Nam Thần! Hình Tượng Của Anh Hỏng Rồi!

Chương 1122. Nhân Viên Mua Đồ Cho Sếp!

Chương trước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lữ Tuệ cũng vì nghe lời này mà cảm thấy Lý Cường rất đáng tin cậy.

Nhắc đến chuyện hôm nay, Lý Cường có chút khó nói, nhưng cậu ta vốn không muốn dối gạt Lữ Tuệ, bởi vậy sau khi ấp úng một hồi, cuối cùng cũng nói ra: "Hôm nay... Tôi có nhận một công việc bán thời gian là trang trí bố cảnh cho biệt thự. Đến nơi mới biết là biệt thự của lão Chu."

Chớp mắt một cái đã hai tuần trôi qua, giờ đột nhiên nghe nhắc đến Chu Dục Văn, Lữ Tuệ vừa thấy cái tên này xa lạ lại có chút chạnh lòng, cô ta “Ừ” một tiếng, lại hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”

Lý Cường kể lại, cố gắng không để mình trông quá thảm hại. Cậu ta nói mình đã gặp Lưu Thạc rồi xảy ra xung đột.

"Sau đó lão Chu cho tôi hai trăm, bảo tôi rời đi. Vậy là hôm nay đã kiếm được hai trăm, haha." Cậu ta lấy hai trăm tệ ra, vui vẻ nói.

Thấy Lữ Tuệ không vui, cậu ta lại tiếp tục nói: "Chị Tiểu Tuệ, dạo này chị ít ra ngoài. Vừa hay chiều nay tôi rảnh, mình ra ngoài đi dạo đi, tôi mua cho chị vài bộ quần áo."

Lý Cường vừa nhắc đến Chu Dục Văn và Lưu Thạc, đúng là đã khiến Lữ Tuệ không vui, cuộc sống bị bỏ rơi dù vẫn thoải mái nhưng sao có thể bằng được ngày trước?

Giờ nghĩ lại mới thấy, Lưu Thạc tuy thô lỗ nhưng cách cậu ta đối xử với Lữ Tuệ thực sự tốt. Nếu không có Lưu Thạc, Chu Dục Văn cũng chẳng chiếu cố cô ta trong công ty.

Một tháng dễ dàng nhận được mức lương thưởng sáu - bảy ngàn.

Trước kia Lữ Tuệ còn không cảm thấy chuyện này có gì cần bận lòng, giờ ra ngoài tìm việc mới biết, ngay cả một công việc có mức lương hai ngàn tệ cũng khó kiếm.

Ngày ngày ở trong căn phòng trọ thuê này, nhìn Lý Cường đang cười ngốc nghếch với mình, nếu cậu thực sự là người Bắc Kinh, cũng chẳng sao, vấn đề là cậu ta không phải.

...

Buổi chiều, hiếm hoi lắm mới thấy Lữ Tuệ thay quần áo, đi dạo phố với Lý Cường.

Cô ta tuy không có năng lực, nhưng ăn mặc thì nhất định phải sang. Quần áo cô ta thích đều có giá ba - bốn trăm tệ một món.

Để làm cô ta vui, Lý Cường lén nhìn ví tiền rồi cắn răng trả tiền một cách hào phóng.

Cô nhân viên bán hàng không tiếc lời khen ngợi: "Chị ơi, bạn trai chị đối xử với chị tốt thật."

Nghe vậy, Lữ Tuệ không nói gì.

Nhưng Lý Cường nghe xong, trong lòng hiếm hoi được một lần thoải mái, cậu ta cười toe toét bảo: "Chị nói khéo quá!"

Hai người đi dạo đến tối mới về, đã mua đủ thứ lớn nhỏ.

Về đến nhà, Lý Cường đặt đồ xuống, nói: "Chị Tiểu Tuệ, chị còn cần gì nữa không? Không có thì tôi về trường trước."

Lữ Tuệ nhìn cậu trai không ngại vất vả đi bộ cùng mình, lại tự thuê phòng cho mình, sau khi suy nghĩ một lúc thì nói: "Trời cũng khuya rồi, đêm nay cậu ở lại đây đi."

"?" Lý Cường quay người, sửng sốt rồi mừng rỡ điên cuồng, thực sự không tin nổi đến mức nói lắp: "Tiểu... Chị Tiểu Tuệ, chị... Chị nói thật à?"

"Không muốn thì thôi." Lữ Tuệ hừ một tiếng.

"Đừng, đừng! Để tôi... tôi đi tắm trước!"

Mặt Lý Cường đỏ bừng, sau đó không chút do dự, đã phóng thẳng vào phòng tắm, nhanh chóng cởi quần áo, bắt đầu hưng phấn không thôi.

Nhìn bộ dạng của cậu trai mới lớn kia, Lữ Tuệ không nhịn được mà bật cười. Xét cho cùng vẫn còn ngây thơ lắm.

Tuy Lý Cường không có gia thế, nhưng đối xử với cô ta tốt vô cùng. Cô ta cũng biết nhớ ơn, không thể không cho cậu ta một chút gì chứ?

Nhưng ngay khi Lữ Tuệ đang nghĩ cách giao mình cho Lý Cường thì điện thoại đột ngột rung lên một tiếng.

Lưu Thạc: "Ở đâu đấy?"

Lý Cường đang ở trong phòng tắm, kỳ cọ bản thân kỹ lưỡng. Cậu ta hưng phấn nghĩ thầm, trong lòng chị Tiểu Tuệ vẫn có mình, nếu không sao lại bị mình làm cảm động?

Cô ấy nhất định là tự nguyện tiếp nhận mình rồi!

Trong lòng Lý Cường thầm hạ quyết tâm, nhất định phải đối xử thật tốt với chị Tiểu Tuệ.

Cậu ta tắm rửa nhiều lần, còn đánh răng, thậm chí hà hơi vào tay xem có mùi không.

Hồi lâu sau, cuối cùng cũng chuẩn bị xong, Lý Cường chỉ quấn một chiếc khăn tắm đi ra ngoài.

"Chị Tiểu Tuệ, tôi... tôi xong rồi."

Lần đầu tiên ở trong trạng thái như vậy trước mặt một người phụ nữ, Lý Cường thậm chí còn hơi ngượng ngùng.

"Chị Tiểu Tuệ?" Rất nhanh sau đó Lý Cường đã ngẩn người, chờ ngước mắt lên cậu ta mới phát hiện trong phòng đã trống trơn.

...

Sáng nay, Chu Dục Văn ở biệt thự với Tưởng Tâm Di nửa ngày. Tâm Di ăn mặc khá tùy hứng, hôm nay cô ấy mặc áo khoác tím với quần jean trắng, vui vẻ dẫn Chu Dục Văn đi xem qua khu tiếp khách, khu giải trí trong biệt thự, tiện thể cũng nói cho hắn biết sẽ có những ai đến tham gia.

"Hôm đó cậu định mặc gì?" Tâm Di hỏi.

"Cái này còn phải hỏi sao? Chắc là vest thôi?

“Là loại vest kiểu gì?"

“Ừm, cái này... đúng là tôi còn chưa nghĩ đến.”

Tưởng Tâm Di nhướng mày: "Đi, dẫn tôi về nhà cậu, tôi phối cho cậu một bộ."

"Ừm... Cái này... Hình như không tiện lắm đâu?"

"Có gì mà không tiện? Hay là trong nhà cậu có gì đó không thể cho người khác trông thấy?"

Cứ như thế, Tưởng Tâm Di kéo tay Chu Dục Văn đi ra ngoài. Chu Dục Văn thầm nghĩ, đúng là có chỗ không thể cho người khác thấy.

Lục Lâm đang mặc áo hai dây màu đen nằm trên giường hắn đó. Tưởng Tâm Di mà tiến vào trông thấy cảnh tượng này, chẳng phải sẽ nổ tung sao?

Vì vậy trên đường đi, Chu Dục Văn lựa lời nói: “Ngẫm lại thì quần áo của tôi cũng chẳng ra gì, hay là ra Đức Cơ mua bộ mới đi? Trường hợp này, mặc đồ cũ có phải là không được hay cho lắm không?"

(Đức Cơ này là Deji Plaza - một trung tâm thương mại cực kỳ cao cấp ở Nam Kinh, Trung Quốc.)

Tâm Di nghe chuyện này cũng có lý nên lập tức tán đồng.

Thế là hai người đi thẳng tới Đức Cơ, Tâm Di bắt đầu giúp Chu Dục Văn thử đồ, tùy ý phối vài bộ.

Đúng là người đẹp nhờ lụa, Chu Dục Văn vốn có dáng người chuẩn, mặc bộ vest tối màu vào, nhìn hắn hiện giờ đã có chút khí chất của nhân vật chính trong "Phồn Hoa" rồi.

Chu Dục Văn chỉnh lại bộ trang phục, thoáng nhìn mình trong gương sau đó cười cười: "Tôi thấy phong cách này vẫn giống những bộ tôi từng mua trước kia."

"Khác chứ. Mấy bộ kia của cậu không có form dáng, bộ này có form dáng." Xem ra Tâm Di rất hài lòng với tạo hình này của hắn.

"Thật không? Tôi thấy do người đẹp nên mặc gì cũng có form dáng thôi."

Câu này khiến Tâm Di phải lườm hắn một cái, sau đó bảo nhân viên bên cạnh: "Bộ này gói lại, cả bộ vừa thử lúc nãy nữa, cũng gói lại luôn đi."

"Vâng." Nhân viên nghe lời rời đi.

Chu Dục Văn lấy thẻ ngân hàng ra, định đưa cho nhân viên quẹt, nhưng nhân viên lại cười nói: "Tiểu thư Tưởng đã thanh toán rồi ạ."

"Bao nhiêu tiền vậy?"

Nhân viên bán hàng vốn là một cô gái xinh xắn, chỉ cười mà không nói: "Ngài có thể hỏi tiểu thư Tưởng."

Chu Dục Văn quay lại nhìn Tưởng Tâm Di, thấy cô ấy đã cầm mấy bộ quần áo vừa mua xong lên, sau đó hai người ra khỏi cửa hàng.

Chu Dục Văn hỏi Tâm Di mấy bộ quần áo này hết khoảng bao nhiêu.

Tâm Di bảo hắn đừng hỏi.

Chu Dục Văn nói: "Lương của chị một tháng chỉ có bốn - năm ngàn. Làm gì có chuyện nhân viên mua quần áo cho sếp? Chị nói cho tôi biết là bao nhiêu đi, để tôi chuyển lại."

Tâm Di: "Tôi bảo cậu đừng hỏi thì đừng hỏi. Chẳng qua không kịp thời gian thôi. Bộ này tuy đẹp nhưng vẫn có chỗ không vừa vặn lắm. Nếu có thời gian, tôi nhất định phải tìm thợ may riêng cho cậu mới được."

"Không phải chứ... Chị mau nói cho tôi biết là bao nhiêu đi!" Đã đến bãi đỗ xe ngầm, Chu Dục Văn vẫn chưa bỏ cuộc, lại hỏi dồn.

Tưởng Tâm Di mở cửa xe, quay đầu nhìn hắn, sau đó nở nụ cười: "Cậu đoán xem!"

Lần này ra Đức Cơ, bọn họ không chỉ mua hai bộ vest, còn mua vài phụ kiện như giày da dây lưng kết hợp, lại thêm hai bộ áo len thoải mái mặc mùa thu.

Ở bên Tưởng Tâm Di không giống như mối quan hệ yêu đương giữa nam sinh nữ sinh nhỏ tuổi, cả ngày chỉ biết quấn quýt với nhau. Cô ấy sẽ mua quần áo cho Chu Dục Văn rồi nói cho hắn biết những vị khách nào cần đặc biệt chú ý.

Vài người trong số đó là nhân vật nổi tiếng trong giới thương trường ở Kim Lăng, ngay cả Lưu Tĩnh cũng chưa chắc đã được bọn họ nể mặt mà tới tham dự.

Nói chính xác hơn, nếu là trước kia, những người này hẳn là sẽ không đến.

Chương trước