Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 31. Những năm tháng đói khổ 31

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nó bất chấp tất cả lao vào, tôi bắt đầu thấy sợ – đúng là tôi có kiếm trong tay, vừa nhọn vừa bén, nhưng kẻ làm ác là cái vong nhi oán khí ngút trời kia, chứ không phải Tiểu Ni. Tôi không thể đâm chết con bé được! Nghĩ vậy tôi mất hết chủ kiến, đành bỏ chạy. Tiểu Ni đuổi theo sát nút, hai đứa một chạy một đuổi chơi trò mèo vờn chuột trong nhà chính của Vương Cẩu Tử. Lúc này bố mẹ Vương Cẩu Tử cũng đã dậy, quát con cái không được ra khỏi phòng rồi thắp đèn lên xem, hỏi tôi có chuyện gì.

Tôi bị ngã đau điếng người, lại bị Tiểu Ni truy đuổi đến chật vật, hơi đâu mà trả lời, chỉ biết cắm đầu chạy. Hành động này chọc giận bố Vương Cẩu Tử, ông ta lao ra chặn đường tôi.

Tôi nhanh chân lách qua, còn Tiểu Ni bị ông ta chặn lại.

Tôi lao ra cửa, luống cuống tìm then cài cửa. Nghe thấy tiếng "á" thất thanh phía sau, tôi quay đầu lại thì thấy bố Vương Cẩu Tử bị đẩy ngã ngồi bệt xuống đất, cứng đờ người, còn Tiểu Ni lại tiếp tục lao về phía tôi. Béo Nhé ở bên cạnh kêu chí chóe loạn xạ, tôi cũng hoảng hốt, mấy lần sờ trượt then cửa. Nhưng may thay vào giây phút cuối cùng, tôi cũng mở được cửa nhảy ra ngoài. Ngay khi Tiểu Ni lao đến nơi, tôi đóng sầm cửa lại, dùng cả thân người chèn chặt cửa.

Rầm –

Cánh cửa rung lên bần bật, tôi dựa lưng vào cửa cảm thấy lục phủ ngũ tạng như muốn lộn tùng phèo, cả người như muốn bay ra ngoài. Tôi nghiến răng đứng tấn, cố sống cố chết giữ cửa. Đang chuẩn bị đón cú húc thứ hai thì một luồng ánh sáng đèn pin chiếu thẳng vào khuôn mặt kinh hoàng của tôi, tiếp đó là giọng nói của "Chó Săn Núi" – bố La Đại Điểu: "Nhị Đản, mày làm cái gì thế hả?"

Khí huyết trong người tôi đang đảo lộn, hơi sức đâu mà trả lời, vừa mở miệng là một ngụm máu tươi phun ra. "Chó Săn Núi" dường như không nhìn thấy, bước lại gần hỏi tiếp: "Nhị Đản, Trương trí thức có ở nhà mày không..."

Câu hỏi còn chưa dứt, cú húc thứ hai như dự đoán ập đến. "Rầm" một tiếng, lưng tôi đau điếng, không thể trụ được nữa, cả người tôi bay vèo ra ngoài, ngã lăn xuống bờ ruộng trước cửa nhà Vương Cẩu Tử.

Tôi ngã đến tối tăm mặt mũi, nhưng vẫn cố ngóc đầu dậy, nhìn thấy Tiểu Ni cười khanh khách đầy quái dị lao ra, tiến về phía tôi.

Đúng lúc đó, một bóng đen từ bên cạnh "Chó Săn Núi" vụt ra, lao thẳng vào con bé Tiểu Ni đang trúng tà.

...

Người đến thân thủ cực kỳ tốt, lao thẳng vào Tiểu Ni nhưng không dùng sức đối đầu trực diện mà dùng một cây gậy gỗ đè cô bé xuống. Vừa hóa giải vừa tấn công, chẳng mấy chốc đã áp chế được Tiểu Ni đang hung hãn như hổ, không hề bị lép vế chút nào.

Tôi lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát, nhìn thấy người đó là một thiếu niên người Miêu, đầu quấn khăn vải màu xanh đen. Trông cậu ta lớn hơn tôi hai ba tuổi, khung xương to lớn, dáng vẻ anh tuấn, khi mím môi không nói trông cực kỳ lạnh lùng. Cây gậy dài trong tay cậu ta múa tít mù, đôi mắt nhìn thẳng, chăm chú quan sát cô bé trước mặt. Mỗi động tác ra đòn đều chậm rãi nhưng hiệu quả, chế ngự Tiểu Ni đang gào thét điên cuồng mà không làm cô bé bị thương. Nhìn động tác của cậu ta uyển chuyển như nước chảy mây trôi, quả thực có thể gọi là múa, là nghệ thuật, trong lòng tôi trào lên một sự ngưỡng mộ, thầm nghĩ giá mà mình cũng có bản lĩnh như thế thì tốt biết mấy.

Rất nhanh sau đó, thiếu niên người Miêu đã đè Tiểu Ni xuống đất, dùng gậy gỗ ấn chặt lại. Cậu ta cắn ngón giữa tay trái, rồi dùng máu vẽ một chữ "S" lên trán Tiểu Ni.

Một luồng sáng mờ ảo lóe lên, Tiểu Ni đang hung hăng giãy giụa bỗng nhiên mềm nhũn ra, ánh mắt đờ đẫn, khẽ thở dài một tiếng rồi ngất lịm đi.

Chứng kiến thân thủ gọn gàng ấy, tôi phục sát đất. Phủi bụi đất trên người, quệt vết máu bên khóe miệng, tôi lân la lại gần chào hỏi: "Vị đại ca này thân thủ tốt quá, nhưng anh đừng làm hại con bé nhé, nó vô tội, chỉ là bị trúng tà thôi..." Người đó quay lại nhìn tôi một cái, ánh mắt lập tức dừng lại ở thanh tiểu bảo kiếm trên tay tôi. Nhìn lưỡi kiếm tuốt trần sáng loáng lạnh lẽo, đôi mắt cậu ta nheo lại.

Thấy cậu ta lạnh lùng không nói gì, tôi bắt đầu thấy hơi khó chịu – Chẳng qua là múa gậy giỏi một tí thôi, có gì mà ghê gớm chứ?

Nhưng dù sao người ta cũng vừa cứu mạng mình, dù có bị mặt lạnh thì tôi cũng phải biết ơn. Thế là tôi quay sang bắt chuyện với bố La Đại Điểu – "Chó Săn Núi": "Chú La, sao mọi người lại đến đây thế?" "Chó Săn Núi" vỗ vai tôi bảo: "Đừng vội, bọn chú vừa từ đập Điền Gia sang, chuyên môn đi tìm Trương trí thức và Tiểu Ni. Nur đoán thứ bẩn thỉu ở nhà Trương trí thức đã chuyển sang người Tiểu Ni rồi, không ngờ đến đây lại gặp ngay cảnh đánh nhau – Không ngờ thằng Đại Điểu nói thật, cháu cũng có bản lĩnh ra phết đấy, khá lắm, khá lắm!"