Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
[Năm thứ mười tám, ba mươi lăm tuổi.]
[Ngươi đã bái phỏng qua một số tiểu tông môn, nhưng đều bị đóng cửa không tiếp.]
["Haiz, lại bị đuổi ra ngoài rồi, thật không có lễ phép."]
[Ngươi phủi phủi bụi đất trên người, xoa xoa vết thương trên mặt, trong bộ dạng xám xịt nhếch nhác bước xuống núi.]
[Dưới chân núi có một ngôi làng, vừa mới đến gần, ngươi đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.]
[Bước vào trong làng nhìn xem, phát hiện người trong cả làng đều đã bị giết chết!]
[Thi thể của bọn họ nằm la liệt ngang dọc trên mặt đất.]
["Sao lại thế này nữa rồi, hôm qua lúc chúng ta dừng chân nghỉ ngơi trong làng, vẫn còn yên bình mà……"]
[Đây đã là lần thứ tư trong năm nay ngươi gặp phải cảnh đồ thôn.]
[Cứ như thể có một băng nhóm sát thủ chuyên nghiệp, một mực bám đuôi các ngươi, các ngươi đi đến đâu, bọn chúng liền giết đến đó.]
[Nhưng kỳ lạ ở chỗ, bất kể là lúc dân làng còn sống, hay là lúc đã chết, "Cảm ứng con nhện" chưa từng có bất kỳ phản ứng nào.]
[Lão Lưu có phần sợ hãi kéo kéo áo ngươi.]
["Trần đại ca, chúng ta mau đi thôi, nhỡ đâu hung thủ vẫn còn ở gần đây……"]
["Đi thôi, những người này…… haiz, số khổ."]
[Người thân của ngươi cũng từng bị một đám người thần bí đồ sát cả làng, nhìn thấy thảm cảnh của những người này, ngươi liên tưởng đến chính mình, có chút cảm động lây.]
[Lẽ nào kẻ tàn sát Lạc Đinh thôn, và những hung thủ đồ thôn gặp phải trong năm nay, cùng là một đám người?]
[Năm thứ hai mươi ba, bốn mươi tuổi.]
[Ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định bái sư.]
[Nhưng cùng với việc tuổi tác ngày một lớn, khả năng những tông môn kia chịu thu nhận ngươi ngày càng thấp.]
[Di chứng do lúc ở quân doanh bú đan dược quá nhiều, bắt đầu bộc lộ.]
[Đan độc tích tụ trong cơ thể ngươi không thể bài trừ ra ngoài, bắt đầu mài mòn huyết khí của ngươi, khiến ngươi thường xuyên ho sù sụ.]
[Ngươi bắt buộc mỗi ngày phải chăm chỉ tu luyện, mới có thể chống đỡ được sự sụt giảm huyết khí.]
[Hôm nay, ngươi và lão Lưu lại tìm đến một tông môn.]
[Lăng Phong các ở Tam Giang quận thuộc Thanh Châu, Ba Lăng quận nơi có huyện Bạch Vân, cũng nằm trong Thanh Châu.]
["Khụ khụ! Lão Lưu à, lần này nếu vẫn không được, ta muốn về quê nghỉ ngơi rồi, vừa hay vùng này cách huyện Bạch Vân cũng không xa lắm.
Ta vẫn còn chút tiền tích cóp, mở một võ quán, để hoàn thành những sự tình mà đám thân binh của tướng quân năm xưa đã phó thác cho ta, khụ khụ!
Mấy năm nay chạy ngược chạy xuôi bên ngoài, quả thực có chút mệt mỏi rồi……"]
[Tóc của lão Lưu đã bạc trắng toàn bộ, mặc dù mới năm mươi lăm tuổi, nhưng nhìn chẳng khác nào một ông lão bảy tám mươi tuổi.]
["Trần đại ca, ngươi đi đâu ta liền theo đó, ngươi mở võ quán thì ta làm ông lão quét rác cho ngươi, ha ha ha……"]
[Tiếng cười của lão Lưu im bặt, biểu cảm của ngươi cũng sững sờ.]
[Cổng lớn Lăng Phong các mở toang, một mảnh tĩnh mịch, từ bên trong bay ra mùi máu tươi quen thuộc.]
[Nhìn kỹ lại, đệ tử trong các đã toàn bộ tử mạng!]
[Cách chết của bọn họ, giống hệt với những ngôi làng bị tàn sát kia, trên mặt mang theo biểu cảm kinh hãi, vết thương nham nhở không đều giống như bị dã thú cắn xé vậy.]
["Sao lại có thể……"]
[Dân làng là phàm nhân, ác nhân muốn tàn sát bọn họ rất dễ dàng.]
[Nhưng Lăng Phong các này, cho dù không phải là thế lực lớn lao gì, thì ở Tam Giang quận cũng là tông môn võ giả có chút danh tiếng.]
[Trong môn phái không có võ giả Kim Thân cảnh, nhưng võ giả Thối Hồn cảnh, Tụ Linh cảnh lại không hề ít.]
[Thế mà cũng bị tàn sát như vậy sao?]
[Ngươi đảo mắt nhìn xung quanh, cảm giác trong vùng đồi núi tĩnh mịch này, phảng phất như đang ẩn chứa muôn vàn sát cơ.]
[Làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy, ngươi đi tới đâu, thảm sát liền theo tới đó?]
[Nhưng vì sao "Cảm ứng con nhện" từ đầu đến cuối không hề phát huy tác dụng?]
[Có một tên ác ma giết người đang bám theo mình, không đủ để kích hoạt "Cảm ứng con nhện" sao?]
[Đúng là cái từ khóa hiếm phế vật!]
["Trần đại ca! Ngươi mau lại đây, ngươi xem, đây có phải là Tụ Linh đan không?"]
[Nghe thấy Tụ Linh đan, hai mắt ngươi sáng rực, cơ thể vốn đang bị đan độc hành hạ có chút suy nhược, lập tức thẳng tắp lên.]
[Lão Lưu từ trong một căn phòng hưng phấn chạy vọt ra, trên tay nâng niu một chiếc bình sứ nhỏ, bên trong vừa vặn có hai viên đan dược màu xanh lam.]
[Ngươi từng nghe Tôn Thừa Ân nhắc tới Tụ Linh đan, hình dáng và mùi vị này, giống hệt như những gì Tôn Thừa Ân miêu tả.]
["Đúng vậy, đây chính là Tụ Linh đan!"]
[Lão Lưu vô cùng hưng phấn.]
["Tuyệt quá rồi, hai ta mỗi người một viên! Không ngờ lão Lưu ta đời này, cũng có cơ hội đạt tới Tụ Linh cảnh!"]
[Lão Lưu cũng là một võ giả, nhưng hắn cũng chỉ có căn cốt cấp thấp, tương tự cũng bị kẹt lại ở Luyện Thể cửu đoạn, mãi không thể đột phá.]