Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 88. Những năm tháng đói khổ 88

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vai Vương Bằng hơi run lên, nhưng giọng nói vẫn bình thản: "Đúng là có hơi bất ngờ. Không ngờ ông lại ngu xuẩn đến mức tự chui đầu vào lưới."

Lão già áo gai cười ha hả, dùng ngón tay khẳng khiu như móng gà chỉ vào chúng tôi một vòng, đắc ý nói: "Chỉ dựa vào mấy con tép riu các ngươi mà cũng dám xưng là 'lưới' sao? Đang kể chuyện cười đấy à?"

Vương Bằng mặt không đổi sắc, chỉ liếc nhìn lão Giang bên cạnh. Trong số những người ở lại Động Quan Âm, có ba người mang súng. Hai người gác cửa vừa rồi chưa kịp rút súng đã bị đánh rơi xuống vực, giờ chỉ còn mình lão Giang là có súng trong tay.

Lão Giang làm như vô tình thò tay vào ngực áo, còn Vương Bằng thì cố tình kéo dài thời gian: "Chúng tôi đều là hậu bối giang hồ, luận vai vế đương nhiên không bằng tiền bối. Nhưng ông muốn một mình trấn áp tất cả chúng tôi ở đây e là không thể. Thời đại thay đổi rồi, tre già măng mọc. Chưa nói đến chuyện khác, chỉ cần đội trưởng Trương quay lại, ông chẳng phải cũng phải cúp đuôi chạy mất dép sao?"

Lão già dường như không để ý đến động tác của lão Giang, bình thản đáp: "Trương Hiểu Đào à, con chó điên này mấy năm nay danh tiếng nổi như cồn, ta cũng có phần kiêng dè. Nhưng không sao, tự khắc có người cầm chân hắn, không để hắn quay lại kịp đâu. Trong khoảng thời gian này, ta chẳng có gì phải lo lắng cả..."

Lời chưa dứt, lão Giang đã rút phắt súng ra, gầm lên: "Dương Nhị Sửu, đồ khốn nạn! Ông chết đi!"

Khẩu súng trên tay lão Giang là súng ngắn 59 của cảnh sát, tốc độ bắn nhanh, hỏa lực mạnh. "Đoàng đoàng đoàng!", tiếng súng nổ chát chúa. Nhưng ngay khoảnh khắc lão Giang giơ tay lên, thân hình lão già áo gai đã biến mất vào bóng tối nơi cửa hang. Những viên đạn của lão Giang bắn vào khoảng không, đầu đạn va vào vách đá tóe lửa, văng đi tứ tung. Đúng lúc đó, một cơn gió lốc âm u từ bên ngoài thổi vào, khiến ngọn lửa trại trong sảnh đá chao đảo muốn tắt.

Tôi từng nghe Vương Bằng nói lão già áo gai có mối thù máu với gia đình lão Giang. Tuy không rõ thực hư thế nào, nhưng nhìn lão Giang bắn trượt mấy phát liền định lao ra ngoài liều mạng thì biết chuyện này không sai được.

Kẻ thù gặp nhau đỏ mắt, lão Giang vốn tính nóng nảy, máu dồn lên não, định lao thẳng ra ngoài. Nhưng Vương Bằng bên cạnh nhanh tay lẹ mắt, túm chặt thắt lưng lão Giang, ngáng chân một cái đè nghiến lão xuống đất, ghé vào tai hét lớn: "Lão Giang! Bình tĩnh lại! Muốn báo thù thì đừng để nó khích tướng! Anh lao ra ngoài làm gì? Anh đánh lại nó không?"

Bị Vương Bằng dội gáo nước lạnh, lão Giang mới sực tỉnh, nhận ra lão già muốn dụ mình ra cửa hang để tước súng.

Con người dù lợi hại đến đâu cũng là xương thịt, hiếm ai đỡ nổi đạn. Chuyện này từ thời Nghĩa Hòa Đoàn trăm năm trước đã được chứng minh bằng vô số máu và tính mạng rồi. Vì thế, nếu lão già muốn xông vào bắt người thì khẩu súng trên tay lão Giang là mối đe dọa lớn nhất. Nghĩ đến đây, lão Giang cố nén cơn giận, gật đầu với Vương Bằng.

Thấy lão Giang đã bình tĩnh lại, Vương Bằng lập tức ra lệnh cho mọi người cầm vũ khí lên cảnh giới, đồng thời gọi chị Mậu lôi Dương Tiểu Lãn ra, dùng tính mạng con gái lão già để uy hiếp.

Thực ra cách này hơi hèn hạ, nhưng những cao thủ mạnh nhất của đội công tác đều không có mặt, thủ đoạn đối phó với lão già không nhiều. Hai khẩu súng đã bị lão già loại bỏ, giờ bên chúng tôi tuy đông người nhưng lại rơi vào thế yếu.

Nhưng ngay khi Vương Bằng vừa dứt lời, lại một cơn gió lạnh thốc vào. Bóng tối bao trùm sảnh đá. Tiếng súng của lão Giang vang lên đanh thép: "Đoàng, đoàng, đoàng!", bắn về phía bóng đen vừa lao vào. Trúng rồi! Máu tươi bắn tung tóe. Nhưng khi mắt tôi nhìn rõ lại thì người nằm trên vũng máu lại là một đồng đội vừa bị rơi xuống vách núi lúc nãy. Trên người anh ta có vết thương lớn, máu thịt be bét. Còn lão già áo gai đã nhân lúc hỗn loạn lao đến trước mặt lão Giang.

Lão Giang giơ súng định bắn tiếp, nhưng lão già nhanh hơn, nghiêng đầu né viên đạn cuối cùng, rồi vươn tay chộp lấy cổ tay lão Giang.

Bàn tay gầy guộc như móng chim ưng của lão cứng như sắt, bóp mạnh một cái, lão Giang đau điếng buông tay, khẩu súng rơi xuống đất.

Tốc độ của lão già nhanh như quỷ mị. Nhưng đội công tác cũng không phải dạng vừa, ai nấy đều có bản lĩnh. Gần như không mất thời gian phản ứng, tất cả cùng xông vào vây công. Người đầu tiên lao lên đương nhiên là Vương Bằng – người ở gần nhất. Không phải ngẫu nhiên anh ta được đội trưởng Trương tin tưởng giao trọng trách. Trong lúc cận chiến, anh ta tung ra một chưởng cực mạnh, in thẳng lên lưng lão già đang hăng máu.

Lão già đã qua thời kỳ đỉnh cao, sức mạnh và tốc độ đều giảm sút đáng kể, nhưng kinh nghiệm chiến đấu thì vẫn còn nguyên. Bị mọi người vây đánh, lão như cá gặp nước, không cần để ý đến đòn tấn công của người khác, chỉ tập trung né tránh cú chưởng của Vương Bằng, rồi luồn lách giữa vòng vây.