Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 83. Những năm tháng đói khổ 83

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tôi ngơ ngác không hiểu gì, sốt ruột kéo tay áo hắn hỏi: "Anh Giang, Béo Nhé nhà em rốt cuộc bị làm sao? Em có biết gì đâu, tối qua em uống rượu với anh Vương Bằng và Nur rồi say bí tỉ – rốt cuộc nó làm sao rồi?"

"Nhị Đản, haizz, chuyện này cũng chẳng biết là phúc hay họa nữa, cậu tự vào xem đi." Vương Bằng từ đâu chui ra, dẫn tôi đến căn phòng bên cạnh. Đây là gian nhà xây bằng gạch đá, đội công tác dùng làm nhà giam tạm thời để nhốt Dương Tiểu Lãn. Tôi theo vào, thấy Dương Tiểu Lãn đã bị chuyển đi nơi khác. Trong góc phòng có một bóng đen khổng lồ bị trói gô lại. Đó chính là To Xác – con cương thi lợi hại nhất của Dương Nhị Sửu. Hôm qua tôi không thấy đội công tác mang theo, không ngờ họ lại lén lút vận chuyển nó đến đây.

Trước mặt gã khổng lồ đó, trên đống cỏ khô, có một con khỉ nhỏ đang nằm chỏng chơ bốn vó lên trời. Chẳng phải Béo Nhé thì là ai?

Nhìn thấy nó, tôi quên hết mọi người xung quanh, lao tới ôm chầm lấy nó. Cơ thể vẫn còn ấm, hơi thở... ừm, vẫn còn – Ôi chao, nó không sao cả! Chẳng lẽ nó gây họa gì à?

Tôi ôm chặt Béo Nhé, không nỡ buông tay. Chẳng ai hiểu được tình cảm của tôi dành cho con khỉ béo múp míp nhưng tinh ranh này. Năm năm rồi, nó như người nhà, luôn bầu bạn bên tôi không rời nửa bước. Chẳng hiểu sao con khỉ này béo lên từng ngày nhưng chiều cao lại chẳng tăng mấy. Nhưng giờ đây, tôi phát hiện trên trán nó bỗng xuất hiện một vết hằn màu đen dựng đứng, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, khó tả vô cùng, cứ như Nhị Lang Thần mọc thêm con mắt thứ ba vậy.

Hôm qua lúc gặp nó lần cuối, tôi đâu thấy có cái vết này.

Vương Bằng đi đến bên cạnh, chỉ vào con khỉ trong lòng tôi bảo: "Cái con ranh con này, hôm qua thừa lúc bọn anh không để ý, nó nuốt chửng viên hạt châu đen em nộp, rồi chạy vào đây xé toạc lá bùa trên trán con cương thi kia. Đúng là đại náo thiên cung, suýt nữa thì gây ra chuyện lớn..."

Là Hộ Hồn Châu sao? Tôi xoa trán thở dài, hỏi chuyện sau đó thế nào. Vương Bằng chép miệng: "Cũng lạ thật, con khỉ này chui lủi thế nào mà không ai hay biết. Nó bóc lá bùa trấn áp cương thi ra nhưng chẳng biết dùng cách gì mà con cương thi không nổi điên. Anh em cũng chẳng biết chuyện gì xảy ra, sáng nay đi tuần tra mới thấy con khỉ nằm chỏng chơ bên cạnh con cương thi. Kiểm tra thì thấy khỉ không sao, nhưng con cương thi thì ác phách đã tan biến, coi như chết thật rồi. Dương Tiểu Lãn đã được chuyển đi chỗ khác. Vừa nãy đội trưởng Trương kiểm tra qua, bảo giống khỉ này không đúng lắm, có chút dị chủng, quái lạ không nói nên lời..."

Nghe Vương Bằng kể, tôi cũng hiểu đại khái đầu đuôi câu chuyện. Thầm than con Béo Nhé này cũng nghịch ngợm thật, gây ra bao nhiêu rắc rối. Nhưng rốt cuộc nó bị làm sao?

Tôi xách túm đám mỡ thừa trên cổ con khỉ béo lên, lắc lắc vài cái. Nó mới tỉnh dậy, thấy tôi thì vươn tay ra, kêu "chí chóe" hai tiếng, có vẻ muốn trèo lên vai tôi.

Vốn dĩ tôi cũng chẳng giận gì nó, nhưng để diễn cho người khác xem, tôi quát mắng nó mấy câu. Béo Nhé lại giở cái bộ mặt ngây thơ vô tội ra, đôi mắt to tròn long lanh nhìn tôi như thể không hiểu tôi đang nói gì. Mắng mỏ giả vờ xong, tôi quay sang nói với Vương Bằng: "Anh Vương, con này lì lợm lắm, em cũng chịu thua. Nó đã làm hỏng việc của đội công tác, em giao nó cho các anh, muốn chém muốn giết tùy ý."

Tôi nói thế thôi chứ cũng chỉ là làm màu. Nếu họ làm căng thật thì tôi sẽ tìm cơ hội ôm Béo Nhé chuồn êm. May mà Vương Bằng cũng không để bụng, xua tay nhìn ra ngoài rồi hạ giọng nói: "Con khỉ bé tí tẹo này được mấy lạng thịt mà bọn anh chấp làm gì? Viên hạt châu đen kia chưa giám định, chẳng biết dùng làm gì, nó là đồ em mang từ trong mộ ra, khỉ nhà em nuốt thì thôi coi như xong. Chủ yếu là con cương thi này, bọn anh định mang về báo công, giờ mất trắng, đội trưởng Trương bực mình cũng là lẽ thường. Em đừng lo, để anh đi nói khéo với đội trưởng Trương vài câu chắc là ổn thôi. Em trông chừng con khỉ cẩn thận... Nó tên là Béo Nhé hả?"

Thái độ ôn hòa của Vương Bằng khiến tôi cảm động vô cùng. Tôi vừa gật đầu vừa giục Béo Nhé: "Nghe thấy chưa, dập đầu tạ ơn bác Vương không giết đi."

Béo Nhé lúc này lại hiểu tiếng người, biết mình gây họa lớn, vội vàng quỳ xuống lạy Vương Bằng như bổ củi, bộ dạng buồn cười không chịu được. Vương Bằng phì cười, xoa đầu nó rồi đi ra ngoài.

Thấy Béo Nhé bình an vô sự, Nur cũng mừng rỡ, cười hề hề một lúc rồi tự tin mình là chủ nhà lại có chút tiếng nói với đội trưởng Trương nên cũng lon ton chạy theo Vương Bằng đi nói đỡ. Tôi ở lại cũng chẳng giúp được gì, bèn xách cổ con khỉ trộm cắp này đi tìm cha con "Chó Săn Núi". Lúc tôi đến, hai cha con họ vừa ngủ dậy. Bạn bè lâu ngày gặp lại, hôm qua chưa nói được mấy câu, giờ mới rôm rả trò chuyện. La Đại Điểu kể trong làng giờ đã mở lại lớp học, bọn trẻ con đều sang Đập Điền Gia học tiểu học. Nhưng nó thì không, cứ nghe đến sách vở là đau đầu, nên ở nhà phụ giúp việc vặt rồi theo cha đi săn.