Ngày Đầu Quân Huấn, Hoa Khôi Lạnh Lùng Mang Nước Cho Tôi
Chương 12. Đêm Hôm Khuya Khoắt, Em Họ Và Ngưng Sương Ở Chung Một Phòng?
Không hiểu sao Diệp Thần lập tức hiểu ngay ý nghĩa cái nháy mắt của cậu lễ tân.
Trong phút chốc Diệp Thần dở khóc dở cười.
Cậu lễ tân này rốt cuộc là đang nghĩ đi đâu thế không biết?
Anh và đàn chị Tô mới chỉ vừa quen biết nhau thôi mà.
Bởi vì lời nói của cậu lễ tân, bầu không khí trong nháy mắt trở nên vô cùng ngượng ngùng.
“Chị gái ơi, tầm giờ này thì hầu hết các khách sạn đều đã hết phòng rồi ạ.”
Cậu lễ tân tiếp tục tung chiêu hỗ trợ.
“Bên em vẫn còn một phòng cuối cùng này là may mắn lắm rồi đó, lát nữa e là cũng không còn đâu ạ.”
“Hai người là người yêu của nhau, ở chung một phòng cũng đâu có sao đâu.”
Nghe cậu lễ tân nói vậy, mặt Tô Ngưng Sương lập tức đỏ bừng lên.
Ở bên cạnh Diệp Thần không biết bản thân nên vui mừng hay là bất lực nữa.
Nếu là lúc khác mà gặp được một cậu em tinh ý thế này thì đúng là may mắn.
Nhưng bây giờ…
“À, tôi và đàn chị Tô không phải là người yêu, hơn nữa tối nay chúng tôi đi ba người lận.”
Thấy Tô Ngưng Sương đỏ mặt vô cùng xấu hổ, thậm chí còn có ý định quay đầu bỏ đi, Diệp Thần vội vàng lên tiếng giải thích.
“Dạ?”
Bị Diệp Thần nói toạc ra như vậy, cậu lễ tân đờ người, vô cùng ngượng ngùng.
“Hóa ra là thế ạ.”
Cậu lễ tân lại nhìn vào màn hình máy tính một lần nữa.
“Ui da, nãy em nhìn nhầm mất, xin lỗi hai người nha, vẫn còn phòng khác nữa ạ.”
Cậu lễ tân lập tức bộc phát kỹ năng diễn xuất.
“Không sao, mở cho chúng tôi hai… à không, ba phòng đi.”
Diệp Thần nói.
Vốn dĩ anh định thuê hai phòng để chị họ và đàn chị Tô ở chung một phòng.
Nhưng cuối cùng anh vẫn quyết định thuê ba phòng, như vậy ở sẽ thoải mái và tiện lợi hơn.
“Dạ vâng ạ.”
Nhận lại căn cước công dân, làm xong thủ tục nhận phòng, Diệp Thần và Tô Ngưng Sương đứng đợi ở sảnh khách sạn một lát.
Vài phút sau Triệu Thư Huyên mới xách túi trái cây quay trở lại.
Thực ra lúc nãy Triệu Thư Huyên định chuồn đi luôn, nhưng vừa chuẩn bị đi thì lại quay lại.
Dù sao thì Ngưng Sương và Diệp Thần cũng mới quen biết, để hai người họ ở lại khách sạn còn mình thì bỏ đi thì chắc chắn là không được.
Biết đâu mình vừa đi Ngưng Sương cũng bỏ về luôn thì sao?
Dù sao nhà Ngưng Sương cũng ở ngay Giang Châu, cô ấy hoàn toàn có thể bắt xe về nhà.
Thôi thì cứ để sau này tìm cơ hội khác tạo không gian riêng cho hai người họ vậy.
Còn về việc lúc nãy đi ăn cơm tại sao mình không lánh mặt đi.
Cái đó… ừm… thực sự là do đồ ăn ngon quá, cô mải ăn nên quên khuấy đi mất.
Thấy Triệu Thư Huyên đã quay lại, cả ba người cùng nhau đi lên lầu, mỗi người một phòng.
Về tới phòng Diệp Thần gọi điện thoại xin phép nghỉ trước, dù sao tối nay anh cũng không ngủ ở ký túc xá.
Sau đó Diệp Thần bắt đầu lướt điện thoại.
Tối nay ăn cơm xong lại đi dạo thêm một lúc, Diệp Thần cảm thấy hơi khát nước.
Ngay khi Diệp Thần chuẩn bị uống chai nước khoáng của khách sạn, anh bỗng khựng lại.
Anh không khỏi nhớ tới chuyện sáng nay đàn chị Tô mang nước đến cho mình.
Đàn chị Tô đội cả trời nắng gắt để mang nước cho anh.
Bây giờ mình mệt mỏi và khát nước, có khi đàn chị Tô cũng đang khát.
Hay là mình cũng mang nước qua cho đàn chị Tô xem như là để đáp lễ.
Tất nhiên Diệp Thần không thể lại đi tặng nước khoáng được.
Nghĩ vậy Diệp Thần mở điện thoại lên đặt giao trà sữa.
Con gái thường đều rất thích uống trà sữa.
Hơn 20 phút sau trà sữa đã được giao tới.
Diệp Thần đặt ba ly: anh một ly, đàn chị Tô và chị họ mỗi người một ly.
Diệp Thần cầm một ly trà sữa mang qua phòng cho đàn chị Tô trước.
Đến trước cửa phòng của đàn chị Tô, Diệp Thần gõ cửa.
“Ai thế ạ?”
Trong phòng Tô Ngưng Sương đang chuẩn bị đi tắm thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, có chút căng thẳng lên tiếng hỏi.
“Đàn chị Tô, là anh đây, Diệp Thần.”
Bên ngoài phòng truyền đến giọng nói của Diệp Thần.
Là cậu em Diệp sao?
Nghe thấy giọng nói của Diệp Thần, Tô Ngưng Sương ngẩn người.
Bây giờ đã là khoảng 11 giờ đêm rồi, đêm hôm khuya khoắt thế này cậu em Diệp lại tới gõ cửa phòng mình?
Cậu em Diệp muốn làm gì đây?
Nghĩ đến đây mặt Tô Ngưng Sương lập tức đỏ bừng lên, vô cùng căng thẳng.
“Đàn chị Tô, anh có mua mấy ly trà sữa, mang qua cho em một ly.”
Sợ Tô Ngưng Sương hiểu lầm, dù sao thì giờ này cũng đã khá muộn, Diệp Thần vội vàng giải thích thêm.
“Dạ?”
Nghe Diệp Thần nói thế Tô Ngưng Sương có chút ngượng ngùng.
Hóa ra là do bản thân nghĩ nhiều rồi.
Cậu em Diệp chỉ là tới mang trà sữa cho mình thôi.
Nghĩ đến đây Tô Ngưng Sương vội vàng mở cửa mời Diệp Thần vào phòng.
Diệp Thần bước vào phòng đưa ly trà sữa cho Tô Ngưng Sương.
“Em cảm ơn anh.”
Tô Ngưng Sương liên tục cảm ơn, cô quả thực cũng đang hơi khát nước.
Không ngờ cậu em Diệp lại mang trà sữa qua cho mình, thật là đúng lúc quá.
“Cậu em Diệp, anh tốt thật đấy.”
Tô Ngưng Sương cảm kích nói.
“Không có gì đâu mà.”
Sau khi ngồi xuống Diệp Thần xua tay.
Tô Ngưng Sương uống vài ngụm trà sữa, đang định nói chuyện thì đột nhiên lại có tiếng gõ cửa vang lên.
“Ai vậy ạ?”
Tô Ngưng Sương vô cùng ngạc nhiên hỏi, sao lại có người gõ cửa phòng mình nữa thế này?
“Ngưng Sương, mình nè.”
Triệu Thư Huyên lên tiếng.
Hóa ra là Thư Huyên.
Đặt ly trà sữa xuống Tô Ngưng Sương ra mở cửa phòng.
“Nãy mình quên mất, mang qua cho cậu ít trái cây…”
Cửa phòng mở ra, Triệu Thư Huyên cầm mấy quả trái cây nói.
Thế nhưng lời của cô còn chưa nói hết thì đột nhiên chú ý tới Diệp Thần đang ở trong phòng.
Rầm!
Giây tiếp theo mấy quả trái cây trực tiếp tuột khỏi tay Triệu Thư Huyên rơi xuống đất.
Triệu Thư Huyên há hốc mồm, vẻ mặt tràn đầy sự kinh ngạc không thể tin nổi.
Cô vừa nhìn thấy cái gì thế này?
Cậu em họ của mình lại đang ở trong phòng của Ngưng Sương?!
Đêm hôm khuya khoắt, em họ và Ngưng Sương lại ở chung một phòng?!
Trời đất ơi!!!
Triệu Thư Huyên bị dọa cho chết khiếp.
Em họ và Ngưng Sương tiến triển thế này cũng quá nhanh rồi đó.
Hai người họ sáng nay mới quen nhau cơ mà, tối đến đã ở chung một chỗ rồi?!
Triệu Thư Huyên hoàn toàn mơ hồ.
Cậu em họ của mình đỉnh thế sao?
Nhanh như vậy đã cưa đổ được Ngưng Sương rồi.
Tô Ngưng Sương nhận ra sự kinh hãi của Triệu Thư Huyên, vội vàng giải thích:
“Á, Thư Huyên cậu hiểu lầm rồi.”
Mặt Tô Ngưng Sương đỏ bừng lên tận mang tai.
“Cậu em Diệp cũng vừa mới tới thôi, anh ấy mang trà sữa qua cho mình.”
“Thật vậy không?”
Triệu Thư Huyên có chút không tin.
Nửa đêm nửa hôm hai người ở chung một phòng mà lại bảo là đi giao trà sữa, ai mà tin cho nổi?
“Em thực sự là tới mang trà sữa cho đàn chị Tô mà, chị xem ly trà sữa vẫn còn ở đây này.”
Diệp Thần cũng đứng ra giải thích.
Nhìn theo hướng tay Diệp Thần chỉ, trên bàn quả thực có một ly trà sữa.
Chẳng lẽ là do mình nghĩ oan cho họ rồi.
Triệu Thư Huyên vẫn có chút bán tín bán nghi.
“Đúng rồi chị, bên phòng em cũng có chuẩn bị trà sữa cho chị nữa, vốn dĩ em định lát nữa sẽ mang qua cho chị.”
Diệp Thần nói.
“Bây giờ chị lỡ qua đây rồi thì đi theo em qua lấy luôn.”
Nói xong Diệp Thần đứng dậy chào tạm biệt Tô Ngưng Sương.
“Đàn chị Tô, anh về phòng trước nhé.”
Nói rồi Diệp Thần dẫn Triệu Thư Huyên rời đi.
“Phù.”
Sau khi hai người rời đi và đóng cửa lại mặt Tô Ngưng Sương vẫn đỏ bừng.
Vừa rồi thực sự là quá ngượng ngùng.
Đến phòng của Diệp Thần nhìn thấy ly trà sữa xong Triệu Thư Huyên mới tin.
Nói với Diệp Thần vài câu Triệu Thư Huyên cũng quay về phòng.
Diệp Thần cảm thán, vừa rồi suýt chút nữa là gây ra hiểu lầm lớn rồi.
Mình dù sao cũng là người đàng hoàng mà.
Liếc nhìn thời gian đã hơn 11 giờ đêm, sắp đến 12 giờ rồi.
Cửa hàng sắp làm mới rồi, không biết lần này sẽ có món đồ tốt gì đây.
Diệp Thần vô cùng mong đợi.
Vừa đúng giờ Diệp Thần bấm vào xem, cửa hàng quả nhiên đã thay đổi, xuất hiện những món hàng mới.
[Một chiếc Bentley Continental, giá bán 0.2 tệ]
[Một chiếc đồng hồ Patek Philippe Chronograph 5074R Rose Gold Black Dial, giá bán 0.3 tệ]
[Kỹ năng lái xe cấp cao nhất, giúp bạn trở thành tay lái lụa trong vòng một nốt nhạc, giá bán 0.9 tệ]
Nhìn ba món sản phẩm mới xuất hiện trong cửa hàng, mắt Diệp Thần sáng lên.
Cửa hàng lần này dường như có chút khác biệt.
Xe Bentley và đồng hồ Patek Philippe thì khỏi phải bàn rồi, chuẩn hàng xa xỉ phẩm.
Nhưng món thứ ba thì lại hoàn toàn khác biệt, vậy mà lại là một kỹ năng!
Cửa hàng thế mà còn có thể mua được cả kỹ năng, tốt quá rồi!
Lần trước căn biệt thự Lăng Vân Thiên Cung trong cửa hàng cũng chỉ có giá 0.3 tệ.
Nhưng hiện tại kỹ năng này lại có giá lên tới 0.9 tệ, đắt hơn gấp ba lần.
Tuy đắt gấp ba lần nhưng cũng chỉ có chín hào, cực kỳ rẻ mạt, thế nhưng điều này đủ để chứng minh kỹ năng này không hề tầm thường.
Sau đó Diệp Thần lại tra cứu thêm thông tin của hai món sản phẩm còn lại.
Bentley Continental giá lăn bánh tầm khoảng gần 5 triệu tệ, hoặc có thể còn đắt hơn một chút.
Trước đó anh còn lẩm bẩm rằng mình chưa có chiếc xe sang nào chở được nhiều người.
Bây giờ trò chơi đã làm mới ra cho anh rồi.
Một chiếc đồng hồ Patek Philippe Chronograph 5074R Rose Gold Black Dial giá trị gần 6 triệu tệ.
Toàn là những món đồ trị giá hàng triệu tệ.
Suy nghĩ một lát Diệp Thần cuối cùng quyết định hôm nay sẽ mua kỹ năng lái xe cấp cao nhất đắt giá nhất trước.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên xuất hiện kỹ năng.
Còn về phần Bentley và Patek Philippe anh đương nhiên cũng sẽ không bỏ qua.
Chỉ là cần phải đợi một chút, chỉ cần qua 24 giờ là anh có thể tiếp tục mua sắm.
Rất nhanh thôi cả Patek Philippe và Bentley đều sẽ thuộc về anh.
Nghĩ bụng Diệp Thần trực tiếp chọn mua kỹ năng lái xe cấp cao nhất để trở thành một tay lái lụa thực thụ.
[Chúc mừng bạn đã mua thành công Kỹ năng lái xe cấp cao nhất, bạn đã trở thành một tay lái lụa thực thụ]
Cùng với việc mua thành công, một luồng ký ức khổng lồ đột nhiên tràn vào trong não bộ của Diệp Thần.
Đi kèm với luồng ký ức này còn có cả phản xạ cơ bắp khiến cơ thể của Diệp Thần cũng phát sinh những thay đổi tinh vi, trở thành một tay lái lão luyện thực sự.
Khoảnh khắc này sự hiểu biết của Diệp Thần về xe cộ đã vượt xa người bình thường gấp vô số lần.
Còn về kỹ năng lái xe e là ngay cả một số tay đua chuyên nghiệp cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của anh.
Diệp Thần vô cùng hài lòng, anh càng thêm mong đợi cửa hàng sẽ xuất hiện thêm các kỹ năng khác.
Liếc nhìn hai món hàng còn lại Diệp Thần thoát khỏi trò chơi.
Ba món đồ này anh cũng chẳng cần phải đắn đo lựa chọn làm gì, trực tiếp hốt trọn ổ.
Trẻ con mới phải lựa chọn, người trưởng thành đương nhiên là lấy hết.
Ngày hôm sau vì vẫn còn phải tham gia quân huấn, Diệp Thần gửi tin nhắn cho Tô Ngưng Sương và Triệu Thư Huyên rồi rời đi trước.
Một ngày trôi qua rất nhanh.
Buổi tối Diệp Thần vốn định quay về ký túc xá, nhưng đột nhiên lại nhớ tới căn biệt thự mình mới mua.
Anh vô cùng tò mò không biết căn biệt thự của mình trông như thế nào.
Tối nay anh quyết định sẽ tới đó xem thử.
Sẵn tiện trải nghiệm xem cảm giác sống trong biệt thự rốt cuộc là như thế nào.
Bước lên xe, mở định vị bản đồ, Diệp Thần đi thẳng tới khu biệt thự Lăng Vân Thiên Cung.
Nửa tiếng sau Diệp Thần đã tới đích.