Cơ thể Thợ Săn vẫn ẩn giấu trong bóng tối, nhưng trên đỉnh đầu lại lơ lửng một thanh máu rõ ràng, hệt như quái nhỏ trong game vậy,

Có điều thanh máu này không được khỏe mạnh cho lắm, đã giảm xuống vị trí 48%.

Nó bị thương rồi?

Là kiệt tác của gã mập phòng 201 đêm qua sao?

Ngoài ra, khi Tả Thành An tập trung sự chú ý quan sát, “Chân Thật Chi Nhãn” phát động,

Hắn phát hiện ngay cả Thợ Săn cũng có chú thích!!

**[Thợ Săn Kiểu E! Tác phẩm nằm trong series sinh mệnh giả kim thuật đắc ý nhất của Phù thủy Mũ Đỏ! Nếu khen ngợi nó một cách thích hợp trước mặt nàng, sẽ có bất ngờ ngoài ý muốn!]**

——

Đạn mạc:

[Người may mắn đêm nay sẽ là ai đây? Thật mong chờ quá đi.]

[Tao ngược lại hy vọng là cô gái phòng 203, con gái đẹp chắc chắn đến lúc bị phanh thây trông cũng rất đáng yêu.]

[Vậy thì nguyện vọng của mày sắp thành hiện thực rồi đấy, “Đêm La Hét” là phó bản cấp một cơ bản, quy tắc đã sớm bị người chơi cũ thuộc nằm lòng rồi, có rất nhiều cách thông quan,

Hoặc là đi theo hệ vũ lực chém giết, giết ngược toàn bộ Thợ Săn để qua ải sớm,

Hoặc là lợi dụng quy tắc giết người để lẩn trốn, quy tắc cũng đơn giản, nếu không phải giết từ trước ra sau thì là giết từ sau ra trước, đêm nay 202 ngày mai 203, rất nhanh thôi mày sẽ được xem cảnh mày muốn xem.]

[Vậy thì tao yên tâm rồi, tiện thể order đồ ăn ngoài, đến lúc đó vừa ăn vừa xem.]

[Giết người theo số thứ tự? Quá cmn thiểu năng đi! Đổi đứa con nít ba tuổi vào chắc cũng qua được ải nhỉ?

Thế giới cấp thấp quả không hổ là thế giới cấp thấp, con người ở bên trong đúng thật là ngu.]

[Vẫn phải thông minh hơn khỉ một chút chứ, dẫu sao phó bản còn có những cái hố khác mà, “Đêm La Hét” lúc trước cũng từng là sự tồn tại khiến người chơi đoàn diệt, không đơn giản thế đâu,

Nhưng não bộ của người ở thế giới cấp thấp đúng là có chút phát triển không đầy đủ, rất nhiều lúc tao xem mà chứng chán ghét sự ngu ngốc lại phát tác.]

[Bệnh chán ghét kẻ ngu tái phát cộng một, có cái phó bản rõ ràng chỉ cần giết chết đồng đội là có thể nhanh chóng qua ải,

Nhưng bọn nó cứ khăng khăng chọn cách phiền phức nhất, tức đến nỗi mặt tao nổi cả mụn, ngu muốn chết.]

...

Đạn mạc vẫn đang ồn ào không dứt, Tả Thành An nhìn những suy đoán của bọn họ, nắm chặt cây rìu trong tay.

Đêm nay 202 ngày mai 203, ngày mốt là đến lượt hắn sao?

Thợ Săn khoảng một phút trước vừa đi ngang qua cửa phòng 204 nơi Tả Thành An ở, theo tốc độ của nó, bây giờ hẳn là đã từ 201 vòng trở lại,

Trên đường quay về sẽ chọn phòng để tiến hành phá cửa.

Tả Thành An thở hắt ra một hơi, nín thở ngưng thần nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

“Rầm! Rầm——!”

“Á á á!! Vãi chưởng! Vãi chưởng a!! Sao mày lại xấu xí thế này a a a!!”

Tiếng phá cửa của Thợ Săn gần như vang lên cùng lúc với tiếng hét thất thanh của chủ phòng 202,

Mặc dù tiếng hét chói tai có chút vỡ giọng, nhưng Tả Thành An vẫn nhận ra gã chính là thanh niên tấu hài nói “Quăng tao đến đâu rồi” lúc mới bắt đầu trò chơi.

Vốn dĩ tinh thần thanh niên tấu hài này khá tốt, vẫn còn có tâm trạng chơi meme điều tiết bầu không khí,

Nhưng sau khi chứng kiến hiện trường giết người của Thợ Săn xong,

Gã liền bị làm cho chết lặng, từ thanh niên tấu hài biến thành thanh niên trầm mặc,

Thậm chí đến lúc thảo luận lại sự việc vào ban ngày cũng thất thường không tham gia.

Tiếng hét thất thanh chỉ xuất hiện một lần, tiếp ngay sau đó ngoài cửa phòng 202 liền truyền đến một trận tiếng động đánh đấm,

Thợ Săn đang trong trạng thái bị thương, không có cách nào giải quyết gọn gàng dứt khoát người chơi như hôm qua, tạo cơ hội cho thanh niên tấu hài vừa phản kháng vừa phát ra tín hiệu cầu cứu.

Kèm theo tiếng hét “Mau tới người giúp với!” của thanh niên tấu hài lan truyền trong màn đêm.

Từ một số căn phòng truyền ra tiếng bước chân vội vã, dường như có người nghe thấy tiếng kêu cứu, phản xạ có điều kiện liền muốn mở cửa cứu người,

Nhưng sự sợ hãi cái chết, lại lôi bọn họ từ ngoài cửa quay lại, trốn về chỗ cũ.

Kẻ bị bám lấy lại không phải là mình, mắc mớ gì đi mạo hiểm?

Nhìn thấy sáu cánh cửa đóng chặt, thanh niên tấu hài có chút tuyệt vọng,

Ban ngày gã đã xem qua hiện trường của phòng 201, có một vài phỏng đoán về nguyên nhân cái chết của chủ phòng 201,

Mặc dù nghe có vẻ rợn người, nhưng gã cảm giác chủ phòng 201 sau khi bị Thợ Săn tập kích, vẫn còn thoi thóp chút hơi tàn, chưa hoàn toàn tử vong,

Nguyên nhân dẫn đến cái chết cuối cùng của hắn, là hành động cuối cùng của Thợ Săn kéo lê hắn từ lỗ hổng chật hẹp trên cửa ra ngoài.

Để đề phòng bản thân lúc ngắc ngoải cũng bị Thợ Săn lôi ra khỏi cửa, trước khi chết còn phải trải nghiệm cảm giác thống khổ da tróc thịt bong một lần nữa,

Vì vậy thanh niên tấu hài khi bị Thợ Săn tìm tới, dứt khoát chủ động mở cửa phòng, kéo chiến trường từ căn phòng chật hẹp, chuyển ra hành lang tương đối rộng rãi.

Gã vô cùng nghi ngờ gã mập ở phòng 201 đêm qua, là vì bị kẹt trong phòng không thi triển được tay chân nên mới ngậm đắng nuốt cay mà chết.

Tất cả mọi người đều nghe thấy tiếng kêu cứu của thanh niên tấu hài, thậm chí bởi vì cấu trúc đặc thù của hành lang, cho dù là ở phòng 208 cách phòng 202 xa nhất cũng có thể nghe thấy rành mạch.

Lúc này, Tả Thành An vung tay mở cửa phòng, tay cầm rìu gia nhập vòng chiến.

Gần như trước sau bước chân, nữ sinh ở phòng 203 cũng run lẩy bẩy ôm rìu bước ra.

Thanh niên tấu hài vốn dĩ đã nghĩ đằng nào cũng chết thôi bỏ đi, vết thương con mẹ nó đau quá rồi, nhưng thấy có hai người giúp đỡ đi tới, tinh thần liền chấn động nhen nhóm lại khao khát sống sót,

Sức mạnh của Thợ Săn lớn vô cùng kỳ lạ, cộng thêm móng vuốt sắc bén quả thực giống như một đao phủ trong đêm tối,

Nhìn thấy Tả Thành An giơ rìu lên trong môi trường tối tăm, thanh niên tấu hài đang quần nhau với Thợ Săn kinh hoảng luống cuống:

“Khoan đã! Đại ca! Đợi một chút! Em dụ nó ra chỗ ánh sáng trước cửa phòng chiếu tới được đã!”

Thanh niên tấu hài vừa hét vừa bò vặn vẹo về phía trước, lưu lại một vũng máu tươi phía sau cũng chẳng kịp quan tâm, hiển nhiên là sợ đến phát khiếp,

Chỉ e Tả Thành An chém luôn cả gã và Thợ Săn.

“Đừng lo, tôi sẽ không chém trượt đâu.” Trong tầm nhìn của Tả Thành An có thanh máu định vị, cho dù nhìn không rõ cũng sẽ không chém nhầm người.