“Cẩn thận!” Ngay cạnh Lưu Giai, Vương Tiểu Tuệ đẩy cô một cái rồi lăn xe lăn lao thẳng vào. Khoảnh khắc va chạm với người phụ nữ trung niên, một luồng ánh sáng bán trong suốt hình trụ bật ra bao quanh cô. Con dao của đối phương đâm vào hệt như đâm trúng lò xo, không những chẳng thể xuyên qua, mà lực phản chấn cực mạnh còn hất văng cả người lẫn dao bay ngược trở lại!

Người phụ nữ trung niên va sầm vào cửa kính, vừa kinh hãi vừa giận dữ nhưng không dám tiếp tục dây dưa. Bà ta lồm cồm bò dậy lao về phía cửa trước. Nhưng ngay khoảnh khắc cánh cửa bị kéo tung ra, một bóng đen bật ra như lò xo xuất hiện ngay trước mặt bà ta, bàn tay nhanh như chớp quẹt ngang cổ!

Chất lỏng đỏ tươi phun trào, kẻ đó đẩy người phụ nữ trung niên ngược trở vào toa xe, bản thân cũng nối bước theo vào!

Đó là một gã đàn ông rất cao, hắn quệt bàn tay dính máu lên miệng, ánh mắt lại chằm chằm nhìn những người khác trong toa.

Về khoảng cách thì người gần hắn nhất là Từ Hoạch, tuy nhiên ánh mắt gã đàn ông láo liên một lát rồi trực tiếp bỏ qua anh, rơi thẳng lên người Nghiêm Gia Ngư cách đó hơn hai mét!

Sống trên tàu hai ngày, những tố chất ứng biến cơ bản các người chơi đều đã nắm bắt. Thế nên ngay lúc người phụ nữ trung niên bị giết, ba người Lưu Giai đã lập tức lùi lại.

Đặc tính của Vương Tiểu Tuệ không dùng được bao lâu, Lưu Giai và Giáo sư Hàn đều không phải là người có khả năng chiến đấu, hơn nữa Giáo sư Hàn còn đang bị thương, những người còn lại có thể ra tay chỉ có Từ Hoạch và Nghiêm Gia Ngư!

Bị nhắm trúng, Nghiêm Gia Ngư liếc mắt ra hiệu với Từ Hoạch, lùi lại một chút về phía lỗ thủng trên cửa sổ, đá văng cái bàn đang chèn bên dưới ra.

Tên Người Chơi Ăn Thịt Người từ toa hạng nhất lướt mắt nhìn qua rồi lập tức dời ánh mắt trở lại khuôn mặt cô, ra tay quyết đoán không chút lề mề! Mặc dù gã đàn ông đã bị thương ở cánh tay trái và buộc phải trốn khỏi toa hạng nhất, nhưng trong toa hạng hai lúc này toàn tàn binh thương tướng. Kể cả khi gã đang mang thương tích, đối phó với một cô gái nhỏ cũng chẳng qua chỉ là trò dễ như trở bàn tay. Vậy nên tay phải gã kẹp lưỡi dao lam, định bụng dùng thủ đoạn cũ để giải quyết Nghiêm Gia Ngư.

Nghiêm Gia Ngư đứng cạnh cửa sổ, nhìn thì có vẻ như lui không còn đường lui, nhưng cô lại vô cùng điềm tĩnh. Chân phải trượt ra sau tạo thành thế cung bộ, trọng tâm nhanh chóng hạ thấp, né tránh hoàn hảo đường tấn công của đối phương không chệch một ly. Ngay khoảnh khắc lưỡi dao lướt qua đỉnh đầu, nắm đấm nổi đầy gân xanh của cô mượn thế nện thẳng vào ngực gã đàn ông!

“Hây!”

Không rõ cú đấm này uy lực đến nhường nào, nhưng tiếng xương gãy “rắc rắc” vang lên ba lần liên tiếp. Gã đàn ông hộc máu mồm, gập người lùi lại liên tục, ngay sau đó lại dính trọn một đòn lên gối của Nghiêm Gia Ngư hất tung cằm. Khi ngã xuống đất, đầu gã bị lật ngược ra sau với một góc độ mà người sống không thể nào vặn được, tắt thở ngay tắp lự.

Nghiêm Gia Ngư gãi gãi đầu thở hắt ra, niệm một câu A Di Đà Phật. Đang định chuyển xác chết sang một bên, ai ngờ vừa tiến lại gần, con ngươi trợn trừng của gã đàn ông đột ngột chuyển động, bật dậy giống y chang ác quỷ trong phim kinh dị, há ngoạm về phía yết hầu cô!

Từ Hoạch ở ngay sau lưng Nghiêm Gia Ngư. Vừa giật cô lùi lại, anh vừa tiện đâm con dao về phía nam người chơi. Chỉ nghe thấy một tiếng “két”, gã đàn ông vậy mà ngậm trọn lưỡi dao vào trong miệng, dùng răng cắn chặt lấy lưỡi dao!

Cảm nhận được lực giật từ tay truyền tới, bàn tay kia của Từ Hoạch lập tức túm lấy cổ tay đang cầm dao của gã đẩy ngang một cái. Trong lúc rạch toạc má gã, anh dùng cùi chỏ nện mạnh vào huyệt thái dương!

Dẫu có là Người Chơi Ăn Thịt Người cường hãn, thì thái dương vẫn là chỗ cực kỳ yếu ớt. Gã đàn ông tuy đã lách đầu theo bản năng, nhưng vẫn bị đánh cho lật trắng dã hai mắt. Nghiêm Gia Ngư bồi thêm một cước, gã đàn ông liền văng mạnh vào cửa kính, rên rỉ một tiếng nặng nề rồi nhắm nghiền mắt lại!

“Hắn chưa chết!” Lưu Giai chỉ tay vào những ngón tay đang giật giật của gã. Cùng với Giáo sư Hàn, cả hai chộp lấy bàn ghế xông lên luống cuống đập lấy đập để một trận, đánh cho đến khi máu thịt lẫn lộn mới cẩn thận bê người lên ném ra ngoài cửa sổ!

Nhìn bóng dáng gã đàn ông biến mất xuống vách đá, Giáo sư Hàn mới thở phào nhẹ nhõm: “Người Chơi Ăn Thịt Người ở toa hạng nhất quá lợi hại.”

Lại còn có thể giả chết bằng cách đó. Nếu không nhờ phản xạ của Từ Hoạch nhanh nhẹn, e rằng Nghiêm Gia Ngư đã phải bỏ mạng.

“Không phải người chơi ở toa hạng nhất lợi hại.” Từ Hoạch nói: “Thực lực giữa những người chơi không có sự phân chia cấp bậc rõ rệt, chỉ là trùng hợp bọn chúng ta gặp toàn tay mơ thôi.”

Ở toa hạng hai, chỉ có người phụ nữ trang điểm đậm là tương đối mạnh. Các người chơi khác, từ tố chất thân thể đến kinh nghiệm đều quá kém, nếu không đã chẳng dễ dàng bị hạ gục như thế. Thử đổi lại là anh mà xem, người chơi thường ở toa hạng nhất đã phải chết mất quá nửa ngay trong đêm đầu tiên rồi.

Toa hạng ba thì đã tự bạo, nếu không với mức độ chém giết cỡ đó, nhất định cũng sẽ có người chơi trốn thoát ra ngoài. Nếu trong số đó có người biến dị thành quái vật, thì cánh cửa kim loại kia liệu có cản nổi hay không, thật sự rất khó nói.

Còn người phụ nữ trung niên, coi như bà ta xui xẻo.

Nghiêm Gia Ngư có chút sợ hãi khi nghĩ lại: “Lát nữa em sẽ chặn cửa trước lại.”

Lưu Giai nhìn xác người phụ nữ trung niên, thắc mắc không hiểu: “Chẳng phải bảo chỉ có sáu người thôi sao? Sao lại dư ra một người?”

“Tôi biết rồi, đêm hôm kia người phụ nữ bị giết không phải Người Chơi Ăn Thịt Người.”

“Không phải cô ta, hẳn là Trần Ích.” Từ Hoạch ngồi xổm xuống kiểm tra những thứ trên người người phụ nữ trung niên, còn có một bức ảnh chụp gia đình. Khuôn mặt của hai người già và một người đàn ông trung niên trong bức ảnh đều đã bị rạch nát, chỉ còn lại người phụ nữ trung niên và một cô gái trẻ.

Lấy chiếc tạp dề dính máu đậy lên mặt bà ta, anh quay đầu lại giải thích sơ qua về chuyện của Trần Ích.

Nếu hắn chỉ vì đói muốn ăn, mục tiêu đầu tiên đáng lẽ phải là Lưu Giai, hai người ở gần nhau, vả lại khống chế một nữ sinh đại học thì dễ hơn một người đàn ông trưởng thành. Có lẽ vì Tiền Trắng, hoặc có lẽ vì phần thưởng trò chơi mà hắn mường tượng ra, nên mới chọn Từ Hoạch để ra tay.

Đương nhiên cũng có khả năng hắn muốn cả hai. Tuy nhiên đối với Người Chơi Ăn Thịt Người đang có ham muốn ăn uống bức thiết, việc này rõ ràng không có lợi. Hơn nữa, “bụng đói lên xe và không phải bụng đói lên xe, khác biệt rất lớn.”

Mấy người trong toa xe nhất thời im lặng, bọn họ hoàn toàn không nhận ra điều này. Lúc lên xe ai nấy đều đã đói meo, trong toa thì toàn mùi người nồng nặc. Chỉ riêng việc kiềm chế ham muốn tấn công người khác đã cực kỳ khó khăn rồi, lấy đâu ra tâm trí để phân tâm quan sát kẻ khác.

“Trông anh cũng không giống lên xe với cái bụng đói.” Nghiêm Gia Ngư đột nhiên nói.

Cảm xúc liên tục dao động, ba người Lưu Giai vẫn chưa hoàn hồn, ngơ ngác nhìn họ, ánh mắt lẩn quẩn giữa hai người.

Từ Hoạch chậm rãi châm một điếu thuốc, không hề e dè phả ra một hơi khói. Đứng giữa mớ hỗn độn, anh ung dung đáp: “Cô thử đoán xem.”

“Tôi thấy anh là người tốt.” Nghiêm Gia Ngư móc hết mớ hạt khô từ chiếc túi nhỏ trên chiếc áo vá bách nạp ra: “Chúng ta cùng đập hạt óc chó ăn nhé.”

Thời gian tiếp theo trôi qua vô cùng êm đềm. Bọn họ dùng chút Tiền Trắng ít ỏi đổi lấy lượng thức ăn và nước uống ít ỏi, cộng thêm chỗ đồ ăn vặt, khao khát phàm ăn kia dường như đã bị rút cạn hoàn toàn. Sau bữa trưa, mấy người còn thay phiên nhau ngủ một giấc.

Đến gần lúc tắt đèn, Giáo sư Hàn tự giác bê một cái bàn tới cửa sau. Trạng thái của ông đã tốt hơn ban sáng rất nhiều, nhưng chuyện gì sẽ xảy ra vào ban đêm không ai nói trước được. Vì vậy, mọi việc vẫn tuân theo dự định ban đầu, Nghiêm Gia Ngư sẽ gác ông.

Làm vậy thì ba người còn lại sẽ phải chia nhau canh giữ lỗ hổng bên cửa sổ trái phải và cửa trước.