Nam Thần! Hình Tượng Của Anh Hỏng Rồi!

Chương 1112. Tình Yêu Không Vật Chất!

Chương trước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thời điểm biết Chu Dục Văn không nghĩ tới việc tái hợp với mình, tâm trạng Trịnh Nghiên Nghiên vô cùng khó chịu, nhưng thời điểm Chu Dục Văn nói muốn cưới mình, Trịnh Nghiên Nghiên lại thật sự không biết nên nói tiếp như thế nào.

Cô ấy bảo Chu Dục Văn ngồi xuống thêm lần nữa, dựa sát vào người hắn, nói thứ cô ấy muốn vốn rất đơn giản, chính là muốn Chu Dục Văn cưới mình, sau đó mình sẽ sinh cho Chu Dục Văn một trai một gái.

"Một nhà bốn người chúng ta... Vui vẻ thoải mái, bình bình an an, như vậy không tốt hay sao?" Trịnh Nghiên Nghiên hỏi.

"Lời này của em, Tô Tình đã nói với anh rồi."

"?" Trịnh Nghiên Nghiên sững sờ.

Chu Dục Văn nói: “Hai người bọn họ đã nói từ lúc yêu nhau thời trung học.”

Thật ra là nói lúc yêu nhau thời đại học ở kiếp trước, nhưng những thứ này đều không quan trọng.

Phải biết rằng tất cả những mơ tưởng lãng mạn của phụ nữ đều xây dựng trên điều kiện là vật chất.

Tình yêu không vật chất cũng giống như năm bè bảy mảng, rời rời rạc rạc, có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.

Chẳng mấy khi Trịnh Nghiên Nghiên làm nũng, đáng tiếc là lúc này Chu Dục Văn không có tâm tư để chiều chuộng cô ấy làm nũng. Hắn an ủi Trịnh Nghiên Nghiên một lát, sau đó nói: “Được rồi, Thẩm Ngọc hiếm hoi lắm mới đến nhà chúng ta chơi. Em là nữ chủ nhân, phải rộng lượng một chút, đi ra ngoài đi."

Nói xong, hắn kéo tay Trịnh Nghiên Nghiên ra hiệu cho cô ấy đi cùng mình.

Trịnh Nghiên Nghiên bĩu môi, dù khá là không tình nguyện, nhưng vẫn đi theo Chu Dục Văn ra ngoài.

Lúc này ở phòng khách, Thẩm Ngọc đã ăn gần xong bữa rồi. Mà từ sau khi nhìn thấy Tô Tình và Trịnh Nghiên Nghiên phát sinh mâu thuẫn, cô ấy cũng thu mình lại rất nhiều.

Năm người bọn họ lại ăn cơm một lát, nói chuyện hai câu, sau đó cùng ngồi sofa xem TV.

Đêm nay Thẩm Ngọc không về ký túc xá, theo sự sắp xếp của Tô Tình, Thẩm Ngọc và cô ấy ở chung phòng.

Thẩm Ngọc có chút ngượng ngùng nhìn Chu Dục Văn: "Như vậy có tiện không?"

Chu Dục Văn nói: "Có gì mà không tiện chứ?"

"Vậy thì quấy rầy cậu rồi."

Sau đó, bọn họ lại tiếp tục xem phim ở bên kia.

Trịnh Nghiên Nghiên nằm trong ngực Chu Dục Văn. Tô Tình không cam lòng yếu thế, cũng ở phía sau kéo tay Chu Dục Văn.

Mối quan hệ ba người của bọn họ chính là vi diệu như vậy.

Tô Tình ngồi bên cạnh Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc hoàn toàn có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng này, nhưng Thẩm Ngọc không hề nói gì. Lục Lâm ngồi ở góc xa nhất, cũng không nói gì.

Cứ thế cả năm người lặng lẽ xem phim.

Đột nhiên, Trịnh Nghiên Nghiên vốn đang nằm sấp trên đùi Chu Dục Văn lại đứng dậy nói: "Lâm Lâm! Cậu thấy Lưu Thạc thế nào?"

"? " Tất cả mọi người đều có chút sững sờ, lập tức ném ánh mắt khó hiểu nhìn Trịnh Nghiên Nghiên.

Trịnh Nghiên Nghiên nói: "Tôi mai mối giúp cậu, để Lưu Thạc làm bạn trai cậu thì sao? Dù sao cậu cũng không có bạn trai."

"Tôi cảm thấy không được tốt lắm." Lục Lâm nghe hiểu ý tứ của Trịnh Nghiên Nghiên, nên trực tiếp lạnh giọng từ chối.

Cô ấy thực sự bó tay rồi.

Mà Trịnh Nghiên Nghiên lại có cảm giác mình quả là thiên tài, cô ấy tò mò nháy mắt, hỏi: "Vì sao? Tôi thấy Lưu Thạc rất tốt, dù dáng dấp chẳng ra sao, nhưng nếu cậu muốn làm bạn gái cậu ta, cậu ta nhất định sẽ yêu thương cậu! Hơn nữa cậu ta lại là bạn bè của Chu Dục Văn. Cậu cứ yên tâm, có tôi ở đây, tôi đảm bảo cậu ta sẽ không dám bắt nạt cậu, trong nhà cậu ta còn rất có..."

"Trịnh Nghiên Nghiên." Cô ấy còn chưa nói xong, Lục Lâm đã rất chán ghét mà lên tiếng cắt ngang.

Trịnh Nghiên Nghiên thực sự không hiểu đầu cua tai nheo thế nào, lại nghe Lục Lâm không chút khách khí nói: "Đầu óc cậu nếu như bị nước vào thì đi bệnh viện khám xem."

Nói xong, Lục Lâm cũng không còn tâm tư xem TV nữa, đã xoay người đi vào phòng khách.

"Ơ này! Lâm Lâm!" Trịnh Nghiên Nghiên thật sự không biết tại sao Lục Lâm lại phản ứng mạnh như vậy.

Trịnh Nghiên Nghiên vốn cho rằng mình thật lòng muốn tốt cho Lục Lâm. Vì hình như Lục Lâm đã chia tay bạn trai vào học kỳ trước rồi, sau đó Lục Lâm vẫn một mực ở trong biệt thự phẳng. Mà nói gì thì nói Lục Lâm cũng không phải bạn gái Chu Dục Văn, cứ ở đây như vậy sợ là sẽ khiến người ta chê trách.

Hơn nữa là bạn thân với nhau, Trịnh Nghiên Nghiên đang thật tâm suy nghĩ cho Lục Lâm.

Lưu Thạc đúng là có xấu một chút, nhưng tìm bạn trai không thể chỉ nhìn tướng mạo, cô ấy thực sự không rõ vì sao Lục Lâm lại tức giận như vậy.

Trịnh Nghiên Nghiên vội vàng đi theo Lục Lâm vào phòng, muốn giải thích vì sao mình lại nói như thế. Nhưng chờ đến khi vào phòng rồi cô ấy lại phát hiện, Lục Lâm đang thu dọn đồ đạc, đây là muốn dọn đi phải không?

Trịnh Nghiên Nghiên vội vàng nói: "Lâm Lâm, cậu làm gì vậy? Tôi chỉ đùa với cậu mà thôi. Tôi thật lòng cảm thấy Lưu Thạc là người không tệ..."

Lời còn chưa nói hết, Lục Lâm đã bất mãn ném quần áo sang một bên: "Người không tệ, sao chính cậu không đi?"

"Không phải tôi đã có Chu Dục Văn rồi sao?" Trịnh Nghiên Nghiên yếu ớt nói.

Lục Lâm trực tiếp bị chọc cho tức cười.

"Cậu và Chu Dục Văn là một đôi thì tôi phải là một đôi với Lưu Thạc hả?"

"Nhưng Lưu Thạc thật sự tốt mà." Trịnh Nghiên Nghiên yếu ớt nói.

Lục Lâm nhìn thoáng qua Trịnh Nghiên Nghiên, sau đó cứng rắn hỏi: "Có phải cậu muốn gán ghép tôi cho Lưu Thạc, sau đó cho rằng làm như vậy mối quan hệ giữa cậu và Chu Dục Văn sẽ càng thêm vững chắc đúng không?"

"Tôi không có!" Trịnh Nghiên Nghiên vội vàng giải thích.

"Thật sự không có?" Lục Lâm lại hơi trừng mắt nhìn.

"Tôi..." Trịnh Nghiên Nghiên thực sự chột dạ rồi.

Lục Lâm thở dài, vốn dĩ cô ấy đã muốn thu dọn đồ đạc dọn rời đi, nhưng nói đến bước này rồi, Lục Lâm lại cảm thấy bản thân thực sự không cần thiết phải giấu giếm thêm nữa.

"Tôi có người mình thích rồi." Lục Lâm đột nhiên nói.

Ánh mắt Trịnh Nghiên Nghiên lóe lên: "Là ai?”

“Cậu thật sự không biết sao?"

"Tôi không biết mà..."

"Vậy tôi nói cho cậu biết, người kia chính là...”

“Cậu đừng nói! Tôi không muốn nghe!" Trịnh Nghiên Nghiên vội vàng bịt tai lại.

Nhưng Lục Lâm dứt khoát đi qua kéo hai tay Trịnh Nghiên Nghiên ra, rất kiên định nói: "Cậu nhất định phải nghe!"

"A!" Trịnh Nghiên Nghiên kêu to.

“Người kia chính là Chu Dục Văn!” Lục Lâm tuyệt đối không nuông chiều cô ấy, đã dứt khoát nói ra.

Thời điểm nghe rõ ba chữ này... Trịnh Nghiên Nghiên rơi vào trầm mặc.

...

"Người kia chính là Chu Dục Văn!"

Một câu nói này âm thanh không lớn, nhưng lại có hiệu ứng thức tỉnh.

Tiếp theo là một khoảng thời gian trầm mặc rất dài.

Trịnh Nghiên Nghiên cứ một mực cúi đầu không nói, chỉ lặng lẽ đứng đó. Vì vừa bị Lục Lâm mạnh mẽ kéo đầu lên nên lúc này mái tóc Trịnh Nghiên Nghiên đã có chút rối bời.

Lục Lâm đang đứng bên cạnh Trịnh Nghiên Nghiên, rốt cuộc cũng nói ra được câu này, cô ấy chỉ cảm thấy toàn thân khoan khoái.

Những lời này, cô ấy đã sớm muốn nói từ lâu rồi.

Thật ra, Trịnh Nghiên Nghiên có lẽ cũng đã phát hiện từ sớm.

Dù sao thì bọn họ cũng cùng sống dưới một mái nhà, dù Lục Lâm và Chu Dục Văn che giấu kỹ càng đến cỡ nào thì xét cho cùng vẫn phải có dấu vết.

Lần nào cũng thế, cứ vào lúc nửa đêm, Chu Dục Văn đều không ở bên cạnh Trịnh Nghiên Nghiên.

Một lần, hai lần là đi vệ sinh, nhưng nhiều lần như thế, thực sự đều là như vậy sao?

Hơn nữa, mùi hương còn đọng lại sau khi “vận động”, Trịnh Nghiên Nghiên làm sao có thể không biết chứ?

Lần trước khi Chu Dục Văn đi ra từ phòng Lục Lâm, Trịnh Nghiên Nghiên đã làm nũng hỏi, anh đi đâu vậy...

Chu Dục Văn nói là đi nhà vệ sinh.

Sau đó Trịnh Nghiên Nghiên ôm Chu Dục Văn ngủ, bàn tay rất tự nhiên mà đưa vào người Chu Dục Văn. Lúc đi ngủ, cô ấy rất thích làm như vậy, làm như vậy sẽ khiến cô ấy có cảm giác an toàn, giống như Chu Dục Văn chỉ thuộc quyền sở hữu của một mình cô ấy.

Chỉ có điều cảm giác sẽ không gạt người.

Thật ra từ lúc đó, Trịnh Nghiên Nghiên đã hơi nghi ngờ Lục Lâm.

Chương trước