Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 44. Những năm tháng đói khổ 44

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

...

Người này quả thực là ông bố mất tích hơn mười ngày nay của tôi, thầy thuốc chân đất của Lăng Long Gia, Trần Tri Lễ. Mới mấy ngày không gặp mà ông gầy rộc đi, da đen sạm, mắt híp lại, lông mày rụng sạch, cả người ướt sũng mồ hôi như vừa vớt dưới nước lên, bốc mùi chua lòm nồng nặc.

Nhưng dù bị tôi lôi kéo, cha tôi vẫn chẳng hề nhận ra tôi. Ông vùng vẫy hất tay tôi ra, chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi, cứ thản nhiên tiếp tục nhét củi vào bếp lò như không có chuyện gì xảy ra.

Ánh mắt tôi chuyển từ đôi mắt đờ đẫn vô hồn của cha lên trán ông.

Tôi nhìn thấy một lá bùa màu vàng đen, chính giữa viết bốn chữ to "Sắc Lệnh Ngô Tôn", hai bên là những nét chữ thảo nguệch ngoạc kéo dài xuống dưới, đầu đuôi nối liền nhau tạo thành một mạch hoàn chỉnh. Mực vẽ bùa này khác hẳn với chu sa của lão đạo sĩ áo xanh, hoàn toàn là hỗn hợp của máu tươi và mỡ người cô đặc lại, trông vô cùng dữ tợn và đáng sợ. Trong lòng tôi chấn động, biết ngay cha tôi không nhận ra tôi là do thứ này.

Tôi lùi lại hai bước, thấy không ai để ý đến mình bèn hít sâu một hơi, mặc kệ mùi thịt thơm lừng và mùi xác chết thối rữa đang quấy đảo trong khoang mũi, trong lòng liên tục tự nhủ: Bình tĩnh, bình tĩnh, muốn sống sót, muốn cứu cha ra thì chỉ có cách bình tĩnh lại mà thôi.

Sau một hồi trầm tư suy nghĩ, cuối cùng tôi cũng tìm ra cách phá giải từ những đạo kinh đã học trong ba năm qua. Tuy chưa thử bao giờ, nhưng trong tình thế này tôi cũng chẳng còn cách nào khác, đành liều một phen.

Tôi lập tức cắn nát ngón giữa tay phải, bước tới kéo cha lại gần, ấn ngón tay rớm máu lên trán ông, miệng niệm nhanh bài Tịnh Uế Chú trong Thái Thượng Tam Động Thần Quyển: "Huyền thiên chính khí, Hoàng Lão chi tinh. Thổ thủy vạn trượng, đãng địch yêu phân. Tam hồn thủ vệ, thất phách an ninh. Hình thần câu diệu, dữ đạo hợp chân..."

Niệm xong một lượt, tôi cũng chẳng màng xem có đúng âm điệu Lão Quỷ dạy hay không, giật phắt lá bùa vàng xuống, sau đó cắn nát đầu lưỡi, chịu đựng cơn đau nhói phun một ngụm máu vào mặt cha. Trong làn sương máu, tôi thấy sắc mặt cha biến đổi liên tục, từ tê dại vô hồn sang hung dữ tột độ, rồi cuối cùng cũng trở lại vẻ tỉnh táo. Ông ngẩn người một lúc rồi nắm chặt lấy tay tôi hỏi: "Nhị Đản, sao con lại ở đây?" Nghe cha gọi tên mình, tôi sướng run cả người, ôm chầm lấy ông nói: "Cha ơi, cuối cùng cha cũng tỉnh rồi! Cha nhìn xem cha đang làm cái gì kia kìa?"

Lúc nãy đứng xa, tôi lại thấp bé nên nhìn không rõ. Giờ lại gần bếp lò mới phát hiện ra tại sao mùi thịt thơm từ cái vạc khổng lồ này lại tanh nồng đến thế. Tất cả là do những thứ đang được ninh nấu trong đó.

Trong đó là cái gì ư? Là những xác người bị lột trần truồng, chặt thành từng khúc vuông vức, ném hết vào vạc ninh nhừ. Tay, chân, đầu người lềnh bềnh trong nước sôi sùng sục, lớp mỡ người màu mật ong nổi lềnh phềnh trên mặt nước, dày cộp, tỏa ra mùi thơm kỳ dị nồng nặc. Nhìn thấy cảnh tượng này, cha tôi không nhịn được nữa, dịch vị trong dạ dày trào lên, phun thẳng vào mặt người đứng bên cạnh.

Bãi nôn vừa hôi vừa tanh, nhưng người kia chẳng hề bận tâm, mặt vẫn cứng đờ tiếp tục nhét củi vào lò. Cái sự nghiêm túc ấy khiến tôi cũng phải phục sát đất.

Nôn xong, cha tôi hoàn hồn, nắm chặt tay tôi bảo: "Nhị Đản, chạy mau, mau rời khỏi đây!"

Cha tôi chỉ là một thầy thuốc chân đất bình thường, cả đời chưa từng thấy cảnh tượng kinh hoàng thế này, phản ứng đầu tiên là bỏ chạy. Tôi liếc nhìn mấy thành viên đội khảo sát bên cạnh vẫn đang cắm cúi nấu mỡ người, nghĩ bụng lão Mã chắc chắn không cầm chân được lão già áo gai lâu đâu, thời gian không còn nhiều. Hơn nữa máu đầu lưỡi là tinh khí, phun cho cha tôi xong tôi cũng yếu hẳn, không đủ sức đánh thức họ dậy. Nếu mạo muội xé bùa, không khéo lại gây thêm rắc rối. Thế là tôi gật đầu, kéo cha chạy ngược trở ra.

Béo Nhé dẫn đường trên xà nhà, chúng tôi bám theo sau. Nhưng vừa qua khỏi gian nhà thứ ba thì nghe tiếng bước chân phía trước. Tôi sợ hết hồn, nhìn quanh quất rồi kéo cha nấp vào sau tấm rèm đen bên cạnh.

Vừa nấp xong thì thấy một đôi chân trần trắng nõn đi ngang qua, hướng về phía nhà bếp chúng tôi vừa rời khỏi.

Lão già áo gai đương nhiên không thể có đôi chân non nớt thế này, chắc chắn là người khác rồi. Lúc này tôi như chim sợ cành cong, không dám chạm mặt với bất kỳ ai. Vừa tránh được người lạ, đang định thở phào nhẹ nhõm thì đột nhiên một giọt chất lỏng nhầy nhụa lạnh ngắt từ trên đầu nhỏ xuống trán tôi. Theo bản năng ngẩng đầu lên, tôi thấy trên đầu mình lủng lẳng một đôi tay. Đôi tay ấy đen đúa, khô quắt như chân gà, móng tay dài cả tấc, mọc đầy lông đen sì... Tôi giật mình lùi lại hai bước, ngước lên nhìn kỹ thì thấy một cái xác khô cao lớn, toàn thân mọc đầy lông đen rậm rạp đang đứng sừng sững. Bên cạnh nó còn có hai con đồng loại y hệt.