Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ninh Hinh ở lại Thánh Dương cốc đã hơn nửa tháng, nàng đang sắp xếp lại chiến lợi phẩm mà bản thân bôn ba thâu nhặt trong suốt thời gian qua. Đầu tiên là mười mấy gốc cỏ Huyền Dương, hầu hết tuổi cây đều là vài chục năm, chỉ có ba gốc là hơn trăm năm. Bấy nhiêu này đã đủ để nàng luyện ra được Ích Thần đan và Sinh Cốt đan rồi. Còn số cây non thì dùng để ủ rượu dù chẳng rõ hiệu quả ra sao, tuy không chắc lắm nhưng nàng đoán là vẫn trích ra được một ít khí thuần dương. Bên cạnh đó, mấy túi độc của nhện Huyết Dương cũng thu được hòm hòm, có thể dùng để pha chế thuốc độc. Nói chung lần thu hoạch này rất vừa ý nàng, bây giờ nàng có thể khăn gói rời đi rồi.
Trên đường ra khỏi Thánh Dương cốc, Ninh Hinh bị ba tên mặc đồ đen bám đuôi theo sau. Thấy nàng mang theo nhiều đồ, lại độc lai độc vãng trong khi tu vi chỉ là Trúc Cơ sơ kì nên khó trách nhiều tu sĩ khác vì đó mà nảy lòng tham. Bị Ninh Hinh đuổi đi mấy lần, bọn chúng hiểu được nàng là một kẻ khó chơi. Hơn nữa nàng còn dám một mình đi vào sơn cốc này, ắt hẳn là đệ tử của thế gia hay môn phái lớn nào đó xuống núi rèn luyện. Dạng đối tượng này nhất định luôn thủ sẵn trong người mấy món đồ phòng thân, vì chẳng muốn rước chuyện vào thân nên bọn chúng quyết định từ bỏ.
Nghĩ vậy xong, ba gã liền cút lủi.
Ninh Hinh phát hiện mấy kẻ bám riết lấy mình đã biến mất mới thở phào nhẹ nhõm. Ngay từ đầu nàng đã cố gắng tránh né đám tu sĩ rồi, nếu không vướng phải trường hợp bất đắc dĩ thì nàng hoàn toàn không muốn xuống tay giết bất kì ai. Chẳng còn bị truy đuổi nữa nên Ninh Hinh gia tăng tốc độ trở về, vậy mà xui rủi dọc đường lại gặp phải một toán tu sĩ khiến nàng vạ lây.
Một gã trung niên vạm vỡ vừa chạy vừa thở hổn hển, rống lên: “Mẹ kiếp! Độc của loài nhện Huyết Dương này quá ghê gớm! Suýt tí nữa là bố mày xanh cỏ rồi!”
“Bọn này khó xơi quá, hết bầy này đến bầy khác hoàn toàn không cho người ta kịp trở tay, đã vậy tốc độ còn rất kinh người!” Một gã tu sĩ đi cùng cũng bất lực nói.
“Chạy mau! Đừng để bị chúng bám sát!” Nhìn thấy lũ nhền nhện ập tới như thủy triều dâng, một tu sĩ trung niên khác khiếp đảm bỏ chạy.
Ninh Hinh dùng thần thức liền biết đến sự tồn tại của đám người đang chạy thục mạng về hướng của mình, định nấp đi thì lại phát hiện có điều không đúng: mấy người kia đang bị thứ gì đó truy đuổi gắt gao!
Nàng tập trung thần thức để nhìn kĩ, cuối cùng bị cảnh tượng đó hù dọa đến mức nhảy dựng lên. Hóa ra bọn hắn bị bầy nhện độc Huyết Dương rượt đuổi, số lượng cực kì nhiều, lô nhô lúc nhúc hơn nghìn con đang không ngừng chen lấn ồ ạt chạy về phía trước. Ghê gớm hơn nữa là bầy nhện này được dẫn đầu bởi một con nhện chúa cấp bảy – một củ sắn cực kì khó xơi.
Ninh Hinh chậc lưỡi, thầm nghĩ sao mà mình lại xui xẻo đến thế kia chứ. Biết chắc bản thân không chọi nổi nên nàng lập tức quay người bỏ chạy trước khi quá muộn, còn lôi cả bùa gia tốc di chuyển (Cấp Hành phù) ra dùng. Người cứ chạy và nhện thì cứ đuổi, khoảng cách giữa hai bên càng ngày càng rút ngắn, số người bị liên lụy cũng càng lúc càng nhiều. Trận hồng thủy của nhện độc Huyết Dương quét qua đến đâu thì ngay lập tức có tu sĩ ngã xuống đến đó, đến khi chúng rời khỏi thì trên đất chỉ còn lại ngổn ngang xương trắng. Cảnh tượng cực kì thảm khốc.
Đúng lúc Ninh Hinh định sử dụng bùa dịch chuyển tức thời để tiếp tục kéo dài khoảng cách giữa bản thân và bầy nhện ghê tởm kia thì nghe được một tu sĩ chung cảnh ngộ lên tiếng: “Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy chứ? Sao đám nhện Huyết Dương kia cứ đuổi theo suốt thế?”
“Nhất định là có kẻ đã cướp cỏ Huyền Dương của chúng nó rồi! Chết tiệt!” Người khác trả lời.
“Nếu có thể kinh động tới con nhện chúa cấp bảy thì cỏ Huyền Dương chắc phải hơn ngàn năm tuổi đó!”
“Đệch! Rốt cuộc là thằng chó tham lam nào làm ông đây chịu vạ chung thế hả? Mẹ kiếp thiệt chứ!” Một người cảm thấy tức tối bèn chửi rủa.
Bỗng có giọng đề nghị cất lên: “Vị đạo hữu nào đã lấy cỏ Huyền Dương của chúng thì có thể hỉ xả mà trả lại được không? Nếu cứ tiếp tục như thế này thì chúng ta sẽ chết hết mất! Tục ngữ chẳng phải có câu: Sinh ra vốn đã trụi trần, Thác đi của nả muôn phần về không đấy sao? Có của nhưng không có mạng thì cũng vô dụng thôi!”
Mau nhìn xem số lượng nhện nhiều không đếm xuể kia đi! Thủ lĩnh là một con cấp bảy, ngay cả trong đám lâu la đi cùng cũng chẳng thiếu mấy con cấp năm! Muốn đối phó một con nhện cấp bốn đã phải dốc toàn lực rồi, nói đến cấp năm thì chẳng khác nào để lại đây nửa cái mạng còm hết! Nhện Huyết Dương đi lẻ thì không quá đáng sợ, đằng này là cả đàn nhung nhúc toàn những nhện là nhện.
Đương lúc tình thế cấp bách vạn phần, một nam tu sĩ truyền âm đến tất cả những người chung cảnh ngộ ở đây: “Hỡi các vị đạo hữu, tôi là Cố Vân Phong ở Thiên Viêm thành, tu vi nay là Kim Đan trung kì. Tôi thấy chúng ta cần phải hợp sức với nhau, đoàn kết đối phó với bầy nhện kia. Bằng không nếu tiếp tục giằng co thì chẳng bao lâu nữa khi chúng ta đã cạn kiệt linh lực, tất sẽ trở thành đồ ăn cho chúng nó. Tôi tình nguyện đứng ra đối phó con nhện chúa dẫn đầu kia, những mong các vị hợp sức cùng giải quyết đám còn lại.”
“Bớt ăn tục nói phét đi! Bọn tôi đa phần chỉ là Trúc Cơ trung kì, sao đối phó được với nhện Huyết Dương cấp năm kia chứ! Một con đã không xong, cả bầy thế kia mà lao vào thì chết cả lũ à!” Một người khác nghe vậy bèn lớn tiếng phản đối.
“Các vị tu sĩ có tu vi Trúc Cơ trung và hậu kì có thể hợp tác diệt trừ những con nhện cấp năm, cấp sáu. Đám lâu la còn lại xin nhờ các vị khác góp sức vào.” Cố Vân Phong lại thuyết phục.
Mấy lời đề nghị này của gã tu sĩ họ Cố đã đánh động đến khá nhiều người. Có tiếng đồng tình vang lên: “Thôi chó cùng thì rứt giậu! Đánh thôi bà con ơi! Bây giờ chỉ có làm vậy thì chúng ta mới còn đường sống mà về!”
Thấy đám nhện càng lúc càng đuổi sát, dần có nhiều người đồng ý hơn. Cuối cùng cả liên minh lâm thời quyết định giương cao vũ khí chống lại kẻ thù hung hãn sau lưng: “Được rồi! Chúng ta cùng chung tay góp sức, giết chết đám nhện kia đi!”
Ba mươi mấy tu sĩ đồng loạt quay đầu lại, lấy ra vũ khí bên người. Ngay lập tức trận hồng thủy được tạo thành từ hơn ngàn con nhện đã ập đến. Ninh Hinh nhìn đám người đang dũng cản con sóng dữ, thâm tâm nàng đấu tranh dữ dội về việc nên đi hay ở. Nếu giờ bỏ mặc họ thì thật trái đạo đức nên cuối cùng nàng hạ quyết ở lại chiến đấu. Thế rồi Ninh Hinh vung bùa liên hồi vào đám nhện, ngay sau đó là mấy tràng tiếng nổ vang liên tiếp, khói bụi mịt mù. Chỉ có cách này mới giúp nàng tiết kiệm được tối đa linh lực: trước tiên giết sạch đám cấp thấp, sau đó dồn toàn lực chiến đấu với mấy con cấp cao hơn. Những người có mặt ở đó bị hành động đốt tiền nấu trứng này của Ninh Hinh làm cho trợn tròn mắt, tự nhủ đúng là lắm tiền thì mua tiên cũng được. Trong số những người đang chiến đấu có cả ba tên trước đây từng bám đuôi nàng, hiện tại bọn chúng đang tiếc rẻ vì lúc trước đã bỏ qua một con mồi béo bở như thế.
Những người có chung ý tưởng với Ninh Hinh không hề ít nên chẳng mấy chốc những con nhện lâu la cấp thấp đã ngã xuống như rạ. Tuy nhiên vẫn có vài người bị nhện cắn trúng, chưa kịp dùng giải độc đan đã ngã xuống mất mạng. Mặc dù có bùa trợ giúp nhưng linh lực của Ninh Hinh vẫn không ngừng lao dốc. Nàng phải liên tục bổ sung linh đan để duy trì lượng linh lực cần thiết. Ninh Hinh âm thầm cảm thán về mức độ tiêu phí của lần này, chỉ mới qua một lúc mà số linh đan nàng bỏ vào miệng đã vượt quá tổng số nàng dùng từ trước đến nay. Càng về cuối, Ninh Hinh phải giao đấu với tận mấy con nhện cấp bốn, thể lực càng lúc càng suy giảm.
Bộ Huyễn Ảnh châm mà nàng sở hữu không thể một phát ăn ngay với nhện Huyết Dương cấp bốn mà phải đồng thời phối hợp nhiều cây để tấn công, việc này khiến nàng tiêu hao rất nhiều linh lực và thần thức. Thấy linh lực trong cơ thể vơi dần, Ninh Hinh bắt đầu lo lắng. Thế nhưng khi nhìn qua tình cảnh thê thảm của những người khác, nàng mới thấy mình vẫn còn tốt chán.
Gã tu sĩ họ Cố có thực lực Kim Đan trung kì kia đã sớm giết chết con nhện chúa cấp bảy, hiện tại đang bận đối phó với những con hầu cận cấp sáu. Trên người gã chi chít vết thương nhưng hoàn toàn không rảnh tay để sơ cứu. Những người có tu vi Trúc Cơ trung và hậu kì thì đang quần thảo với mấy con nhện cấp năm, người nào người nấy đều dơ bẩn, nhếch nhác. Bất kì ai cũng có vết thương trên người, dù ít dù nhiều.
Ninh Hinh vẫn không ngừng nuốt đan dược, nhanh chóng bổ sung linh lực đã bị tiêu hao nghiêm trọng. Sau đó nàng lấy Quy Nhất kiếm ra, huyễn hóa thành kiếm trận để tấn công tầm xa vào đám nhện Huyết Dương. Chỉ cần không lại gần chúng thì sẽ không bị nhiễm độc.
Từ sau khi nàng thăng lên Trúc Cơ, tốc độ huyễn hóa ra kiếm trận đã nhanh hơn nhiều, uy lực cũng càng thêm mạnh mẽ. Sau một hồi giao chiến với đám nhện nàng dần thấy quen tay. Lúc giết chết con nhện cuối cùng, các tu sĩ hầu như đều đã mệt muốn đứt hơi, mạnh ai nấy ngồi xuống đất thở dốc như bầy cá mắc cạn, Ninh Hinh cũng không ngoại lệ. Nàng ngồi phịch xuống lấy Quy Linh đan cấp năm ra sử dụng, chẳng bao lâu sau linh khí đã đầy ắp trở lại. Nhìn cái bình nhẹ tênh, Ninh Hinh bèn lắc thử, kết quả phát hiện trong bình chỉ còn mỗi hai viên. Nàng mới rời khỏi đỉnh Vân Hải có hai tháng mà đã xài gần hết số đan dược của thầy cho rồi.
Khi mấy tu sĩ khác vẫn còn ngồi nghỉ, Ninh Hinh bèn lại gần xác mấy con nhện bị nàng giết, cẩn thận moi ra túi độc của chúng. Thôi dù sao thì những thứ này vẫn có ích với nàng.
Gã tu sĩ Kim Đan sau một hồi nghỉ ngơi bèn lên tiếng với mọi người: “Các vị đạo hữu, chúng ta mau dọn dẹp chiến trường thôi. Nếu không chốc nữa mấy con yêu thú khác bị hấp dẫn tới thì không hay đâu.”
*** Hết chương ***