Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hai người mang theo mấy tên bách tính vừa bắt được lên núi, chẳng mấy chốc đã đến lưng chừng núi, nơi có một con đường mới mở dẫn vào sâu trong động phủ ở sau núi.
Nơi đây không hề có kiến trúc nào được xây dựng, chỉ đơn giản là đào khoét vào thân núi, tạo thành một cái động lớn làm động phủ.
Không xa trước cửa động phủ, có hai đạo nhân, một cao một thấp, một béo một gầy, đang nhóm lửa bên cạnh một đại đỉnh.
Nhìn thấy hai nam nhân áo đen dẫn theo những người dân bước vào động phủ, cả hai lập tức dừng tay, quỳ xuống một cách cung kính, cúi đầu không dám nhìn thẳng.
Hai người áo đen không để tâm đến bọn họ, cứ thế dẫn theo đám dân làng đi qua.
Chờ đến khi bóng dáng bọn họ khuất hẳn, hai đạo nhân mới ngẩng đầu lên, trở về trước đại đỉnh, bỏ thêm củi vào trong.
“Sư huynh, lại có người bị bắt lên núi rồi.”
Đạo nhân thấp béo vừa thêm củi vào lửa, vừa đưa bàn tay mập ú của mình lên đếm số người bị bắt trong mấy ngày qua.
Nhưng đếm mãi vẫn không ra được con số chính xác, gã bèn khổ sở nhìn về phía sư huynh, ánh mắt đầy vẻ cầu cứu.
Đạo nhân mắt tam giác thấp giọng mắng: “Ngươi đếm mấy cái đó làm gì? Không lo nhóm lửa cho đàng hoàng, cẩn thận mất đầu đấy!”
Đạo nhân thấp béo đáp một tiếng, nhưng vẫn không nhịn được nói: “Sư huynh, ta cứ cảm thấy chúng ta cứ tiếp tục làm chuyện ác như thế này, có phải là cái gì mà… nhiều kẻ bất nhân tất gặp tai ương không?”
Đạo nhân mắt tam giác giáng cho gã một cái bạt tai, chửi: “Ngươi mẹ nó nghe mấy lời nhảm nhí này từ đâu hả?”
“Ôi, sư huynh.”
Đạo nhân thấp béo xụ mặt ra.
Đạo nhân mắt tam giác nhìn sư đệ béo tròn như con heo của mình, cũng có chút bất đắc dĩ, nói: “Ngươi tưởng ta muốn làm chó cho người ta lắm chắc? Nhưng biết làm sao được? Ngươi cũng thấy rồi đấy, tên đó cao lớn như vậy, một quyền đánh xuống là nghiền nát cả tảng đá to bằng một người, đầu của chúng ta có cứng hơn đá không?”
Vừa nói gã vừa đảo mắt nhìn quanh, sợ có kẻ nghe được những lời này.
Nếu thật sự có người nghe thấy, chỉ e gã và tên sư đệ ngu ngốc này sẽ mất cả tim gan mà chết.
“Nhưng mà chúng ta cũng đâu có làm gì, chỉ là nhóm lửa thôi mà, tim gan chúng ta cũng không ăn, người chúng ta cũng không bắt, dù có báo ứng cũng không rơi lên đầu chúng ta được.”
Đạo nhân mắt tam giác lắc đầu, thầm nghĩ đây là cái quái gì chứ.
Mấy năm trước, gã vất vả lắm mới tìm được một công việc nhóm lửa trên Thánh Linh Sơn, nhưng chưa làm được bao lâu thì gặp phải một sát tinh, quét sạch cả Thánh Linh Sơn.
Gã định đi ngang qua quận Hà Xuyên, đến Giang Âm phủ tìm một công việc mới, chẳng cầu gì nhiều, chỉ cần có cơm ăn là đủ.
Nhưng ai ngờ vừa đặt chân đến quận Hà Xuyên đã gặp phải một con đại yêu, bắt gã theo hầu.
Gã đương nhiên là một vạn lần không muốn, ai chẳng biết tà đạo thì không có tương lai, đi theo những kẻ xuất thân yêu vật này, đúng là nhìn thấy kết cục ngay trước mắt.
Loại đại yêu này chính là con mồi yêu thích nhất của đám tu sĩ chính đạo, chẳng biết lúc nào sẽ bị người ta tru diệt.
Nhưng thực lực người ta mạnh hơn, dù muốn từ chối cũng chẳng có khả năng.
Không cam tâm tình nguyện lên núi, may mà con đại yêu kia thấy sư đệ của gã trông ngốc nghếch nên chỉ bắt hai người bọn họ nhóm lửa, nếu không mà phải xuống núi bắt người, chỉ sợ ngay lần đầu tiên đã bị tu sĩ chính đạo đi ngang qua phát hiện, sau đó hai người sẽ phải nói lời từ biệt với thế gian.
Đạo nhân thấp béo nhăn mặt nhíu mày, mỡ trên mặt chèn ép đến mức ngũ quan vặn vẹo, lo lắng nói: “Không hiểu sao dạo này tim cứ đập thình thịch, sư huynh, có khi nào chúng ta lại gặp sát tinh không?”
Đạo nhân mắt tam giác nhịn không được lại vả gã một cái, tức giận nói: “Cái miệng của ngươi có thể nói gì dễ nghe hơn không? Ai mà xui xẻo cả đời như vậy chứ?”
“Sư huynh… thực ra ta thấy, dù có gặp sát tinh đi nữa thì cũng chẳng sao, lần trước hắn còn tha cho chúng ta mà. Dù gì chúng ta cũng không làm chuyện ác, nếu lại gặp, chắc chắn hắn vẫn tha cho chúng ta thôi.”
Đạo nhân thấp béo chợt hoài niệm đến thiếu niên áo vải năm đó, hắn tên là gì nhỉ?
À, đại sư huynh nội môn của Kỳ Sơn, Huyền Chiếu!
“Đừng nghĩ nữa, ta nghe nói rồi, Kỳ Sơn bị diệt rồi, chẳng biết đã đắc tội với ai, mà tên đó đã là đại sư huynh nội môn, chắc chắn cũng phải chết.”
Đạo nhân mắt tam giác nói đến đây, cũng thở phào nhẹ nhõm, dạo gần đây, gã hay mơ thấy ác mộng, mơ thấy ngày Thánh Linh Sơn bị tàn sát.
Hình bóng thiếu niên cầm kiếm giết người hôm đó, quả thực quá đáng sợ!
“Á… hắn chết rồi? Sư huynh, ta thấy hơi buồn.”
Đạo nhân thấp béo trợn to mắt, nhưng mắt gã vốn nhỏ, trợn to cũng chẳng khác gì từ hạt đậu xanh biến thành hạt đậu vàng.
“Buồn cái rắm! Hắn là cha ngươi hay nương ngươi đấy hả?”
Đạo nhân mắt tam giác tiện tay ném một khúc củi vào lửa, vừa tức vừa buồn cười.
Đạo nhân thấp béo nhăn nhó, lẩm bẩm: “Nhưng hắn từng tha cho chúng ta một mạng, đó là đại ân mà.”
Đạo nhân mắt tam giác cười khinh miệt: “Bọn ta thế này còn nói ân tình cái gì.”
“Sư huynh, ta hình như thấy hắn kìa!”
Đạo nhân thấp béo đột nhiên thốt lên.
Lời này vừa dứt, đạo nhân mắt tam giác giật bắn người, ngã ngồi xuống đất, sắc mặt trắng bệch.
Đạo nhân thấp béo ban đầu chỉ định đùa một chút, nhưng thấy sư huynh mình có phản ứng như vậy, gã lại cảm thấy không đúng, bèn ló đầu ra nói: “Sư huynh, ta chỉ đùa thôi.”
Gã vốn nghĩ rằng chắc chắn sư huynh sẽ vả cho gã một cái, nhưng không, đạo nhân mắt tam giác chỉ lườm gã một cái đầy khinh bỉ.
Hai nam nhân áo đen ném đám bách tính bị bắt cho đám tu sĩ khác trong núi, đồng thời ném luôn hai chiếc đèn lồng, rồi mới cất bước tiến vào sâu trong động phủ.
Động phủ này chiếm gần nửa sườn núi, bốn phía cứ cách vài bước lại có một ngọn đèn dầu chiếu sáng, từ lâu đã chẳng cần gì đến đèn lồng nữa.