Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tại phòng trọ.
Nằm ườn trên giường, Ninh Hinh thầm đoán qua đến ngày mai là bản thân có thể sử dụng linh lực trở lại rồi. Bình thường một tu sĩ bị trúng phấn Cấm Linh sẽ phải mất một thời gian để hồi phục linh lực. Nếu là Luyện Khí kì thì tầm hai đến ba ngày, Trúc Cơ kì thì tầm ngày rưỡi, Kim Đan kì tầm bảy tám tiếng, Nguyên Anh kì tầm ba bốn tiếng còn lên đến Hóa Thần thì chỉ khoảng hai tiếng là cùng.
Ninh Hinh nghĩ sở dĩ lần này gặp ‘ma’ là bởi lâu nay nàng đều ‘đi đêm’ mà chẳng hề kiêng dè hay đề phòng gì sất. Giờ ngẫm lại nàng mới nhớ đến chuyện lấy ra Ích Thần đan giữa chốn chợ búa đông người, hẳn do vậy nên mới bị người ta dòm ngó. Một bên thì vô tư, một bên thì tham lam cuối cùng thành ra cơ sự.
Kể từ tai nạn đó về sau, mỗi lần Ninh Hinh đi ra ngoài rèn luyện đều vô cùng cẩn thận trong từng hành động. Nếu gặp phải mấy kẻ chặn đường cướp của thì nàng sẽ cảnh cáo trước, trong trường hợp đối phương vẫn rắp tâm làm việc xấu thì nàng sẽ ra tay dứt khoát, không chết không tha. Nói đi cũng phải nói lại, trải qua kiếp nạn ngày hôm đó Ninh Hinh mới dần dần buông bỏ những lối suy nghĩ cũ, trở thành một tu sĩ chân chính.
Vào hôm sau, khi linh khí trong người đã hồi phục, Ninh Hinh mới bắt đầu lôi túi đồ của ba tên cướp kia ra để kiểm tra. Mấy món bên trong cũng khá xoàng xĩnh: bảo khí cấp thấp có cả lô, trung phẩm lác đác vài cái. Linh thạch hạ phẩm được vài ngàn viên, còn trung phẩm chỉ vỏn vẹn vài trăm. Ngoài ra còn có một mớ đan dược, bùa lẫn trận pháp cấp thấp. Thứ đáng chú ý nhất có lẽ chính là cái bình ngọc nằm lẫn lộn trong đống đồ kia. Nàng thầm đoán bên trong hẳn là chứa phấn độc Cấm Linh đây.
Phấn Cấm Linh không màu không vị, chỉ cần trúng phải dù chỉ một tí thôi cũng đủ khiến cho linh lực của nạn nhân bị vô hiệu, quả thực là một món hàng nguy hiểm chết người.
Sau khi đã phân loại xong mớ đồng nát thu được từ ba gã tu sĩ kia, Ninh Hinh mới xuống sảnh lớn để tìm người trực quầy. Nàng tặng cho ông ta một túi đồ rồi nói: “Cảm ơn ông. Nếu không có sự giúp đỡ của ông thì hôm qua tôi đã lâm vào cảnh màn trời chiếu đất rồi. Nay tôi phải tiếp tục hành trình, phí thuê phòng đều nằm cả trong đây, còn dư lại bao nhiêu thì ông cứ bỏ túi riêng coi như là quà cảm ơn. Thôi chào ông.”
Ninh Hinh nói xong liền đi ra cửa. Người trực quầy bị hành động của nàng làm cho ngớ người ra, không biết làm thế nào với chiếc túi. Thế nhưng vì khách cũng đã đi rồi nên ông ta bèn nhìn xem bên trong xem thử có gì, kết quả bị năm trăm linh thạch hạ phẩm làm cho giật nảy người. Ông ta nhìn trái ngó phải quan sát, khi thấy xung quanh không có ai mới đem cái túi cất đi.
Dẫu biết là Một nắm khi đói bằng một gói khi no, nhưng sự đền ơn trả nghĩa này cũng thật lớn quá rồi.
***
Sau khi ra khỏi thành Vân Thủy, Ninh Hinh đem bảo khí phi hành ra sử dụng, bay một mạch về Thiên Nhất tông. Vốn là trong kế hoạch ban đầu, thời gian ra ngoài rèn luyện sẽ kéo dài một đến hai năm, ai dè chưa được bao lâu đã phải khăn gói trở về. Lúc đi thì mơ cao mộng lớn, thế giới màu hồng; đến khi quay lại thì thê thảm nhếch nhác, ê chề không sao tả nổi.
Dọc đường Ninh Hinh gặp không ít đệ tử của các tông môn khác cũng đang trên đường đi lịch luyện. Bọn họ đều đang phấn đấu vì ước mơ, hoài bão của chính mình. Ninh Hinh lại nghĩ đến bản thân kiếp này vốn sinh ra ở vạch đích, muốn gì có đó, ngay cả trên phương diện tu luyện cũng có người chỉ dạy, chẳng cần lao tâm khổ tứ gì nhiều. Mà rốt cuộc thứ khiến người ta đau đáu, hao tâm tổn sức là gì cơ chứ? Chẳng phải là tài nguyên, là công pháp đó sao? Mà đối với nàng, những thứ ấy không cần tranh đoạt vẫn nhận đến tay thôi.
Chính điều này đã khiến cho Ninh Hinh dần mất đi động lực tranh đoạt với kẻ khác. Nói vậy không có nghĩa là nàng sẽ không cố gắng tu luyện, có chăng nàng đã không còn quá chú ý đến chuyện thắng - thua, được - mất như những người có xuất thân kém. Không chỉ vậy, chính môi trường tu luyện quá đỗi an toàn từ bé đến lớn đã khiến bản thân nàng lơ là, mất cảnh giác khi bước ra đời. Nàng quên rằng thế giới ngoài kia vốn dĩ là nơi cá lớn nuốt cá bé; hay những việc đồi bại, tàn ác chẳng qua cũng chỉ là mẩu chuyện truyền tai chứ chưa tận mắt nhìn thấy bao giờ.
Khoảng thời gian hơn năm năm ở đỉnh Vân Hải, nàng chẳng trao đổi hay bàn luận với bất kì một đệ tử nào. Thế nên trong đầu nàng chẳng có bất kì thường thức nào về cách giao đấu giữa các tu sĩ. Không chỉ vậy, nàng còn ôm theo sự tự đắc của một người sinh ra ở vạch đích, luôn nghĩ rằng bản thân có thể chuyển bại thành thắng khi đánh nhau với những người có tu vi cao hơn mình. Vốn cho đó là chuyện đương nhiên, nhưng bây giờ nàng hối hận rồi. Nàng phải thay đổi!
***
Sau khi về tới Thiên Nhất tông, Ninh Hinh chạy đến điện quản lý để tường trình về chuyến đi vừa rồi. Lúc nàng lấy ra lệnh bài chứng minh thân phận đưa cho cậu đệ tử trực ở đó, cậu ta liền đứng vụt đứng dậy, chào hỏi nàng bằng giọng đầy lễ phép: “Đệ tử lạy chào sư tổ nhỏ ạ! Xin cho đệ tử hỏi thăm, sư tổ nhỏ đã kết thúc hành trình rồi sao ạ? Hẳn là thu hoạch lần này khá khẩm lắm.”
Ninh Hinh hoàn toàn không biết xã giao như thế nào, vừa lấy lệnh bài cất đi vừa gượng gạo nói: “Ừ, cũng tạm.”
Một đệ tử khác vừa hay cũng ở trong điện, nghe hai người trò chuyện xong bèn kinh hô: “Ối? Đó chính là sư tổ nhỏ của chúng ta đấy sao? Nghe đâu là ra ngoài rèn luyện mà phải không?”
“Ừ đúng rồi. Lệnh bài chứng minh thân phận sao có thể làm giả được kia chứ. Vị đó chính là sư tổ nhỏ đấy. Ôi người đâu mà xinh thế không biết.” Một đệ tử khác gật đầu tấm tắc.
“Ê tao nghe nói sư tổ nhỏ với sư thúc Ninh Nguyệt là chị em ruột đấy mày ạ.”
“Thật á?! Sao sao, mau kể tao nghe với.”
Mấy người xúm xít lại với nhau, xì xà xì xầm. Có người chép miệng ra chiều tiếc rẻ, kể: “Tụi bây sống chậm quá! Đám đệ tử khắp cụm nội phong có ai là không biết chuyện đó đâu! Hai người họ đều là cháu gái của tộc trưởng Mục gia đương nhiệm. Sau khi vào Thiên Nhất tông, người thì bái chưởng môn làm thầy, người thì được Thái thượng trưởng lão – Thanh Mộc Đạo quân nhận làm đệ tử đấy! Tụi bây không biết được lúc đó có bao nhiêu người ghen tị muốn chết đâu.”
“Trời ơi! Ngưỡng mộ vãi!”
“Sư thúc Ninh Nguyệt có tốc độ tu luyện cực kì nhanh, được cả tông môn chúng ta công nhận là thiên tài tu luyện. Còn sư tổ nhỏ á? Tốc độ tu luyện chỉ ngang ngửa với đám đệ tử thân truyền hạng thường của nội phong thôi. Bởi vậy nên có nhiều người đồn thổi rằng Thái thượng trưởng lão tuyển nhầm đệ tử rồi.”
“Thật hả?! Đứa nào to mồm thế? Không sợ chết à?” Một đệ tử bày ra vẻ không tin nổi.
“Sao mày ngu như lợn thế! Mấy lời này ai mà dám oang oang nói giữa thanh thiên bạch nhật! Còn trong bụng nghĩ như thế nào thì bố ai biết được!”
***
Ninh Hinh nghe những lời bàn tán của đám đệ tử, thầm nghĩ hóa ra lâu nay mọi người đều cho là thế. Mặc dù đó giờ nàng biết có nhiều kẻ đem tốc độ tu luyện của nàng ra đàm tiếu, không chỉ vậy còn lôi nàng và Mục Ninh Nguyệt ra so sánh nhưng dù sao cũng chỉ là gió thoảng qua tai, hơn hết thầy cũng không phàn nàn gì nên nàng chẳng để trong lòng. Đúng là bình thường khi tu luyện Ninh Hinh chỉ cố hoàn thành yêu cầu thầy đưa ra để sau đó được nghỉ ngơi nhàn nhã, chưa từng suy nghĩ đến danh dự của thầy lẫn mẹ sẽ bị ảnh hưởng ra sao. Có thể hai người họ không bận tâm nhưng khi chứng kiến con trẻ trong nhà bị người ta đem ra so sánh chê bai, chắc chắn trong lòng sẽ chẳng mấy dễ chịu.
Xem ra lâu nay nàng chính là một kẻ ích kỉ, chỉ biết nghĩ cho bản thân. Thực sự nàng đã khiến cho thầy và mẹ phải chịu cảnh mất mặt rồi.
Trong lúc Ninh Hinh đang nghĩ ngợi miên man, đám đệ tử bên kia bỗng dưng hò hét ầm ĩ:
“Trời má! Nhìn kìa bây ơi! Ninh Nguyệt và La Sênh sư thúc đang đi cùng nhau kìa!”
“Ôi chao! Hai người họ đẹp quá bây ơi!”
“Chuẩn đấy! Đúng là trai tài gái sắc mà!”
“Tao chỉ ước được bằng một nửa của họ.”
“Tao cũng vậy!”
Đám đệ tử nhốn nháo ầm ĩ nhưng vẫn dạt ra hai bên nhường lối cho cặp đôi kia.
Ninh Hinh đứng lẫn trong đám đệ tử nhìn Mục Ninh Nguyệt cùng La Sênh rời đi, nàng ngơ ngác nhận ra đối phương không rõ từ bao giờ đã trở nên trưởng thành đến vậy, còn là thần tượng trong mắt đại đa số đệ tử trong tông môn. Mà nàng thì sao? Chỉ như một ví dụ thảm hại được đem ra so sánh với Mục Ninh Nguyệt mà thôi. Nàng chán nản nghĩ ngợi hồi lâu, sau đó lặng lẽ rời đi. Thế nhưng tiếng nói chuyện rôm rả của đám đệ tử sau lưng vẫn vọng đến:
“Lần trước đi đến rừng Sương Bủa để rèn luyện, nếu như không may mắn gặp được Ninh Nguyệt sư thúc thì bây giờ tao với mấy đứa khác đã ngỏm rồi chúng mày ạ.”
“Đúng là đệ tử thân truyền mà, thực lực thật mạnh.”
“Chính xác nha! Ôi không biết phải cố gắng bao lâu tao mới ưu tú giống như hai vị sư thúc nữa.”
*** Hết chương ***