Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Còn nếu như vật liệu không đủ...

Thì phiên bản hàng nhái, phiên bản nhà nghèo, có rất nhiều vật liệu thế tục cũng có thể dùng tạm để thay thế – có điều hiệu quả cũng sẽ theo đó mà "nhái" theo.

Tuy nhiên, Trần Ngôn lại chẳng hề để tâm, dù sao thì, mục tiêu chính trước mắt vẫn là luyện tập cho thành thục.

·

Tụ Linh Trận, hiệu quả của nó là có thể tăng cường sự tuần hoàn và hội tụ của thiên địa nguyên khí trong một phạm vi nhất định.

Tu luyện Thiên Địa Nguyên Khí Ban Vận Pháp trong phạm vi trận pháp này có thể nâng cao hiệu suất.

Còn về hiệu quả cụ thể ra sao... thì phải xem phẩm cấp của vật liệu dùng để bố trận.

Vật liệu cao cấp Trần Ngôn tạm thời chưa sắm nổi, nên đành bắt đầu từ những thứ đơn giản trước.

Hắn đến một khu chợ đá mua một phiến đá xanh hình chữ nhật loại thường nhất – dùng để thay thế cho một thứ gọi là [Ngũ Sắc Ngọc Bích] trong danh sách vật liệu phiên bản phổ thông.

Nói đến cái gì mà Ngũ Sắc Ngọc Bích, Trần Ngôn đến nghe cũng chưa từng nghe qua.

Phiến đá xanh thì rẻ hơn nhiều, hắn chạy một chuyến đến bãi đá của một cửa hàng vật liệu xây dựng, nhờ người ta vận chuyển mấy phiến đến sân biệt thự.

Tiếp theo, là công đoạn rửa sạch, mài giũa, khai quang, khắc phù...

Đầu tiên là dùng vòi nước, xịt thẳng vào phiến đá xanh, lấy một cái bàn chải lớn cọ rửa một hồi lâu.

Sau đó bắt đầu khắc phù...

Trong bí kíp có ghi lại mấy loại phù ấn, Trần Ngôn cũng đã luyện tập qua... còn đặc biệt mua cả chu sa về.

Trước tiên dùng bút lông vẽ lên bề mặt đá, sau đó mới dùng dao điêu khắc để chạm khắc.

Loay hoay cả một buổi sáng, Trần Ngôn bắt đầu cảm thấy có chút cạn lời.

[Mẹ nó chứ, ta đây là đang tu tiên? Hay là đang làm khổ sai đây?]

Nhìn cái máy cắt đá, máy mài, rồi cả bộ dụng cụ điêu khắc đầy đủ đang bày la liệt trên sân, tất cả đều là do hắn mới mua về trong hai ngày nay...

Còn có cả mấy thứ như khẩu trang chống bụi công nghiệp ở bên cạnh.

Trần Ngôn khẽ thở dài.

·

Buổi trưa Trần Ngôn lười nấu cơm, liền đặt đồ ăn ngoài, gọi một suất cơm chiên trứng thêm trứng, một phần thịt bò xào, một bát canh thịt băm củ cải muối.

Ăn tạm cho qua bữa.

Vừa ăn, Trần Ngôn vừa tính toán trong đầu.

Các vật liệu khác của trận pháp dùng đá xanh thông thường cũng tạm được đi.

Nhưng vật phẩm làm trận nhãn, loại đá rẻ tiền này chắc chắn là không xong rồi, phải dùng pháp khí mới được.

Pháp khí các loại hắn không tự làm được, cũng không biết cách làm.

Tuy nhiên, trong bí kíp cũng có một phương pháp "hàng nhái":

Tìm một miếng ngọc thạch hoặc phỉ thúy thượng hạng, mỗi ngày dùng thiên địa nguyên khí để rót vào, truyền vào mà nuôi dưỡng.

Thời gian dài, vật liệu có lẽ sẽ nhiễm được một chút linh tính.

Tuy không thể sánh bằng pháp khí thực thụ, nhưng cũng có thể tích trữ được một lượng thiên địa nguyên khí nhất định.

Có thể dùng làm vật liệu chính cho trận nhãn của các trận pháp cấp thấp, miễn cưỡng giúp trận pháp vận hành được.

Chỉ có điều, vật phẩm làm trận nhãn sẽ tiêu hao nguyên khí. Mà loại vật thay thế này xét cho cùng không phải là pháp khí thực sự, lượng nguyên khí tích trữ cũng có hạn.

Tương đương với một loại pin sạc có dung lượng nhỏ.

Công suất thấp, đã định trước đẳng cấp của pháp trận sẽ không cao.

Dung lượng nhỏ, hạn chế thời gian duy trì cũng không dài, phải thường xuyên nghĩ đến việc bổ sung, rót nguyên khí cho trận nhãn.

Trần Ngôn đang cân nhắc xem nên dùng vật gì để làm trận nhãn...

Ngọc thạch, phỉ thúy thượng hạng cũng được sao...

Ta đây ngược lại có mang về từ nước H một chiếc nhẫn Bản Chỉ (*) ngọc lục bảo mà.

(*) Loại nhẫn đeo ngón cái.

Lúc đó trong kho chứa đồ có rất nhiều ngọc thạch, vậy mà ta lại vừa mắt ngay với món đồ này, quả thực rất có duyên.

Những thứ khác đều để lại trong kho không động đến, duy chỉ có chiếc nhẫn Bản Chỉ ngọc lục bảo này là được mang về.

Có điều mấy ngày nay sau khi trở về, mỗi ngày bận rộn tu luyện Nguyên Khí Ban Vận Thuật, bận rộn học tập pháp thuật, bận rộn chuyển nhà tìm nhà, bận rộn bày cái Tụ Linh Trận phiên bản nhà nghèo.

Thế mà lại quên bẵng mất chiếc nhẫn Bản Chỉ kia.

Nghĩ đến đây, Trần Ngôn đang định đi lục tìm trong vali hành lý của mình.

Điện thoại đột nhiên đổ chuông.

Trần Ngôn liếc nhìn, một số lạ, lại còn là số máy bàn.

Nghe máy...

"Chào anh, xin hỏi có phải anh Trần không ạ?"

Trần Ngôn ngẩn người.

Ối chà.

Giọng này nghe ngọt thật đấy.

Cái giọng điệu nhỏ nhẹ, nũng nịu dễ thương một cách điêu luyện, đúng là tuyệt đỉnh!

"Phải, vị nào vậy?", Trần Ngôn nói rồi còn ho khan một tiếng.

Món thịt bò xào buổi trưa hơi cay, cổ họng căng quá, nói được vài từ đã không nhịn được mà ho khan.

Đầu dây bên kia im lặng một chút, sau đó giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn.

"Anh Trần, tôi là bạn bè lâu năm của gia tộc bên nội của anh... nhận lời ủy thác của người khác, tôi đến..."

Trần Ngôn cúp máy thẳng thừng!

Gia tộc bên nội của ta?

Đùa chắc!

Theo lời bà nội, mẹ ruột của ta là một con bạch hồ!

Cha ruột của ta là giống loài gì còn chưa biết nữa là.

Hơn nữa, nghe cái giọng nhỏ nhẹ vừa ngọt ngào vừa dễ nghe kia... thực ra có khi lại là âm thanh tổng hợp AI cũng nên!

Ngoài đời thực, ta chưa bao giờ nghe thấy giọng điệu nũng nịu dễ thương một cách tự nhiên đến thế.