Mở Đầu Kỹ Năng Ẩn Cấp Thần! Ta Đã Nhìn Thấu Tất Cả
Chương 25. Một Con Cừu, Hai Con Cừu... (2)
Đừng coi thường Chĩa Cào Cỏ không phải là vũ khí! Nó đủ dài! Phần đầu cũng đủ sắc bén!
Kết hợp với chiếc kính có thể nhìn xuyên đêm, hắn có thể đi săn trong từng khe hở nhỏ hẹp rồi!
Một chĩa đâm xuống, chắc chắn có thể xiên cho lũ chuột lạnh toát cả cõi lòng!
Trong lúc đi lấy Chĩa Cào Cỏ, Tả Thành An còn gặp Du Du đã hái xong một giỏ cà chua quay về, bạn trai của cô dường như đã ra ngoài tìm đàn cừu rồi.
Từ đằng xa, Tả Thành An đã nghe thấy tiếng cà chua trong giỏ đang khóc oa oa, nghe rợn cả người.
“Các ngươi đừng có ồn nữa!! Bị hái xuống rồi sao vẫn còn ồn ào thế hả!! Còn ồn nữa là tao đập nát bét bây giờ!”
Du Du không có nhiều kiên nhẫn, khối lượng công việc khổng lồ đè nặng khiến cô thở không ra hơi!
Cảm giác này làm cô nhớ lại khoảng thời gian trước khi bước vào thế giới này, lúc bị căn bệnh tim bẩm sinh trói buộc.
Đi nhanh một chút thôi là lòng bàn tay đã lạnh ngắt, thở không ra hơi rồi.
Kho hàng nhìn không lớn, nhưng các tầng giá đỡ bên trong lại chứa được nhiều đồ một cách bất ngờ, ước tính phải hái hết cà chua trên hơn nửa quả đồi mới đủ lấp đầy nó.
Lúc này Du Du cực kỳ may mắn vì mình đã tăng Tốc Độ lên mức tối đa rồi mới tới tham gia phó bản thiên thê, nếu không cô nói không chừng thực sự sẽ vì không hoàn thành nhiệm vụ mà bỏ mạng ở đây.
Chỉ mong bạn trai Vương Quảng Phi của cô lùa cừu nhanh một chút, như vậy có thể quay lại giúp cô cùng hái cà chua.
Đám cà chua không ngừng gào khóc trong giỏ khiến người phụ nữ bực bội bất an, gặp người chơi cùng vào cô cũng chẳng có thái độ tốt đẹp gì: “Cút ra đừng có cản đường!”
Nhiệm vụ trò chơi đã xuất hiện rồi, không phải loại cần người chơi hợp tác với nhau, mà là đèn nhà ai nấy rạng, ai cũng chỉ cần lo liệu tốt việc của mình là xong.
Tự nhiên cũng chẳng cần tốn công duy trì cái gọi là mối quan hệ giữa những người chơi làm gì.
Nói dứt lời, cô vác giỏ cà chua trên người bước vào kho hàng.
...
Tình cảnh mà Vương Quảng Phi đang phải đối mặt không được ổn cho lắm,
“Hồng Nhãn” nói nó có 21 con cừu, thế nhưng khi Vương Quảng Phi tìm thấy đàn cừu đang gặm cỏ bên ngoài nông trại, đếm đi đếm lại, dù anh ta đếm thế nào thì trong đàn cừu cũng chỉ có 20 con!
Mười chín con cừu trắng, một con cừu đen! Không thể nào nhầm được!
Dù sốt ruột không biết con cừu còn lại ở đâu, nhưng anh ta chỉ có thể lùa trước 20 con cừu này về nông trại rồi tính tiếp, đợi Du Du làm xong việc hái cà chua thì có thể giúp anh ta cùng đi tìm cừu.
...
Trong lòng Du Du nghẹn một cục tức, nhìn ai cũng thấy chướng mắt, bình thường có bạn trai cưng chiều, giờ bạn trai rời đi rồi thì cô lại càng không biết kiềm chế tính khí của mình.
Tả Thành An nhún vai, liếc nhìn những quả cà chua trong giỏ tre đã hơi đổi màu rồi không nói gì thêm.
Nơi chuột xuất hiện nhiều nhất chính là xung quanh kho hàng, việc này không thể tránh khỏi phải chạm mặt với người phụ nữ kia, vốn định kết chút thiện duyên, nhưng người ta đã không thích thì thôi vậy.
Trong tầm mắt, ở miệng hang nơi kẽ tường cách đó không xa đang có hai con chuột da xám to đùng thò đầu thò cổ ra, dường như rất thèm thuồng mớ cà chua mà Du Du vừa chuyển vào trong.
Thân hình của chúng tuy ẩn giấu trong bóng râm do kẽ tường tạo ra, nhưng chiếc Kính Nhìn Xuyên Đêm trên mặt Tả Thành An vẫn chưa từng tháo xuống, cho nên rất dễ dàng nhìn thấy tình hình bên trong kẽ hở.
Hắn bất động thanh sắc vòng lên đầu gió, ngay sau đó tung một bước vọt tới, Chĩa Cào Cỏ trong tay đâm mạnh ra!
“Chít chít...!!”
[Giết “Chuột Răng Thép” X1, nhận được đạo cụ “Dao Găm Tấn Thử”]
[Giết “Chuột Răng Thép” X1]
Đến khi rút Chĩa Cào Cỏ về, bên trên đã xiên trúng hai con chuột.
Ngoài dự liệu là con Chuột Răng Thép chết đầu tiên lại rơi ra cho Tả Thành An một món đạo cụ dao găm.
Chẳng lẽ mạng đầu tiên trong mỗi phó bản đều rơi ra đạo cụ 100% sao?
Gạt đi suy đoán, Tả Thành An nhìn sang thuộc tính của đạo cụ, hệ thống đưa ra hiệu quả của món đạo cụ này là:
[Dao Găm Tấn Thử (Trắng)]
[Loại: Vũ khí]
[Hiệu quả: Sức công kích +1]
[Mô tả: Bị nó đâm một cái giống như bị chuột cắn một phát vậy! Bao đau luôn!]
——
Một điểm sức công kích gần như chỉ để làm cảnh, có cũng như không, hơn nữa khoảng cách công kích cũng không dài bằng Chĩa Cào Cỏ của hắn.
Ưu điểm duy nhất của “Dao Găm Tấn Thử” là nó là đạo cụ, có thể được người chơi cất vào ba lô để mang ra khỏi phó bản, còn Chĩa Cào Cỏ thì không được.
Đáng ghét thật, thẻ trải nghiệm Chiến thần Chĩa Cào Cỏ sắp hết hạn rồi!
——
Thấy cuối cùng cũng có thu hoạch, Tả Thành An tràn đầy hăng hái, tiếp tục tìm kiếm những con “Chuột Răng Thép” xấu số khác.
Còn có một điểm nữa là sau khi hắn giết chết hai con “Chuột Răng Thép”, mục “0/100” trên bảng nhiệm vụ đã biến thành “2/100”, đồng nghĩa với việc hai con Chuột Răng Thép hắn vừa giết đã được trò chơi công nhận, đến lúc đó dù không có đủ xác chuột thì “Hồng Nhãn” cũng không thể làm gì được hắn.
Điều này khiến Tả Thành An, người từng nghĩ mình phải mang theo một đống xác chết để di chuyển, thở phào nhẹ nhõm.
Ngoài lúc làm nhiệm vụ ra, hắn không khỏi tò mò về tiến độ của những người chơi khác, lúc này tác dụng của Đạn mạc liền được bộc lộ rõ ràng.
Đôi khi gạt bỏ phần ô nhiễm chữ nghĩa sang một bên thì nó cũng khá hữu dụng.
...
[Một, hai, ba, bốn, năm... mười tám, mười chín, hai mươi. Sao tôi đếm thế nào cũng chỉ có hai mươi con nhỉ.]
[Đừng nói nữa, chuẩn thật đấy chứ! Tôi đếm cũng đệt mợ là hai mươi con!]
[Có phải con thỏ cố ý lừa người không? Căn bản làm gì có hai mươi mốt con cừu, bảo hai mươi mốt là lừa đảo đấy, tên này chẳng phải vừa khéo đắc tội với con thỏ sao? Bị chơi xỏ cũng hợp lý thôi.]
[Không thể nào, nhiệm vụ giao cho người chơi đều có thể hoàn thành được, “Hồng Nhãn” đã nói ra con số hai mươi mốt thì nhất định phải có hai mươi mốt con cừu.]
[Vậy con cừu cuối cùng bị giấu đi rồi à?]
...
Thiếu một con cừu sao?
Tả Thành An nhớ tới người tên Vương Quảng Phi trong cặp đôi kia bị “Hồng Nhãn” giao cho nhiệm vụ lùa cừu về chuồng, cứ ngỡ đây là việc ít tốn thời gian và công sức nhất, cùng lắm chỉ là đàn cừu ăn thịt kia hơi nguy hiểm một chút thôi.