Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sắp tết rồi, xa nhà hơn nửa năm, tôi nhớ cha mẹ và chị gái đến chết mất.
Lúc này trán tôi vẫn đang chảy máu, đầu óc vẫn ong ong vì cú tát của lão già, nhưng máu nóng trong người lại sôi sùng sục. Tự do và hy vọng như ngọn hải đăng dẫn lối, thôi thúc tôi lao về phía trước không biết mệt mỏi.
Tôi không biết mình đã chạy bao lâu, mười phút hay nửa tiếng. Ban đầu rừng sâu tối tăm, nhưng nhờ nhiệt huyết dâng trào nên tôi chạy rất hăng. Nhưng về sau sức cùng lực kiệt, đôi chân nặng như đeo chì, hơi thở ồ ồ nặng nhọc. Cuối cùng, khi bốn bề tĩnh lặng chỉ còn tiếng côn trùng rả rích, tôi bỗng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập vang lên phía sau. Tiếng bước chân nhẹ nhàng và không chỉ có một người. Tôi biết ngay là đám người phục kích lão già lúc nãy đã lần theo dấu vết đuổi tới.
Họ là ai? Người của Lão Thử Hội ư? Nếu vậy, nhớ lại mối thù lão già nấu mỡ người của họ, e là tôi mà bị bắt thì cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Gậy ông đập lưng ông, liệu họ có vì hận thù che mờ mắt mà giết luôn tôi cho hả giận không?
Nếu tôi nói với họ tôi cũng là nạn nhân, liệu họ có tin không?
Đầu óc tôi rối bời với hàng vạn câu hỏi. Tiếng bước chân ngày càng gần, như ngay sát sau lưng. Tôi càng hoảng sợ, cơ thể càng rã rời.
Cuối cùng, đến một khúc quanh, tôi không chạy nổi nữa, cúi người chui tọt vào bụi cỏ ven đường. Chưa kịp nghỉ ngơi lấy lại hơi, tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực thì từ trong rừng phía sau bất ngờ vọt ra mấy bóng người. Dáng vẻ nhanh nhẹn, họ lao về phía trước. Người dẫn đầu là một thanh niên tóc ngắn, hạ giọng ra lệnh: "Mọi người nhanh lên, kẻ chạy về hướng Đông này chắc là đệ tử của Dương Nhị Sửu, cũng là nhân vật quan trọng. Dương Nhị Sửu chạy mất rồi, công lao giảm sút, phải bắt con tôm tép này bù vào!"
Mấy người đó chạy vụt qua chỗ tôi nấp. Tôi nín thở, không dám động đậy, nhìn họ khuất dần trong bóng tối mà toát mồ hôi lạnh, gió thổi qua run cầm cập.
Nhìn thân thủ nhanh như rồng cuốn của họ, so với tôi đúng là một trời một vực. Bị họ bắt được thì làm gì có quả ngon mà ăn?
Sợ quá, tôi không dám nán lại nữa, quay đầu chạy về hướng khác. Nhưng chưa chạy được mười lăm bước thì chân vướng phải vật gì đó, cả người bay lên không trung rồi đập mạnh vào thân cây đối diện "bốp" một cái, đau nổ đom đóm mắt, nước mắt trào ra. Tôi biết mình trúng mai phục, vội thò tay vào ngực định rút tiểu bảo kiếm ra sống mái, nhưng chưa kịp làm gì thì hai ba người đã đè nghiến lên người tôi. Hai cánh tay bị khóa chặt, bên tai vang lên tiếng reo hò: "Bắt được rồi, bắt được rồi!"
Tôi cố vùng vẫy nhưng bị đấm hai quả vào lưng đau điếng, khí nghẹn ở cổ họng, người mềm nhũn ra. Họ lật tôi lại, lục lọi lấy mất tiểu bảo kiếm và túi bùa, rồi chiếu đèn pin vào mặt tôi. Có người hỏi: "Phải thằng này không?"
Người bên cạnh gật đầu, rồi dùng dây thừng trói chặt tay tôi lại. Gã này ra tay thô bạo, người lại hôi rình khiến tôi ho sù sụ. Thấy thế gã càng siết mạnh tay, đau đến chảy nước mắt.
Người thanh niên dẫn đầu lúc nãy đi tới, cúi xuống nhìn tôi rồi vỗ vai gã hôi hám bảo: "Lão Giang, nhẹ tay chút, thằng bé này mới nhập môn thôi, đừng làm gãy tay nó." Gã hôi hám vâng dạ, không siết thêm nữa nhưng ấn đầu tôi xuống thấp, hậm hực nói: "Thằng ranh con này chạy nhanh phết, làm ông suýt đứt hơi."
Tôi chạy chưa được bao xa đã bị tóm gọn. Gã tên Giang Nam áp giải tôi quay lại. Qua câu chuyện của họ, tôi biết người nói đỡ cho tôi tên là Vương Bằng, là thủ lĩnh của nhóm này.
Thời gian ngắn ngủi, tôi không nghe được nhiều. Bị lôi đi một đoạn, phía trước hiện ra mấy đống lửa trại, người đi lại tấp nập. Giang Nam lôi tôi đến gần đống lửa, lớn tiếng khoe công: "Đội trưởng Trương, tóm được đệ tử của Dương Nhị Sửu rồi, nó đây..." Hắn ném mạnh tôi xuống đất. Tôi lăn mấy vòng, suýt nữa thì lăn vào đống lửa. Ở giữa đám đông, một người đàn ông trung niên vẻ mặt u sầu đang ngồi xổm bên cạnh Dương Tiểu Lãn hôn mê bất tỉnh. Ông ta quay lại liếc nhìn tôi lạnh lùng, rồi ra lệnh: "Ừ, thẩm vấn đi, hỏi xem nó có biết Dương Nhị Sửu trốn ở đâu không."
Tôi bị lôi ra một góc. Vương Bằng – người thanh niên bắt được tôi lúc nãy – đi tới, nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi bất ngờ đưa tay giật tấm thẻ bạc đeo trên cổ tôi ra. Nhìn kỹ tấm thẻ, sắc mặt anh ta trở nên nghiêm trọng, ngồi xổm xuống giơ tấm thẻ trước mặt tôi, trầm giọng hỏi: "Thứ này là của cậu à?"
...
Tấm thẻ bạc trên tay Vương Bằng đen sì, cáu ghét, khắc hình đầu trâu to tướng, chẳng có gì đặc biệt nên lão già áo gai cũng chẳng buồn lấy đi.
Tuy tầm thường là vậy, nhưng đối với tôi, nó tượng trưng cho tình bạn trong sáng nhất, là kỷ vật thiêng liêng giữa tôi và cậu thiếu niên câm Nur. Thấy bị giật mất, máu nóng dồn lên não, tôi gào lên: "Đồ của tôi! Trả lại cho tôi!" Tôi hét đến nổi cả gân cổ, nhưng tay chưa kịp với tới thì đã ăn một cú đá trời giáng từ bên cạnh. Gã hôi hám Giang Nam đạp tôi ngã lăn quay, hừ lạnh: "Hừ, thằng ranh con này cũng cứng đầu phết nhỉ, không biết thân biết phận mình đang ở đâu à?"