Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Quyển 2: Bloody Mary.

Chương 1: Cầu Cơ

Lãn Nương & Cần Gia biên dịch

***

Đại học T là trường đại học tổng hợp nổi tiếng cả nước, có chất lượng đội ngũ giảng viên, trình độ học vấn và môi trường nghiên cứu khoa học hơn đứt các trường đại học thông thường. Tuy nhiên, Đại học T lại giống với các trường đại học khác ở chỗ, sinh viên của trường cũng rất ưa thích các trò chơi kích thích, mạo hiểm. Và, cầu cơ là một trong số những trò rất được chào đón, đặc biệt phổ biến trong giới nữ sinh.

Càng nhát thì càng phải thử, càng sợ thì càng tò mò. Đây có lẽ là bệnh chung của con người.

Có cầu thì tất có cung. Bởi vì trò cầu cơ đang thịnh hành, nên một trang web kinh dị chuyên thảo luận về trò chơi này đang được lan truyền rộng rãi trong giới sinh viên. Tên của trang web là: Bạn có dám chơi không?

Trang web giới thiệu nhiều cách chơi những trò kinh dị như cầu bút tiên, cầu đĩa tiên, cầu đũa tiên, đài tiên, cầu tay tiên, trò cầu bạc tiên được thịnh hành ở Nhật Bản, và trò Bloody Mary được các thiếu nữ phương tây ưa chuộng. Đây là điều mới mẻ mà thú vị đối với những sinh viên tìm kiếm cảm giác kích thích. Do vậy, trang web có lượt truy cập rất cao. Sự đa dạng của những trò chơi cấm kỵ càng khiến các sinh viên đến chơi thử mà không biết chán. Dạo gần đây, sinh viên Đại học T đang truyền miệng về trò cầu cơ có tên gọi Bloody Mary.

Trình tự trò chơi như sau:

1.Vào phòng tắm một mình, tuyệt đối không dẫn người khác đi cùng.

2.Khoá cửa phòng tắm lại và tắt đèn.

3.Nhìn vào gương, thắp một ngọn nến để giữa gương và bạn, hoặc châm hai cây nến ở hai bên gương.

4.Nhắm mắt lại, tập trung tinh thần, nhẩm thật chậm câu “Bloody Mary” ba lần.

Sau phần giới thiệu là lời gợi ý nhắc nhở rất nghiêm túc, nói rõ rằng đây là trò chơi có thể chết người. Không ai biết được kết cục của mình sẽ ra sao sau khi hoàn thành các bước trên. Bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra. Do đó, đề nghị những ai chưa chuẩn bị đầy đủ về tâm lý thì đừng chơi trò này, nếu không sẽ phải tự gánh lấy hậu quả.

Bởi lẽ trong truyền thuyết, trò Bloody Mary quá kinh khủng, lại có lời cảnh báo nghiêm túc như vậy sau phần giới thiệu cách chơi, cho nên dù các sinh viên rất muốn làm chuyện rùng rợn này, nhưng vẫn chưa có ai thật sự dám thử. Thậm chí, câu chào hỏi cửa miệng của các sinh viên khi gặp nhau đã trở thành: “Cậu dám chơi không?”

Song lại luôn có những người đầu tiên dám đi tiên phong.

Còn chưa đến mấy ngày nữa là kết thúc kỳ nghỉ hè, bước vào khai giảng. Trò chơi mà suốt cả học kỳ trước không một ai dám chơi, cuối cùng đã có người muốn thử. Cô gái đó là Tiền Lị, sinh viên năm thứ hai của khoa tiếng Trung - một cô gái xinh đẹp, chân chất và tốt bụng đến từ vùng quê Tương Tây. Tiền Lị là con gái rượu trong nhà, học lực làng nhàng. Bình thường cô không phải là người phô phang cho lắm. Ngoại trừ bị đồn đại có phốt với anh chàng đội trưởng đội bóng rổ Lưu Thiết - một chàng hot boy trong trường ở học kỳ trước ra, thì gần như không được mọi người chú ý. Bởi vậy, cô muốn làm một người dũng cảm thách thức những điều cấm kỵ. Các bạn học vẫn cứ nửa tin nửa ngờ, nhất là các bạn cùng phòng ký túc xá với Tiền Lị lại càng phấn khích và nghi ngờ hơn.

“Tớ thấy cậu đừng đi thì hơn!” Một cô gái khuyên Tiền Lị: “Bình thường chơi đùa đã đành, nhưng nghe nói đây là linh hồn tà ác đấy. Nếu gọi đúng lúc tâm trạng ‘nó’ không tốt thì gay go.”

Tiền Lị hơi do dự.

Một cô gái khác lại nói: “Người ta toàn bảo ‘có gan làm giàu’. Nghe nói tuy linh hồn tà ác rất dữ, nhưng chỉ cần cậu giúp nó hoàn thành một tâm nguyện thì nó cũng sẽ giúp cậu hoàn thành một mong ước. Bất kể khó khăn đến đâu ‘nó’ cũng sẽ làm được. Lị Lị, cậu có mong muốn gì khó thực hiện mà nhất định phải thực hiện bằng được không?” 

Tiền Lị vẫn im lặng. Bạn học ở giường dưới liền tiếp lời: “Đó là lẽ tất nhiên! Ai mà chẳng có một, hai nguyện vọng kiểu đó. Vấn đề là có dám thực hiện hay không thôi. Lị Lị, tớ ủng hộ cậu. Mà, bọn tớ đã kiểm soát chặt chẽ tin tức trong ký túc xá của bọn mình rồi, không đến tai các thầy cô đâu.” Nhà trường đã nhiều lần cấm sinh viên chơi trò cầu cơ.

“Đúng thế.” Cô bạn ngày thường khá thân thiết với Tiền Lị phụ hoạ: “Vả lại, chưa chắc đã gọi được hồn ma đâu. Ngay như dì Triệu quản lý ký túc xá, có phải lần nào cậu gọi mà dì ấy cũng đến đâu, huống hồ còn là hồn ma nước ngoài. Dù sao, có mời được hay không thì không ai được nói là Lị Lị ‘chơi’ tiết mục cây nhà lá vườn, không có tinh thần mạo hiểm nữa.” Nói đoạn, cô ấy đưa mắt với Tiền Lị như có ẩn ý riêng.

Bảy cô gái trong phòng ký túc xá nhất thời thảo luận sôi nổi, như thể không phải Tiền Lị sắp đi làm chuyện nguy hiểm, mà là việc liên quan đến sự vinh quang hay ngu ngốc của tất cả mọi người. Cuối cùng, phe chủ chiến chiếm ba phiếu, phe chủ hoà chiếm ba phiếu, còn một phiếu trắng.

“Trông cậu kìa, Lị Lị, sắp đến giờ tắt đèn rồi, cậu phải quyết định nhanh lên!” Cô bạn ở giường dưới nói.

Tiền Lị không biết phải trả lời thế nào.

Thật ra, cô rất sợ, nhưng cô không thể bị tình địch của mình coi thường được. Những cô bạn đều nói rằng đây là một cuộc chiến, người thắng sẽ giành được cơ hội ở lại bên cạnh Lưu Thiết. Có thể phe bên kia sẽ lật lọng, nhưng cô phải nắm bắt mọi khả năng trong tình yêu. Ngoài việc hai bên dành tình cảm dành cho Lưu Thiết ngang nhau ra, thì điều kiện giữa cô và đối phương lại chênh lệch quá lớn.

Cô thích cậu ta là thế, thích đến độ có thể làm mọi thứ vì tình yêu đó,  bao gồm cả vụ đánh cược mạo hiểm này.

Huống hồ, hàng ngày trên thế giới có không biết bao nhiêu người chơi trò cầu cơ, còn cô cũng chưa chắc đã gọi được hồn ‘nó’. Nhưng nhỡ đâu cô lại may mắn gọi được nó đúng lúc tâm trạng ‘nó’ vui vẻ. Chưa kể đến việc, cô sẽ dốc hết sức hoàn thành nguyện vọng ‘nó’ đưa ra, để đổi lấy cơ hội có thể thực hiện mong muốn của cô thì sao?

Lưu Thiết! Lưu Thiết! Lưu Thiết!

Cái tên này khiến Tiền Lị bừng bừng khí thế, bất chấp tất cả.

“Tớ nói được thì làm được, có gì phải sợ.” Cô cầm ngọn nến đã chuẩn bị sẵn, sau đó thấp thỏm đi vào phòng vệ sinh.

“Bọn tớ ở bên ngoài, có chuyện gì cả đám sẽ xông vào cứu cậu, không đứa nào bỏ trốn đâu.” Những cô bạn ở ngoài cửa cam đoan với Tiền Lị. Đoạn, người nào người nấy ôm tâm trạng háo hức xen lẫn sợ hãi, làm tổ trên giường của mình. 

Mà, chắc gì cô đã gọi được ‘nó’.

Tiền Lị hít sâu một hơi, chậm rãi quay người lại khoá cửa, rồi tắt đèn.

Vì đây là phòng vệ sinh kiểu khép kín, cho nên tắt đèn một cái là tối om om. Tiếng đóng cửa và tắt đèn rất bình thường, song lúc này lại nghe thật chói tai và đáng sợ, khiến tim cô cũng đập loạn cả lên theo.

Tiền Lị đờ người trong bóng tối một lúc lâu mới run rẩy định thắp nến. Nỗi kinh hoàng khó tả sâu trong lòng cô khiến tay cô run lẩy bẩy và đánh rơi bật lửa xuống đất. Tiếng động vang lên rõ mồn một càng làm cho Tiền Lị cảm thấy phòng vệ sinh nhỏ này đầy hơi thở khác lạ, khiến cô muốn quay người bỏ chạy. Chỉ là, cô đã kìm nén sự kích động và mò mẫm châm nến.

Thoáng một cái, Tiền Lị liền nhìn thấy gương mặt lo lắng tái nhợt của mình trong gương. Ánh nến chập chờn khiến khuôn mặt cô liên tục thay đổi. Dáng vẻ rất bình thường mọi khi lại trở nên u ám và xa lạ khôn tả. Đó là cô ư? Vì sao “cô” lại có nụ cười mỉa trên khóe miệng? Cô thử kiểm soát cơ mặt, nhưng lại phát hiện ra nụ cười của mình càng tươi hơn, hoàn toàn không chịu sự chi phối của não bộ.

Tiền Lị ngập ngừng, từ từ đến gần tấm gương. Cô chợt phát hiện ngoài hình ảnh ở trong gương, ngoài cô và ánh nến ra là cả một khoảng tối mịt mùng, dường như có thể kết nối với một nơi xa xôi vô định.

Nếu hiện giờ Tiền Lị còn có thể suy nghĩ thì có lẽ cô sẽ thoát khỏi trò chơi ngu xuẩn, nhàm chán và nguy hiểm này. Thế nhưng, cô đã thuộc nằm lòng toàn bộ quá trình cầu cơ, cộng thêm nỗi sợ hãi tận đáy lòng cũng khiến tâm trí cô hết sức tập trung. Chắc bởi tập trung quá độ, nên đầu óc Tiền Lị còn chưa cân nhắc đến việc có tiếp tục hay không, thì ý thức đã thôi thúc cô lẩm nhẩm câu “Bloody Mary!” ba lần.

Tiền Lị giật mình trước giọng nói khàn khàn và the thé mất tự nhiên của chính mình. Cô không dám cử động, mà hoảng hốt chờ đợi kết quả. Ánh nến yếu ớt đột nhiên tắt phụt không hề báo trước, phòng vệ sinh lại một lần nữa chìm vào bóng tối ngột ngạt.

Tiền Lị nắm chặt ngọn nến đã tắt, đứng đờ ra và thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Nghe thấy tiếng thở dồn dập của mình, cô có cảm giác như có vô số con mắt mang theo ác ý đang nhìn cô chòng chọc trong màn đêm. Ngặt nỗi, cô đã bị khoá lại trong nỗi khiếp sợ, cũng không kịp hối hận nữa. Bởi lẽ, ai cũng biết trò chơi này không thể dừng lại, nếu không sẽ dẫn đến hậu quả càng nghiêm trọng và to lớn hơn cho người cầu cơ.

Tiền Lị chẳng khác gì con cừu ngoan ngoãn bất lực, không thể chạy trốn, và đang đợi bị làm thịt.

Dường như số mệnh đã được định trước.

Sự yên lặng trong vài giây đồng hồ như kéo dài vô tận. Ngay khi Tiền Lị vui mừng ngỡ rằng việc cầu cơ đã thất bại và thử di chuyển bàn chân gần như đã cứng đờ chực rời đi, cô chợt nghe thấy một tiếng ‘kẹt’ vang lên từ trong gương, tiếp đến là một luồng ánh sáng màu đỏ sẫm, như thể cánh cổng địa ngục đã mở ra