Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Muốn đi ra cổng thành thì phải băng qua khu phường thị. Ninh Hinh cảm thấy dù gì thì bản thân cũng đang rảnh rang, bèn quyết định lượn qua đó xem đồ tiếp. Trong khoảng thời gian ở lại thành Vân Thủy, nàng đã ghé đến khu này được ba lần. Cả ba lần đều chẳng thu hoạch gì đáng kể, chỉ gom được vài loại linh dược cấp thấp hiếm thấy.
Không khí náo nhiệt chốn phường thị vẫn chẳng có gì thay đổi, người bán lẫn mua qua lại như mắc cửi. Ninh Hinh cứ đi loanh quanh nhìn ngó, thế rồi bỗng có một sạp hàng khiến nàng phải chú ý.
Chủ sạp là hai cha con. Điều khiến nàng để tâm không phải là mấy món hàng được bày bán mà là gương mặt trắng nhợt đến rợn người của cô con gái. Dùng phép ‘vọng’ trong thuật chẩn bệnh, Ninh Hinh thầm đoán cô gái đó do thần thức bị tổn thương nên mới thành ra như vậy. Thế nhưng cô ta nom chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kì nhỏ nhoi, đến việc sử dụng thần thức còn chưa biết thì làm sao lại bị người khác gây tổn thương tới mức như vậy được kia chứ.
Thông thường tu sĩ phải đến Trúc Cơ kì mới có thể phóng ra được thần thức. Ninh Hinh chính là ngoại lệ, chẳng những nàng sống qua hai kiếp người, còn tu luyện cả Thần Hồn Quyết. Thành ra sức mạnh thần thức của nàng không người bình thường nào có thể so sánh được.
Ninh Hinh ngẫm nghĩ một hồi rồi tiến về phía hai cha con kia. Trên sạp được bày vài loại linh dược cùng trận pháp cấp thấp, xem ra ông chủ là một trận pháp sư rồi.
“Trận pháp này giá bao tiền đây ông chủ?” Ninh Hinh tìm cớ bắt chuyện rồi đưa mắt một cách kín đáo quan sát cô gái kia. Đối phương không có vết thương ngoài da, vậy khả năng cao là bị thương tổn đến thần thức thật rồi.
“Này đạo hữu! Này!” Chủ sạp gọi nàng.
Ninh Hinh trông rất đăm chiêu. Khi nàng đang chìm trong mớ suy nghĩ của bản thân thì bỗng bị tiếng gọi làm sực tỉnh: “Hả? Sao thế?”
“Trận pháp cô hỏi là phức hợp trận cấp ba, được tích hợp Phòng Ngự, Cách Tuyệt và Vây Khốn trận. Tôi bán cô năm trăm linh thạch hạ phẩm.” Chủ sạp báo giá.
“Được, vậy tôi mua cái này.” Ninh Hinh liền chốt đơn, không buồn trả giá.
Quả nhiên chủ sạp bị hành động hào phóng này của nàng làm cho ngớ ra phút chốc, sau đó mới gật đầu đồng ý.
Giao dịch xong, Ninh Hinh bỏ trận pháp vừa mua vào túi đồ đồng thời lẳng lặng quan sát cô con gái thêm chút nữa. Tuy nhiên từ đầu đến cuối cô ta hoàn toàn không có phản ứng gì. Chủ sạp cảm thấy lạ lùng khi khách hàng mua đồ xong vẫn chưa chịu rời đi. Nghĩ rằng Ninh Hinh còn muốn mua thêm thứ khác nên ông ta bèn chủ động chào hàng mấy món khác đang bày trên sạp.
Ninh Hinh tranh đấu nội tâm hồi lâu, cuối cùng cầm lòng chẳng đậu mà hỏi: “Tôi thấy sắc mặt của cô ấy không tốt lắm, hình như là bị thương phải không?”
Chủ sạp lại tiếp tục ngớ ra trước câu hỏi đột ngột của Ninh Hinh, sau đó vừa nhìn nàng với ánh mắt dò xét vừa đáp: “Chỉ là nó không khỏe trong người nên trông vậy thôi, chẳng có gì nghiêm trọng đâu.”
Nhìn ra chủ sạp có ý đề phòng và tránh né câu hỏi của mình, Ninh Hinh bèn giải thích: “Ông chớ hiểu nhầm. Chuyện là tôi từng nghe người ta nói về loại bệnh tình có biểu hiện tương tự như thế này nên mới hỏi thăm một chút. Thứ cho tôi hỏi thẳng, có phải con ông bị thương tổn đến thần thức rồi không?”
Thần thức một khi đã bị thương tổn thì sẽ rất khó khăn trong việc điều trị, bởi đan dược dùng trong trị liệu thần thức vô cùng quý giá, có tiền chưa chắc đã mua được. Thế nhưng nếu không chữa trị kịp thời thì bệnh tình sẽ trở nên ngày một nghiêm trọng, cuối cùng biến thành người điên dại.
Chủ sạp nhìn vào mắt của Ninh Hinh, cảm thấy nàng không hề có ác ý mới thở dài nói: “Không giấu gì đạo hữu, quả thực con gái tôi bị tổn thương thần thức. Lâu nay tôi mở sạp bán hàng ở đây là để kiếm linh thạch mua đan dược chữa trị cho nó.”
Ninh Hinh nghe vậy bèn hiếu kì: “Ông có thể mua được loại đan dược đó sao? Ai chịu bán cho ông đấy?”
Chủ sạp sầu khổ đáp: “Quả thực là loại đan dược đó cực kì hiếm. Tôi tính mua đan dược ức chế quá trình tổn thương trước, rồi tranh thủ thời gian tìm cho ra đan dược chữa trị sau.”
Ninh Hinh lựa lời nói: “Vừa hay trong túi tôi có một viên Ích Thần đan có thể chữa trị thần thức. Thế ông có gì để làm vật đổi chác với tôi không?”
Chủ sạp nghe vậy bèn mừng rơn, vội vàng nói: “Đạo hữu nói thật không? Cô có loại đan dược đó thật ư!?”
Chỉ có trời cao mới biết ông ta đã hối hận và cắn rứt biết mấy lâu nay. Vợ chết sớm, bản thân lâm vào cảnh gà trống nuôi con. Tuy cuộc sống cơ khổ nhưng mỗi khi nhìn vào nụ cười hạnh phúc trên mặt con gái, ông ta lại thấy không còn vất vả nữa. Thế mà vì tin lời thằng bạn tốt ngày xưa lại là nguồn cơn khiến cho đứa con gái của ông bị tổn thương đến thần thức.
Tuy là một trận pháp sư cấp năm nhưng vì chỉ có tam linh căn nên tu vi của ông ta dừng lại ở Trúc Cơ hậu kì mấy mươi năm nay rồi. Nếu không may mắn gặp được cơ duyên để thăng cấp lên Kim Đan thì coi như kiếp này chỉ còn biết ngồi chờ chết. Con gái ông ta thì không giống vậy. Nó mang song linh căn, nhưng vì xuất thân nghèo hèn nên chỉ có thể làm tán tu. Vì không muốn con gái thiếu tài nguyên tu luyện mà ông đã đồng ý với lời mời mọc từ một người bạn cũ, đi đào mộ của một vị tu sĩ Nguyên Anh kì. Hao tâm tổn sức, trầy da tróc thịt mới phá hủy được trận pháp bảo vệ bên ngoài mộ địa. Ngờ đâu nguyên thần của chủ mộ vẫn chưa tan biến, mưu đồ cướp xác (đoạt xá) đứa con gái của ông mới chỉ đạt Luyện Khí kì tầng sáu. Thế nhưng may là phước nhà còn dày, nguyên thần của chủ mộ đã bị tiêu hao đi quá nhiều nên việc cướp xác thất bại. Tuy vậy thần thức của con gái ông đã phải gánh lấy một vết thương chí mạng, sau đó liền thành ra tình trạng như giờ. Nếu không mau chóng chữa trị, chắc chắn cả đời nó sẽ trở thành kẻ điên dại, ngờ nghệch mất.
Từ dạo ấy đến nay, ông ta gần như đã sắp tuyệt vọng trước bệnh tình của con gái. Thế nhưng khi biết trong tay Ninh Hinh có loại đan dược chữa trị thần thức, ông ta liền được thắp lên tia hy vọng. Phước chủ may thầy mà. Bao lâu nay ông ta ra sức tìm kiếm nhưng mãi chẳng thấy, mà dẫu cho thấy rồi thì dễ gì có được cho cam? Với gia cảnh bần hàn làm sao ông ta mua nổi cơ chứ.
Ninh Hinh chăm chú ngồi nghe câu chuyện đầy bi kịch của gia đình chủ sạp, thầm nghĩ quả nhiên chuyện đào mộ của những tu sĩ thế hệ trước chẳng khác nào là một chuyến phiêu lưu đầy rẫy những nguy hiểm. May mắn thay chỗ nàng nhặt được cái đỉnh sứt kia không hề có nguyên thần hóa thần gì hết.
Trong sách có ghi chép nếu một tu sĩ bị thương tổn thân thể quá nặng nề nhưng nguyên thần không bị diệt thì có thể tìm một người đang còn sống rồi tiến hành đoạt xác. Việc làm như vậy có thể nói là tự tìm cách để hồi sinh chính mình, cũng giống như nội dung trong mấy cuốn tiểu thuyết ở kiếp trước của nàng, tuy vẫn là thân thể đó nhưng linh hồn đã bị thay thế.
Thực tế thì chuyện đoạt xác cũng không dễ thực hiện như trên lý thuyết. Nếu để lộ ra mình là kẻ đoạt xác thì sẽ bị tu sĩ khắp nơi đuổi giết, bởi Tu Chân giới cực kì phản đối hành động độc ác này.
Chủ sạp quyết định đem ra một bình hồ lô cỡ ngón cái làm vật trao đổi với Ninh Hinh. Ông ta nói: “Đây là đồ đào ra được từ một ngôi mộ của tu sĩ Nguyên Anh kì, bên trong là không gian chứa đồ rất lớn, chính xác cỡ nào thì tôi cũng chưa xem qua.”
Ninh Hinh ngắm nghía cái hồ lô trong tay mình. Nếu như không gian bên trong đủ lớn thì đây là là thứ đồ hiếm có, công dụng tương tự như túi Càn Khôn. Bên trong dạng đồ như thế này thường sẽ được khắc trận pháp không gian, mà hiện nay ở Tu Chân giới đã sớm không còn bất kì vị trận pháp sư nào còn giữ được ngón nghề này rồi.
Thấy Ninh Hinh không nói gì, chủ sạp nghĩ nàng vẫn chưa ưng bụng liền nôn nóng nói tiếp: “Cái hồ lô này còn có thể kháng lại lửa và nước, cho dù dùng để đựng chất độc cũng không bị hư hao gì đâu.”
Ninh Hinh nghe vậy bèn hỏi: “Sao ông biết nó đựng được chất độc?” Nếu thực sự vậy thì tốt lắm nha.
“Lúc tôi có được nó, bên trong chứa toàn chất độc mà. Ban đầu tôi cũng không biết, do bất cẩn để sánh ra ngoài mới hay. Giờ thì đổ đi cả rồi, không còn gì trong đấy đâu.” Chủ sạp nhanh chóng giải thích.
Ninh Hinh nghe xong bèn lấy lọ ngọc đựng Ích Thần đan ra đưa cho chủ sạp, nói: “Thuốc đây, ông cho cô ấy dùng đi.”
Chủ sạp tay run run nhận lấy chiếc lọ, nghẹn ngào: “Cảm ơn đạo hữu! Nếu như không gặp cô thì chắc con gái tôi sẽ như vậy cả đời mất.”
Ninh Hinh lắc đầu: “Hai ta thuận mua vừa bán, tiền trao cháo múc cả thôi. Ông không cần phải như vậy đâu.”
Thực lòng nàng lại thấy vận may của mình lẫn cô gái kia không hề kém chút nào. Nếu cô ấy không vừa vặn gặp nàng lúc đang có Ích Thần đan thì bệnh tình sắp tới có thể khiến cô ấy trở thành kẻ khờ dại; mà nàng nếu không có cơ duyên này thì hồ lô Càn Khôn đã chẳng thể về tay.
Sau khi chia tay hai cha con họ, Ninh Hinh lại tiếp tục dạo chợ mua thêm vài vật liệu dùng để rèn đúc khí cụ rồi mới rời thành Vân Thủy. Dự định tiếp theo của nàng là đi về hướng Bắc để đến thành phố cảng lớn nhất đại lục Thổ Nhạc – thành Li Thiên. Nói không chừng nàng lại có thể sưu tầm được thêm một mớ linh dược hiếm thấy thì sao.
*** Hết chương ***