Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong lòng thầm chửi một câu, nhưng Trần Ngôn cũng không nuốt lời.
Hắn cũng không có ý định dùng Tiệt Vận Thuật gì đó với ông chủ này.
Nhưng kinh doanh là vậy, chuyện mặc cả, một khi đã ngã giá thì không hối hận.
Giá cả là do người mua kẻ bán tự thương lượng, thuận mua vừa bán, không có ép mua ép bán.
Bản thân thiếu kinh nghiệm nên trả hớ tiền, đó là do kỹ năng của mình không bằng người ta, cũng là bản lĩnh của ông chủ.
Phải chấp nhận thôi!
Thời gian giao hàng được ấn định là bảy ngày – nói là bảy ngày, nhưng thấy Trần Ngôn trả tiền nhanh gọn, ông chủ cũng nói thật: Nhanh thì khoảng năm ngày là xong. Hai bên hẹn bảy ngày là để cho thợ có thêm chút thời gian xoay xở nếu có trục trặc.
Trần Ngôn vô cùng hài lòng với khoảng thời gian này!
Nhiều thanh đá xanh như vậy, nếu hắn phải tự tay khắc phù văn... thì trước khi khắc, còn phải học nghề điêu khắc này nọ, luyện cho tay nghề thuần thục rồi mới bắt tay vào làm được.
Lỡ như khắc sai một thanh, là coi như bỏ đi hai mét đá, phải làm lại từ đầu.
Hắn lấy đâu ra nhiều thời gian như vậy chứ?
Nhưng cửa hàng của người ta thì lại khác.
Năm mươi thanh đá xanh, riêng việc cắt đá cũng mất ít nhất một ngày.
Còn việc chạm khắc ư... người ta kinh doanh nên toàn dùng máy móc để khắc cả!
Họ quét bản vẽ vào máy tính, sau đó tạo thành khuôn mẫu, rồi dùng máy tính điều khiển máy móc.
Chỉ cần đặt thanh đá xanh lên máy, khởi động, loáng một cái là một thanh đã được khắc xong.
Loại máy này, Trần Ngôn nghe nói xưởng đá của ông chủ có tới bốn cái!
Bước ra khỏi chợ vật liệu xây dựng, tâm trạng Trần Ngôn cực kỳ phấn chấn.
Tu tiên, xem ra vẫn phải dùng đến các phương pháp khoa học kỹ thuật mới được!
Ủa?
Trần Ngôn chợt nhớ ra, nghe nói trong sách có giới thiệu, Pháp Trận là một môn cực kỳ khó học khó luyện, là con đường vô cùng tốn thời gian và tâm huyết, không phải dạng đầu bạc nghiên cứu kinh thư cũng khó mà đạt được chút thành tựu.
Lẽ nào là bởi vì, người xưa tu luyện thứ này, không có máy móc, tất cả đều phải dựa vào việc điêu khắc vật liệu thủ công hoàn toàn?
Bản thân hắn chẳng qua chỉ làm một cái Tụ Linh Trận phiên bản "nhái" đơn giản, mà việc điêu khắc đã tốn thời gian và công sức đến như vậy.
Nếu như muốn bày một cái Hoàng Hà Đại Trận, hay Kỳ Môn Độn Giáp Trận gì đó...
Vậy thì phải cần đến biết bao nhiêu là vật liệu cơ chứ!!!
Chỉ dựa vào một mình Trận Pháp Sư, tự tay điêu khắc từng món từng món phù văn...
Chẳng phải đợi đến Tết Công Gô hay sao.
·
Buổi sáng giải quyết xong một vấn đề nan giải, tâm trạng Trần Ngôn vô cùng tốt. Ra khỏi chợ vật liệu xây dựng, hắn lại chạy đến một siêu thị dạng kho lớn, làm một chuyến mua sắm kha khá.
Sắp cuối năm rồi, cũng nên mua chút đồ Tết.
Trần Ngôn nghĩ đến việc bà nội đã mất – được rồi, bây giờ nghĩ đến chuyện này, hắn chẳng còn chút cảm giác đau buồn nào nữa.
Tết năm nay, cũng chỉ có một mình hắn đón Tết.
Nghĩ bụng vẫn nên về quê một chuyến.
Hắn từ nhỏ đã lớn lên ở làng, quan hệ với người trong làng vẫn khá tốt đẹp, thỉnh thoảng có chút mâu thuẫn nhỏ, nhưng nhìn chung đều hòa thuận.
Huống hồ đám tang của bà nội, người trong làng đã giúp đỡ rất nhiều.
Câu đối viếng là do trưởng làng cũ viết, rạp tang lễ cũng là người trong làng giúp dựng lên.
Lúc đưa tang, quan tài cũng là do mấy nhà trong làng cử người đến giúp Trần Ngôn khiêng.
Những ân tình này, nhất định phải trả!
Mấy thứ như gà vịt, cá khô, thịt muối thì không cần, Tết đến người ở quê tự mổ lợn, không thiếu những thứ đó.
Trần Ngôn mua một thùng thuốc lá loại ngon, và vài thùng sữa bột cho người già.
Rượu thì tạm thời chưa mua, có mua cũng không mang lên tàu cao tốc được, đợi về đến quê rồi mua ở huyện sau.
Vừa mua sắm vừa tính toán, hắn lại đi đến khu vực quần áo, mũ nón và túi xách, chọn một chiếc cặp công văn nam bằng da màu đen.
Chiếc cặp da này là hắn định mang về cho ông trưởng làng cũ.
Ông cụ đến tận bây giờ, mỗi lần trong làng có họp hành gì đó, vẫn xách một cái cặp đã bong tróc da.
Trên chiếc cặp còn in dòng chữ: Kỷ niệm XX năm chiến thắng XX...
Cái cặp đó, tuổi đời còn lớn hơn cả Trần Ngôn.
Trần Ngôn bèn nghĩ, Tết này mua tặng ông cụ một cái mới vậy.
Ông trưởng làng cũ đối xử với hắn rất tốt, hồi nhỏ hắn nghịch ngợm trèo lên mái nhà, làm vỡ cả ngói trên nóc nhà ông.
Bà nội biết chuyện rượt đánh hắn, chính ông cụ còn cười tủm tỉm mà can ngăn.
Năm hắn thi đỗ đại học, cũng là ông cụ giúp tìm xe, rồi cùng bà nội tiễn hắn ra ga tàu.
Chiếc cặp da Trần Ngôn mua không đắt, cũng chỉ khoảng hai trăm tệ.
Ở quê cũng không cần dùng đồ quá tốt, ông trưởng làng cũ dùng cặp cũng chỉ để đựng một cái cốc uống trà với vài bao thuốc lá là cùng.
Chứ thực sự mà mua cho ông cái túi hàng hiệu LV gì đó, thì cũng chẳng hợp.
Thực ra Trần Ngôn cũng không phải là không muốn hiếu kính ông trưởng làng cũ nhiều hơn.
Nhưng... tiền này là do bà nội để lại!
Trong bức thư bà nội để lại có nói, tiền kiếm được từ Kỳ thuật, chỉ có thể tiêu cho người trong môn.
Nếu cho người ngoài, tiêu một chút trong phạm vi bình thường thì được, chứ tiêu xài hoang phí hoặc xa xỉ, sẽ bị nguyền rủa.