Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi đến được lối ra của bí cảnh, Ninh Hinh đảo mắt nhìn bốn phương tám hướng qua một lượt để kiếm bóng dáng đám người Mục Thủy Lam. Thế nhưng tìm mãi mà không thấy, hẳn là vẫn còn đang trên đường đến đây.
“Sư tỷ, chị đang tìm gì thế?” Hạ Thiên Vượng thấy hành động của nàng, bèn tò mò hỏi.
“À đang tìm người cùng đến đây ấy mà.” Ninh Hinh trả lời ngắn gọn.
“Ấy? Không phải chị đi một mình sao?” Tên kia ngạc nhiên.
“Không phải. Tôi đi cùng với người của đỉnh Linh Phù cơ. Chẳng qua do lúc vào bí cảnh bị phân đến hai nơi cách xa nhau quá nên mới không đi tìm họ.” Ninh Hinh giải thích rõ hơn.
Cậu ba nhà họ Đỗ nghe được bèn chen ngang Hạ Thiên Vượng, vây lấy nàng hỏi tới tấp: “Đỉnh Linh Phù á?! Hóa ra sư tỷ là người của đỉnh Linh Phù?”
Ninh Hinh hơi nhích người ra xa, nhanh chóng giải thích: “Không phải đâu. Chẳng qua tôi có người chung tộc là đệ tử ở đó thôi, vậy nên mới đi cùng.”
“À ra là thế. Cơ mà sư tỷ đã có lần nào đi tham quan cụm nội phong của tông môn chưa? Nồng độ linh khí ở đó nghe nói cao hơn ở ngoại phong nhiều lắm luôn.”
“Không tới mức vậy đâu, chỉ hơn một tẹo thôi.” Ninh Hinh nhanh chóng phủ nhận. Mấy năm nay nàng đã đi tới nhiều chỗ trong Thiên Nhất tông rồi, cũng chứng thực được linh khí ở ngoại phong thực sự loãng hơn ở nội phong.
“Ngưỡng mộ sư tỷ quá đi mất.” Cậu ba nhà họ Đỗ xuýt xoa.
“Cậu cố gắng tu luyện, về sau sẽ có cơ hội tiến vào nội phong thôi.” Ninh Hinh động viên.
“Thật sao ạ?! Em nhất định sẽ cố gắng!”
“Đúng rồi. Trời thương kẻ cần lao (thiên đạo thù cần) mà. ”
***
Trước một ngày cổng bí cảnh mở ra, nhóm người bên phía Mục Thủy Lam mới đến hội họp với Ninh Hinh. Nom bộ dáng vật vã, tất tả đến tội.
Ninh Hinh chạy đến bên Mục Thủy Lam, lo lắng hỏi han: “Sao thế? Đã xảy ra chuyện gì mà trông nhếch nhác thế kia?”
Mục Thủy Lam lắc đầu chán nản nói: “Thôi em mày đừng hỏi. Tất cả là tại Tiêu sư huynh cả! Ông ấy quen tay, khăng khăng đòi đi ngắt cái loại Địa Huyên Thảo gì đấy, kết quả khiến cả bọn chạm trán với một con yêu thú cấp năm đó mày ạ! Đấy, thế là bọn tao bị nó rượt chạy tóe khói. Chó cùng rứt giậu nên bọn tao đành lôi một tấm bùa nổ cấp bốn ra dùng mới giết được con yêu thú đó! Cũng may trời phù hộ, bằng không em mày chẳng còn thấy được tao nữa đâu.”
Ninh Hinh nghe xong câu chuyện, bèn lấy từ trong hành lí ra một bình đan dược đồng thời nhắc nhở: “Thôi còn sống là may rồi. Bây giờ lo chữa trị vết thương đi đã. Cho bà chị bình đan dược này.”
“Đan dược gì mà mày lén lén lút lút đưa tao thế?” Mục Thủy Lam tay cầm, miệng hỏi.
“Hàng xịn của sư phụ em đấy. Trong bình là Sinh Cơ đan ngũ phẩm, có tác dụng trị vết thương tốt lắm.” Ninh Hinh thầm thì.
Mục Thủy Lam trố mắt, vội vàng bỏ bình đan dược vào hành lí của mình, lẩm bẩm: “Ối giồi ôi! Hàng xịn thế thì sao nỡ xài lên chút thương tích nhỏ này được! Tao cất kĩ.”
Ninh Hinh nhìn bộ dạng như đang cất vàng bạc châu báu của Mục Thủy Lam, bật cười trêu: “Sao càng ngày bà càng hám của thế hả?”
***
Sau khi rời bí cảnh, Ninh Hinh ngồi trên phi thuyền của tông môn để trở về. Đến lúc này trong lòng nàng mới dần bình tĩnh trở lại, nhưng cảm giác khẩn trương lúc đầu vẫn còn chưa tan hẳn. Chớp mắt thôi mà nàng đã xuất sơn được ba tháng ròng, cũng thực sự một mình tự lực thành công. Mà rốt cuộc ở trên đời cũng giống như thế: có rất nhiều việc cần phải dám làm, dám trải nghiệm thì mới nhận ra được rằng nó không hề khó khăn gì. Thứ phức tạp chỉ có mỗi suy nghĩ của bản thân mình.
Hầu như tất cả các đệ tử ở trên thuyền đều bận thảo luận về thu hoạch của bản thân trong suốt thời gian ở bí cảnh. Người nói, người cân lên tính xuống hòng đổi chác những thứ mình có thành những thứ mình cần. Tất cả tạo thành khung cảnh huyên náo vô cùng. Chỉ có mấy chị em Ninh Hinh là ngồi một góc trò chuyện.
Mục Thủy Lam nói bằng giọng chiêm nghiệm: “Ê Ninh Hinh, tao chợt nhận ra kể từ lúc vào Thiên Nhất tông, tao học được nhiều thứ phết mày ạ. Như bây giờ chẳng hạn, chịu bỏ chút công sức thì sẽ có thành quả ngay.”
Ninh Hinh nghe vậy bèn trêu: “Đúng rồi. Bà chị đanh đá ở Mục phủ xưa kia của tôi đã sớm biến mất từ lúc nào rồi.”
“Tao đanh đá lúc nào? Đấy chẳng qua là do tao thẳng tính thôi, sự thật mất lòng nên người ta không vừa tai.” Mục Thủy Lam chối phắt.
“Ừ ừ đúng thế. So với ngày xưa thì bà của bây giờ tốt hơn nhiều luôn ấy.”
***
Cuối cùng đã về đến Thiên Nhất tông. Lúc xuống thuyền, Ninh Hinh nói lời chia tay với Hạ Thiên Vượng và Đỗ Thịnh rồi theo sau Mục Thủy Lam về nội phong.
Cậu ba nhà họ Đỗ đến tận lúc này vẫn bán tín bán nghi bèn quay sang hỏi Hạ Thiên Vượng: “Ê Vượng! Mục sư tỷ là đệ tử ngoại môn thật à?”
“Cái đó thì ai biết đâu trời?” Hạ Thiên Vượng trả lời.
“Vậy sao từ đầu mày nói dõng dạc như rành rọt lắm thế hả thằng kia?” Cậu ba nhà họ Đỗ gào lên.
“Thôi thôi xí xóa cho tao đi. Hai chúng ta về thôi.” Hạ Thiên Vượng vội vàng kéo đối phương đi.
***
Ninh Hinh rời xa đỉnh Vân Hải ba tháng ròng nên trong lòng nhớ nhung nó lắm. Vừa về đến nơi nàng đã chạy đến chỗ của Thanh Mộc Đạo quân để báo cáo lại một số sự việc mà bản thân đã trải qua tại bí cảnh. Thầy của nàng nghe xong bèn khích lệ nàng vài câu rồi thả cho nàng về nghỉ ngơi. Trước khi rời đi nàng còn đem chuyện Dược Vương đỉnh có thể tiến vào đan điền kể cho Thanh Mộc Đạo quân, còn đem ra để ông ấy xem xét. Thế nhưng cuối cùng kể cả Diệp Tránh cũng chẳng thể đoán được phẩm cấp linh khí của chiếc đỉnh kia, chỉ đành bảo Ninh Hinh thu về.
Từ chỗ của thầy, Ninh Hinh đi tiếp đến chỗ Lâm Lạc để cảm ơn việc mấy tấm bùa mà chú ấy tặng cho đã cứu nàng một mạng. Thăm hỏi xong xuôi, nàng về lại phòng mình nằm ềnh ra giường, trong lòng vô cùng thoải mái. Bất chợt có một tấm bùa truyền tin bay đến:
“Chị! Em nghe nói chị đã đi Linh Lung bí cảnh, sao không nói em tiếng nào cả thế? Bây giờ e đang đứng ở dưới chân đỉnh Vân Hải, chị mau xuống đón em với.”
Hóa ra là Ninh Ý. Ninh Hinh nghe giọng nói oang oang của em trai mình liền bật cười.
Sau khi đi đón Ninh Ý lên đến chỗ của nàng, Ninh Hinh bèn hỏi han em trai: “Dạo này em tu luyện như thế nào? Có thường xuyên ngâm thuốc không? Còn đủ dùng chứ hả?”
“Em vẫn tu luyện thường xuyên, thuốc cũng đủ xài thêm vài ngày nữa mới hết. Chị không cần quá lo cho em đâu, em lớn rồi mà!” Ninh Ý to giọng nói.
“Em có lớn thế nào đi nữa thì vẫn là em trai của chị thôi, chị vẫn có thể đánh em đấy.” Ninh Hinh cười, vừa nói vừa gõ cậu chàng một cái.
“Hừ, ai bảo chị là chị em chi, muốn đánh thì đánh đi.” Ninh Ý lầm bầm tỏ vẻ cam chịu.
Ninh Hinh bỗng dưng chuyển sang giọng nghiêm túc hỏi em trai: “Sau khi đạt Trúc Cơ, em về nhà thăm mẹ sao rồi?”
“Mẹ vẫn rất tốt. Ở Mục gia ai mà dám khi dễ mẹ chứ.”
Ninh Hinh nghe vậy bèn châm biếm nói: “Có lắm người muốn ức hiếp mẹ chúng ta đấy em không biết à? Như ả đàn bà họ Tạ kia chẳng hạn?”
Ninh Ý nhếch môi cười khinh, như nhớ đến điều gì đó bèn kể bằng giọng mỉa mai: “Ông già chuyên môn đi tìm Thối Thể đan cho con đàn bà ấy dùng để loại bỏ tạp chất trong cơ thể, sau đó lại cho dùng Trúc Kim đan để tăng tu vi. Giờ bà ta đã trở thành tu sĩ Kim Đan kì rồi đấy chị ạ.
Chưa hết đâu. Con ả Mục Ninh Nguyệt kia hiện tại nổi danh ở trong tông môn lắm, cứ thích cạnh tranh đặng vượt lên đám đệ tử cùng lứa như chúng ta, cũng được chưởng môn tuyên dương khen ngợi trước đông đảo mọi người vài lần rồi cơ đấy. Còn thằng chó Mục Ninh Hạo ỷ mình có bà chị là đệ tử ruột của chưởng môn nên phách lối ra mặt luôn, giờ cũng là Luyện Khí tầng mười một rồi. Nhọc lòng cho ông già, cứ gom góp thiên tài địa bảo dúi cho chị em nó.”
Phân chia đẳng cấp của đệ tử tại Thiên Nhất tông bao gồm sáu cấp bậc: đệ tử thân truyền, đệ tử kí danh, đệ tử nội phong thuộc nội môn, đệ tử ngoại phong thuộc nội môn, đệ tử ngoại môn và đệ tử tạp dịch. Hiện tại Mục Ninh Hạo là đệ tử nội phong nội môn, chưa bái sư.
Ninh Hinh nghe xong bèn dặn dò em trai: “Ừ chị biết rồi. Em đừng để ý chúng nó mà làm gì. Nên nhớ là không được dùng đan dược tăng tu vi một cách tùy tiện đấy. Chị sắp sửa lên Trúc Cơ rồi, đều nhờ lần đi bí cảnh này có được không ít thu hoạch hữu dụng. Sắp đến chắc chị sẽ tập trung tu luyện nên không thể thường xuyên liên lạc được với em, đây là mấy vò rượu hoa quả chị ủ bấy lâu nay, có ích với thân thể và quá trình tu luyện nên em cầm lấy đi. Uống dần dần chứ đừng uống say đấy nhé.”
Ninh Ý hí hửng ôm lấy vò rượu, nói không ngừng miệng: ‘Cảm ơn chị gái của em nhiều lắm! Em biết chị thương em nhất mà!”
Ninh Hinh: “...” Ôi chao trẻ ranh dẻo miệng.
***
Ninh Hinh nghỉ ngơi một mạch vài ngày liền, sau đó đến chỗ Thanh Mộc Đạo quân báo cáo: “Thưa thầy, lần đi bí cảnh này trò đã đánh nhau với yêu thú cấp năm. Thế nên trò cảm thấy tu vi hẳn là sắp sửa thăng lên Trúc Cơ rồi ạ.”
Diệp Tránh gật đầu: “Ừ thế thì tốt. Hiện nay căn cơ của trò đã rất vững vàng rồi, khí tức cũng dần dần tràn ra bên ngoài, đạt điều kiện tiến lên Trúc Cơ rồi đấy. Tuy nhiên trò phải chú ý một việc, đấy là không thể nôn nóng được, cần cố gắng hết sức để mở rộng kinh mạch. Đấy mới là căn cơ tu luyện của trò về sau. Giai đoạn này quan trọng lắm đấy, về sau trò có thể thăng cấp đến đâu đều xuất phát từ quá trình tu luyện này cả đó.”
“Học trò xin ghi nhớ lời thầy ạ.” Ninh Hinh trịnh trọng nói.
“Trò về đi. Có thầy ở đây hộ pháp cho trò rồi, đừng lo lắng gì cả. An tâm mà đột phá.”
“Dạ vâng, trò biết rồi.”
***
Trở về chỗ ở, Ninh Hinh lôi đống linh trà, linh quả ra nhấm nháp để làm công tác tư tưởng cho chính mình. Xong xuôi, nàng mới lôi tấm bồ đoàn Tĩnh Tâm ra, bắt đầu đột phá lên Trúc Cơ.
Nàng chậm rãi nén chặt linh khí trong cơ thể lại để khiến kinh mạch phình to ra. Mỗi bước đều cẩn thận từng li từng tí, không để xảy ra sơ sót nào. Cùng với sự tăng lên của lượng linh khí trong cơ thể, việc nén chặt linh khí vào nhau cũng ngày càng khó khăn hơn. Mỗi lần như vậy đều đem lại cảm giác đau đớn tột cùng khiến Ninh Hinh chỉ có thể cắn răng cố chịu. Mãi đến khi linh khí đã bị nén đến mức hóa lỏng, Ninh Hinh mới dẫn nó vào chứa trong đan điền. Kì lạ là sau khi linh khí tiến vào liền chảy thành dòng vòng quanh đan điền rồi xối khắp kinh mạch. Lúc lượng linh khí trong đan điền đã đạt cực đại, vách ngăn của kì Trúc Cơ bị phá vỡ khiến cho dòng linh khí lũ lượt tràn qua khắp kinh mạch, như bầy cá thả mình bơi theo dòng biển ngầm.
Vậy là sau ba tháng, lúc Ninh Hinh xuất quan đã trở thành một tu sĩ Trúc Cơ kì rồi.
Diệp Tránh cũng phải gật đầu khen ngợi: “Rất tốt! Rất giỏi! Căn cơ vững vàng lắm. Lần lên Trúc Cơ này của trò rất thành công.”
Ninh Hinh cố giấu vui vẻ trong lòng, khiêm tốn đáp: “Đội ơn thầy chỉ dạy ạ.”
*** Hết chương ***