Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lục Lâm hỏi: "Muốn em đi cùng anh không?"
Chu Dục Văn nói: "Không cần, cũng không phải chuyện to tát gì. Chỉ là mấy sinh viên bị thương trong xưởng đó, anh đi qua lộ mặt là được."
Chu Dục Văn nói để Lục Lâm yên tâm.
Lục Lâm nhìn về phía Chu Dục Văn, bày ra dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Chu Dục Văn nhìn ra cô ấy có chuyện muốn nói với mình: "Vậy em đưa anh xuống lầu đi."
"Được!"
Trịnh Nghiên Nghiên và Tô Tình cũng không phải là người không nói lý. Lúc này các cô ấy đã coi đối phương như cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, nhưng đối đãi với những nữ sinh khác lại đặc biệt khoan dung. Giống như bây giờ, Lục Lâm muốn đi theo Chu Dục Văn xuống lầu, hai người đều không cảm thấy có chỗ nào không đúng.
Đợi đến khi hai người ra cửa, Chu Dục Văn mới hỏi Lục Lâm em muốn nói gì với anh.
Lục Lâm nói: "Mấy ngày hôm trước lúc đi tới canteen ăn cơm, em từng trông thấy Lữ Tuệ với Lý Cường cùng nhau ăn cơm."
"Hai người bọn họ cùng nhau ăn cơm?" Chu Dục Văn nghe vậy, cũng thấy có chút kỳ quái, có cảm giác hai người bọn họ lẽ ra không nên có liên quan gì đến nhau, làm sao có thể ở cùng một chỗ?
Lui mười ngàn bước, Chu Dục Văn cảm thấy Lữ Tuệ hẳn là chướng mắt với Lý Cường mới đúng?
"Điều này em cũng không biết, nhưng nhìn tình hình lúc đó dường như hai người bọn họ rất thân mật."
Vừa nói chuyện, hai người vừa đi ra khỏi gara ngầm.
"Vậy ý của em là Lữ Tuệ còn có thể đội mũ xanh cho Lưu Thạc hay sao?"
"Chuyện này thì em cũng không biết. Em chỉ nói với anh một tiếng thôi, cảm giác chuyện này có chút kỳ quái."
Hai người đi đến bên cạnh xe. Chu Dục Văn mở khóa, đèn xe sáng lên hai cái.
Nhìn Lục Lâm trước mắt còn mặc áo ngủ, Chu Dục Văn không nhịn được mà ôm cô ấy một cái, nói: "Gần đây đã vất vả cho em rồi."
Lục Lâm bĩu môi hỏi: "Chỉ có vậy thôi hả?"
Chu Dục Văn ôm Lục Lâm cười nói: "Bằng không thì em muốn thế nào? Vào trong xe hả?"
Vốn dĩ Chu Dục Văn chỉ nói đùa, ai ngờ Lục Lâm lại dường như có vài phần ý tứ như vậy thật, cô ấy nói: "Được, em cũng chẳng quan tâm."
Chu Dục Văn nói: "Không được thật mà, khắp nơi đều có camera."
"Hừ..." Lục Lâm cong cong môi.
Chu Dục Văn hôn cô ấy liền mấy cái mới nói: "Được rồi, anh biết em ngoan rồi. Chờ anh làm xong việc khẳng định là sẽ đền bù cho em. Nhưng hiện tại thì không được, anh còn có chuyện cần giải quyết đây, ngoan nhé."
Hắn nói xong lại ôm Lục Lâm một cái.
Lục Lâm nói: "Được rồi, anh đi làm việc của anh đi."
Chu Dục Văn đã nhanh chóng lái xe rời đi như thế.
...
Về chuyện của Lý Cường và Lữ Tuệ, kỳ thật hai người bọn họ cũng không phát sinh quan hệ. Dù sao Lữ Tuệ cũng không phải một cô bé ngây thơ chưa trải sự đời. Cho dù cô nàng có cảm giác Lý Cường cũng không tệ lắm, vẫn không thể tùy tiện trao thân như vậy được.
Trong mắt cô ta, đám con trai này đều như nhau cả, dễ dàng có được thì không biết quý trọng.
Ngày đó sau khi vào khách sạn, Lữ Tuệ thật sự đã bày ra bộ dáng quan tâm Lý Cường, còn giúp Lý Cường sửa sang lại giường chiếu rồi nói: "Mấy đứa con trai các cậu chính là như vậy. Lúc này vừa mới tiến vào một lát, đã làm loạn thành bộ dáng gì rồi."
Lúc ấy Lý Cường còn đứng ở cạnh cửa, nhìn Lữ Tuệ đưa lưng về phía mình, khom lưng sửa sang lại giường. Chiếc váy ngắn ôm mông bị đẩy lên căng tròn, sau đó bên dưới lớp váy là một đôi chân đi tất màu da.
Lý Cường trông thấy tình cảnh như vậy, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô. Cậu ta cũng không khống chế được bản thân nữa, đã trực tiếp đi lên ôm lấy Lữ Tuệ.
Lữ Tuệ thoáng vùng vẫy một chút rồi nũng nịu nói: "Cậu làm gì vậy..."
Lý Cường có cảm giác đầu óc choáng váng, vừa nuốt nước bọt vừa nói: "Chị, chị Tiểu Tuệ, tôi, tôi cũng không biết tôi muốn làm gì! Tôi, tôi nhớ chị!"
Nói xong, cậu ta đã vươn một tay, mang theo Lữ Tuệ bổ nhào lên giường, bắt đầu vừa hôn vừa làm loạn.
Kỳ thật Lý Cường vốn chưa được gặp phụ nữ mấy lần, thậm chí đây còn là lần đầu tiên cậu ta ôm lấy con gái rồi bổ nhào lên giường ở khoảng cách gần như vậy, hơn nữa người kia còn là Lữ Tuệ đi tất da chân.
Vừa mới bổ nhào lên giường, Lý Cường đã giống như heo gặm thức ăn, ở bên kia điên cuồng hôn vào cổ Lữ Tuệ, thậm chí cậu ta còn bắt đầu kéo áo của Lữ Tuệ.
Cúc áo của cô ấy cũng bị cậu ta kéo ra hai cái, để lộ một vùng trắng như tuyết trước ngực.
Lữ Tuệ vừa nhìn đã biết Lý Cường chính là loại đàn ông ngây thơ chưa từng thấy qua người phụ nữ.
Nói thật, tiếp xúc với Lý Cường mang đến cho Lữ Tuệ cảm giác hoàn toàn khác biệt so với thời điểm cô nàng tiếp xúc với người Bắc Kinh, ngược lại còn mang đến cảm giác khá là tương tự với Lưu Thạc.
Nhưng có thể vì thân phận không giống nhau khiến Lữ Tuệ có hảo cảm đối với Lý Cường hơn Lưu Thạc nhiều.
Nhìn bộ dạng Lý Cường cắn răng muốn “làm” với mình, ban đầu Lữ Tuệ cũng nhắm mắt hưởng thụ trong chốc lát, nhưng khi Lý Cường muốn chơi thật, Lữ Tuệ đột nhiên tỉnh táo lại.
Không được! Mình đã có bạn trai rồi!
Vừa nghĩ như vậy, Lữ Tuệ thoáng cắn răng một cái, vội vàng đẩy Lý Cường ra.
"A!"
Lúc này Lý Cường đã dồn nén toàn bộ sức lực vào một khu vực rồi, trong lúc nhất thời không chú ý đã trực tiếp bị Lữ Tuệ đẩy cho ngã chỏng vó.
Điều này làm Lý Cường thoáng ngây ra một lúc, sau đó vội vàng đứng dậy quỳ dưới đất, ném ánh mắt rất khó hiểu nhìn về phía Lữ Tuệ: "Chị Tiểu Tuệ."
Đã thấy Lữ Tuệ nắm lấy cổ áo mình, bày ra bộ dạng ấm ức nhìn về phía Lý Cường.
Thấy một màn như vậy, Lý Cường chợt có cảm giác trái tim mình như muốn tan nát. Cậu ta trực tiếp giáng cho mình một cái tát, cái miệng không ngừng nói đều là tôi không tốt.
"Chị Tiểu Tuệ, thật xin lỗi, là tôi quá xúc động rồi."
Lữ Tuệ cũng lạnh mặt, tức giận nói: "Cậu làm tôi quá thất vọng!"
Nói xong lời này, Lữ Tuệ rời đi, lưu lại Lý Cường một mình trong khách sạn buồn bã mất mát.
Lý Cường thực sự có cảm giác mình quá không ra gì, nên ở trong khách sạn, cứ không ngừng xin lỗi Lữ Tuệ.
Mà Lữ Tuệ kỳ thật cũng chỉ là lạt mềm buộc chặt mà thôi. Khỏi phải nói cô nàng này đúng là rất thích loại cảm giác chơi đùa với sinh viên trong lòng bàn tay này.
Lúc trò chuyện trên mạng, Lữ Tuệ nói cô ấy hy vọng tình cảm giữa hai người là thuần túy.
[Chẳng lẽ cậu tới tìm tôi chỉ để ngủ với tôi sao?]
[Đương nhiên là không phải!] Lý Cường vội vàng phủ nhận.
Lý Cường nói: [Chị Tiểu Tuệ! Tôi thật sự thích chị!]
[Tôi...]
Nhắn đến đây, Lý Cường thoáng dừng lại một chút, cũng không phải cậu ta do dự, chỉ đơn thuần là suy nghĩ, mình vốn không phải người Bắc Kinh chân chính, nếu chị Tiểu Tuệ biết chuyện này, cô ấy còn tình nguyện gả cho cậu ta sao?
Nhưng hiện tại Lý Cường cũng không lo được nhiều như vậy, đã cắn răng một cái nói: [Chỉ cần chị tình nguyện! Tôi sẽ cưới!]
[Hừ, người Bắc Kinh các cậu đều là như vậy, mặt ngoài một kiểu, sau lưng một kiểu!]
[Cho dù cậu tình nguyện, người trong nhà cậu có thể tình nguyện sao? Huống chi tuổi của tôi lớn hơn cậu nhiều như vậy?]
Lý Cường nghe xong lời này cũng đau đầu lắm: [Chị Tiểu Tuệ, người khác tôi không biết, nhưng tôi thực sự toàn tâm toàn ý đối với chị, chị Tiểu Tuệ!]
[Tôi nói thật với chị, tôi lớn như vậy rồi nhưng chỉ có duy nhất một người bạn gái là chị mà thôi. Người nhà tôi đều sẽ nghe lời tôi hết.]