Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thậm chí, khi Sở Hòe Tự chơi “Mượn Kiếm”, còn biết được, có một công hội lớn nào đó đã nhận một đơn nhiệm vụ đoàn thể có phần thưởng phong phú, nội dung nhiệm vụ chính là giúp Hàn Sương Giáng công lược phó bản, giúp nàng lấy được truyền thừa của cao nhân!
"Cái gì gọi là nhân vật chính của thế giới?"
"Nhân vật chính của thế giới chính là thế giới đều phải xoay quanh nàng!"
Dã tâm của Sở Hòe Tự đối với nàng hiện tại rất đơn giản —— cọ nàng (1).
(1) Ké lộc.
Cơ duyên, kỳ ngộ, phó bản chính tuyến... xem thử xem có thể chia một chén canh hay không.
Ôm lấy chân ngọc, cọ cho sướng!
Trên thực tế, Đạo Môn to lớn này có vô số kỳ ngộ và cơ duyên, còn có không ít phó bản ẩn. Một số tiền bối trước khi đại hạn buông xuống, sẽ để lại truyền thừa của mình ở một nơi nào đó trong Sơn Ngoại Sơn, người hữu duyên sẽ có được. Những vị tiền bối này đều cảm thấy như vậy mới có phong thái cao nhân, mới có thể tự xưng là phong lưu.
Cái phong khí này, thực ra vẫn là do Đạo Tổ khơi mào.
Trước khi Đạo Tổ tiên thệ, để lại tổng cộng chín loại truyền thừa thần bí, cùng với... thanh kiếm kia!
Chín loại truyền thừa, trong dòng thời gian dài đằng đẵng này, đã có 7 chỗ được người ta tìm thấy.
Người nhận được truyền thừa, không ai là ngoại lệ, đều trở thành cường giả kinh thế!
Tính đến hiện tại, người cuối cùng nhận được truyền thừa Đạo Tổ, là Thất trưởng lão hiện nay của Đạo Môn - Thẩm Mạn.
Nàng ta đang bế quan trong Tử Trúc Lâm ở nội môn, đã cảm ngộ hơn một năm rồi, vẫn chưa phá quan.
"Khó đoán quá, hai chỗ truyền thừa Đạo Tổ còn lại này, sẽ bị ai lấy được đây?" Sở Hòe Tự thích thú thầm nhủ.
"Đương nhiên là “Nhân vật chính của thế giới”!"
Hơn nữa theo hắn biết, hai nơi truyền thừa Đạo Tổ này, bị một mình Hàn Sương Giáng thu vào trong túi.
Khí vận của nữ tử này, kinh khủng như vậy đấy!
"Khi “Mượn Kiếm” chính thức công khai thử nghiệm (Open Beta), dòng thời gian câu chuyện là Huyền Lịch năm 1991, cũng chính là năm sau."
"Lúc đó, giới thiệu nhân vật của Hàn Sương Giáng đã là đệ tử nội môn của Đạo Môn rồi, hơn nữa đã nhận được hai loại truyền thừa của Đạo Tổ."
Theo quy củ của Đạo Môn, Xung Khiếu Kỳ được tính là đệ tử ký danh, khi chính thức bước vào đệ nhất cảnh, thì được thăng cấp thành đệ tử ngoại môn. Đệ tử ngoại môn tu luyện đến đệ tam cảnh, liền có cơ hội tiến vào nội môn.
"Nói cách khác, muội tử băng sơn này trong thời gian ngắn ngủi một năm, liền từ Xung Khiếu Kỳ trực tiếp thăng lên đệ tam cảnh."
"Hai loại truyền thừa cũng bị nàng vớt lấy."
"Lúc trò chơi công khai thử nghiệm, nàng vừa mới tiến vào nội môn không lâu, người chơi Đạo Môn muốn gặp nàng một lần cũng khó, nhưng ở ngoại môn khắp nơi đều có thể nghe thấy truyền thuyết về nàng."
"Nói cách khác, hai truyền thừa Đạo Tổ, tám phần mười là nàng nhận được khi còn ở ngoại môn, chúng rất có thể đều ở ngoại môn!"
Sau khi nghĩ thông suốt điểm này, nếu nói Sở Hòe Tự không có tâm tư gì, đó là không thể nào. Hắn muốn ôm đùi nàng cọ, xem có thể cọ được truyền thừa Đạo Tổ hay không.
Về phần sau khi cọ được truyền thừa, có vào nơi truyền thừa hay không...
—— Nam nhân không phải đều sẽ lừa người nói là trượt vào sao!
Chỉ cọ không vào, là lời nói dối của ngươi.
Vừa nghĩ đến đây, Sở Hòe Tự đang cắm cúi ăn mì chợt ngẩng đầu lên, nhìn về phía nữ tử mặt lạnh đang khẽ thổi vào hoành thánh nhỏ nóng hổi trên thìa.
Nàng cứ chuyên tâm ăn hoành thánh nhỏ như vậy, lồng bánh bao nhỏ đặt giữa hai người kia, nàng chẳng hề động tới. Giống như là ngươi mời người khác ăn cơm, đối phương câu nệ chỉ ăn món chính mình gọi, còn thức ăn trên bàn thì không dám chạm vào.
"Có chút thú vị, còn khá ngốc nghếch." Hắn thầm nghĩ.
Sở Hòe Tự mở miệng nói: "Nếm thử đi, bánh bao này cũng không tệ."
Hắn không nói dối, món này quả thực rất ngon. Nếu đặt ở Trái Đất thuê một cửa hàng mặt tiền thì số lượng đơn hiển thị trên nền tảng giao đồ ăn ít nhất cũng phải vài ngàn trở lên.
Đắt thì có đắt một chút, nhưng nhân thịt bên trong không bị bớt xén nguyên liệu, cũng là thịt heo đàng hoàng, hơn nữa còn chảy ra một chút nước súp nóng hổi.
Hàn Sương Giáng ngước mắt nhìn hắn, động đũa gắp một cái. Nàng cẩn thận cắn ra một cái lỗ nhỏ trước, sau đó lại nhẹ nhàng thổi khí vào trong, tiếp đó mới cắn xuống một miếng, nhân thịt hòa lẫn nước súp và vỏ bánh trôi vào trong miệng.
"Ngon ghê." Trong lòng thiếu nữ mặt lạnh phát ra âm thanh.
Nhưng sau khi nàng ăn một cái, lại ngừng đũa.
Bảo nàng nếm thử, nàng thật sự chỉ là nếm thử.
Sở Hòe Tự thấy bộ dạng câu nệ đến quá phận này của nàng, cũng mặc kệ nàng.
Một lồng bánh bao tổng cộng 8 cái, 7 cái đều vào bụng hắn.
Sau khi ăn no, hắn uống một ngụm nước mì, đặt đũa xuống.
Hàn Sương Giáng ăn quá chậm, ăn một bát hoành thánh nhỏ cũng là nhai kỹ nuốt chậm, tướng ăn đẹp mắt. Dù sao thanh lâu cao cấp kia là muốn bồi dưỡng nàng làm hoa khôi, mà không phải loại lẳng lơ đê tiện thuần túy.
Hoành thánh nhỏ một bát có tổng cộng 12 cái, nàng đang đói meo mà chỉ mới ăn được hai phần ba.
Có lẽ là ý thức được Sở Hòe Tự đang nhìn chằm chằm mình, nàng hơi nghi hoặc ngẩng đầu lên, đối mắt với hắn.
Nam tử mặt hồ ly này đón ánh nắng ban mai, tâm niệm khẽ động, thế mà không có bất kỳ sự làm nền nào, liền nói ra một câu:
"Hay là sau này hai ta cùng sống đi."
"Tách" một tiếng, cái thìa rơi vào trong bát.
Hàn Sương Giáng kinh hãi đến mức đôi mắt đẹp cũng trừng lớn hơn vài phần, hàng lông mi vừa dài vừa dày kia còn khẽ run rẩy, tâm thần dao động: "Ta chỉ ăn 8 viên hoành thánh nhỏ, 1 cái bánh bao nhỏ, ngươi liền muốn lấy ta?"
Nàng không còn cúi người dùng bữa nữa, mà ngồi thẳng người dậy:
"Ta không ăn nữa."
...
Sở Hòe Tự nhìn cái thìa rơi vào trong bát, nó bị nước súp ngâm, đổ vào trong bốn viên hoành thánh nhỏ chưa ăn xong.
Hàn Sương Giáng ngồi thẳng tắp, sắc mặt ngưng trọng, trong mắt mang theo sự dò xét.