tiếng bước chân gã đầu trọc nhảy xuống đất, rồi tiếng hắn gào lên tức tối: "Thằng nhãi biến mất rồi!"

"Biến mất?" Lần lượt từng người nhảy xuống. Tôi đếm thầm, nhóm trộm mộ có tám người, để hai người ở lại canh chừng bên trên, còn lại xuống hết. Mã Tam quát: "Không thể nào! Tìm cho ra nó!"

Vừa dứt lời, lập tức có người chạy về phía tôi. Tim tôi thắt lại. Thôi xong! Lúc nãy rơi vào đỉnh đá, chân tôi dính đầy mỡ, sau đó trượt ngã lăn lóc đến bên bể nước, chắc chắn để lại dấu vết rõ ràng. Trong bóng tối, những dấu vết đó chẳng khác nào đèn pha chỉ đường, trốn đằng trời cũng không thoát.

Nghĩ đến đó, miệng tôi đắng ngắt. Xem ra Trần Nhị Đản hôm nay phải bỏ mạng tại đây rồi. Nhưng không sao, có chết tôi cũng phải kéo theo một đứa đệm lưng, nếu không sao cam tâm được?

Tôi nắm chặt hai nắm đấm, nghe tiếng bước chân ngày càng gần bể nước. Một giọng nói vang lên: "Eo ôi, mùi gì ghê thế này?"

Ánh sáng dạ minh châu chiếu rọi, tôi thấy bóng hai người in trên mặt nước đen ngòm. Người vừa nói là tên phản bội Trương Khoái, còn người mặc áo choàng đen được gọi là Mao gia thì hỏi: "Tiểu Khoái, cậu biết đây là cái gì không?"

Kỳ lạ thay, họ không phát hiện ra dấu vết tôi để lại mà lại bàn tán về cái bể nước. Tôi tò mò, vểnh tai nghe. Trương Khoái bảo không biết, Mao gia giải thích: "Thừa tướng Trường Sa Quốc Đại Hầu Lợi Thương là một trong những phương sĩ nổi tiếng nhất thời Tây Hán. Tương truyền ông ta từng gặp Thiên Ngoại Phi Tiên ở Thần Nông Giá, được truyền thụ cuốn sách Lâm Tiên Khiển Sách. Chỉ cần tu hành theo sách này là có thể sống ngàn năm. Tuy sau đó Lợi Thương không sống qua trăm tuổi, nhưng nhờ pháp môn trong sách mà vang danh thiên hạ. Nhưng ta nói cho cậu biết, Lâm Tiên Khiển Sách mang danh cầu tiên, thực chất là cầu ma. Thánh điển Di Số Phật Tranh và Tứ Thiên Vương Tranh của Bạch Liên giáo đời Minh nghe đâu đều là tàn quyển của cuốn sách này. Sau này, Ách Đức Lặc (Hội kín thờ ma) cũng áp dụng kinh này nhưng chưa bao giờ có được bản đầy đủ. Còn cái bể sâu này chính là Dục Ma Trì (Bể Nuôi Ma) được nhắc đến trong vô số truyền thuyết của Vu môn."

"Dục Ma Trì?" Trương Khoái lẩm bẩm ba chữ đó. Mao gia khẳng định: "Đúng vậy. Cách làm ra thứ này chỉ có Lâm Tiên Khiển Sách ghi lại. Nghe nói đặt thứ này trong mộ thì linh hồn chủ nhân sẽ không tan biến. Tích lũy hàng trăm hàng ngàn năm, khi sức mạnh đạt đến cực hạn sẽ phá kén chui ra, thai nghén một sinh mệnh hoàn toàn mới!"

Hắn ngừng một chút rồi nói chắc nịch: "Mao Mân Dương ta tốn hai mươi năm mới tìm được lăng mộ Mã Vương Đôi ở Trường Sa. Đào đường hầm gần xong thì bị lão già họ Hoàng phỗng tay trên. Nhưng đó rốt cuộc không phải mộ chính. Hôm nay thấy Dục Ma Trì ở đây, chắc chắn Lâm Tiên Khiển Sách cũng nằm ở đây!"

Nói xong, hắn phấn khích tột độ. Lúc này gã béo Vân Triện đi tới hỏi: "Có thấy thằng nhóc ban nãy đâu không?"

Mao gia lắc đầu bảo không thấy. Trương Khoái chỉ về một lối đi: "Có khi nó chạy đằng kia rồi?"

Gã béo ậm ừ rồi chạy đi tìm hướng khác. Tôi thấy rờn rợn. Dấu vết rõ ràng thế mà bọn chúng không thấy sao? Chẳng lẽ Mao gia và Trương Khoái che giấu cho tôi? Không thể nào. Nếu thế thì gã béo tinh ranh kia sao lại không phát hiện ra dấu vết dưới đất?