Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Không dám chắc nhánh nào non nhất, Trần Ngôn bèn tuốt một hơi hết cả cụm, gom lại thành một bó to.

Nhảy xuống khỏi cây, Trần Ngôn nhét bó cành liễu vào trong lòng, quay người chạy về phía sườn đồi phía nam làng.

Bà nội nói, ngôi miếu nhỏ đổ nát trên núi! Đi đào hòn đá dưới đất!

Có lẽ do chạy quá vội, được vài chục bước, Trần Ngôn vấp chân một cái, ngã lộn nhào xuống đất, khuỷu tay trầy xước chảy khá nhiều máu tươi, cành liễu cũng rơi vãi đầy đất.

Trần Ngôn từ dưới đất bật dậy, vội vàng nhặt những cành liễu trên mặt đất.

Nhưng nhặt được vài cành, động tác của Trần Ngôn bỗng dưng sững lại.

Tim hắn đột nhiên đập mạnh một cái!

Không đúng!

Hắn vội vàng móc điện thoại ra, liếc nhìn thời gian.

Tối hôm qua bà nội nói: Dương thọ của ta còn mười tám tiếng bốn mươi ba phút!

Lúc nói câu đó, là khoảng sáu giờ tối.

Tính như vậy, từ sáu giờ tối qua lùi về sau mười tám tiếng bốn mươi ba phút.

Phải là khoảng một giờ trưa hôm nay!

Thời gian hiển thị trên điện thoại...

Buổi trưa, mười hai giờ năm mươi bảy phút.

Còn ba phút nữa là đến một giờ trưa.

Mắc lừa rồi! Trần Ngôn bỗng thấy tim mình chùng xuống, hắn vứt bỏ đám cành liễu trong tay, ba chân bốn cẳng chạy thục mạng về nhà!!

·

Cửa nhà đóng kín.

Trần Ngôn dùng sức đẩy cửa ra, gian nhà chính trống không.

Trong chiếc lồng bàn trên bàn, rõ ràng đang đậy một đĩa... đậu nành xào thịt băm vẫn còn bốc khói nghi ngút!

Toàn thân Trần Ngôn như bị rút cạn sức lực, hắn hoảng hốt thất thần, lao đến cửa phòng bà nội, rồi đẩy cửa lớn ra.

Hai chân Trần Ngôn mềm nhũn.

Bên trong phòng, trên chiếc giường của bà, chăn đệm đã sớm được thay mới hoàn toàn.

Bà nội nằm trên giường, mặc một bộ áo liệm, màu đỏ màu xanh, chỉnh tề ngay ngắn, hai tay đặt chéo trước ngực.

Bà nội nằm đó, hai mắt đã nhắm nghiền, thần thái an nhiên.

Nụ cười vẫn như thường ngày...

Chỉ có điều, hơi thở đã tắt hẳn.

"Bà nội, bà lừa con..."

Phịch một tiếng, Trần Ngôn mắt đỏ hoe, quỳ sụp xuống đất.

Đêm thứ ba của tang lễ.

Tang sự ở nông thôn tổ chức rất phiền phức, nhất là những người cùng làng cùng xóm, ai cũng sẽ đến xúm vào giúp một tay.

Đám tang ban ngày náo nhiệt, đến tối thì người cũng đã về vãn.

Rạp linh đường các thứ đều do người trong làng dựng giúp, gánh hát đám ma và đầu bếp lo cỗ cũng là trưởng thôn gọi giúp – nếu không thì Trần Ngôn, một thanh niên mới hai mươi hai tuổi, làm sao mà biết được những thứ này?

Ba ngày nay, Trần Ngôn cũng không khóc lóc gì nhiều.

Một là, con người ta khi đau buồn tột cùng, ngược lại chẳng còn muốn khóc nữa.

Thật ra là do cảm xúc bị dồn nén, phải đợi sau khi mọi chuyện qua đi, từ từ nhận ra, mới có thể khóc một trận cho đã.

Hai là... ba ngày nay, hắn chỉ toàn lo dập đầu. Cứ có một vị khách đến, con hiếu cháu hiền lại phải cùng họ dập đầu một lượt.

Cái Trần gia này, cũng chỉ có một mình Trần Ngôn, bà nội lại càng không có lấy một người thân thích.

Linh đường rộng lớn như vậy, chỉ có một mình Trần Ngôn đeo khăn tang, mặc áo xô.

Ba ngày nay không biết đã dập đầu cả trăm cái, đến mức đầu óc cũng mụ mị đi.

Đêm nay quỳ trước linh đường canh linh cữu, cho đến tận bây giờ, Trần Ngôn vẫn cảm thấy mình như đang mơ vậy.

Nhìn chiếc quan tài trong linh đường, bà nội đang nằm trong đó.

Còn có... những câu đối phúng điếu và vòng hoa đầy cả gian phòng.

Ừm, trên chiếc vòng hoa lớn nhất ở cửa, có đề mấy chữ: Lưu danh thiên cổ.

Ký tên là: Tiểu Mã Tây Hồ.

Lúc Mã Tổng đến phúng viếng, cũng rất kín đáo, chỉ là lúc ra về có chút tiếc nuối, nắm tay Trần Ngôn lải nhải nói rất nhiều chuyện, lúc chia tay còn đưa một tấm danh thiếp, nghe nói là số điện thoại riêng của ông ta.

Có điều sau khi hỏi thăm vài câu, nghe nói Trần Ngôn không học được bản lĩnh của bà nội, chỉ là một sinh viên đại học ngây thơ đến mức khờ khạo, lại còn là sinh viên mới ra trường.

Trần Ngôn thật ra cảm thấy thái độ của Mã Tổng đã xa cách đi nhiều.

·

Mấy ngày nay, tất cả những chuyện đã trải qua cứ như một thước phim chiếu chậm, không ngừng hiện lên trước mắt, Trần Ngôn cảm thấy đầu óc có chút mệt mỏi.

Thực tế là, hắn đã hai ngày không chợp mắt rồi.

Lúc này đã là nửa đêm, vừa qua mười hai giờ, Trần Ngôn quỳ trên chiếc bồ đoàn trong linh đường, người hơi mềm nhũn.

Hai ngày qua, hắn gần như chẳng ăn uống gì, thứ duy nhất ăn vào bụng chính là đĩa đậu nành xào thịt băm mà bà nội để lại lúc qua đời.

Ừm, không bỏ sót một hạt đậu nào, hắn đã ăn hết sạch.

Hai ngày sau đó, hắn chẳng ăn gì nữa.

Thật ra là do trong lòng nặng trĩu, không cảm thấy đói.

Lúc này quỳ trên bồ đoàn trong linh đường, mắt hắn có chút hoa đi.

Ngay lúc đó, đột nhiên, một cơn gió lạnh thổi tới, Trần Ngôn rùng mình một cái.

Ngẩng đầu nhìn cửa chính gian nhà ngoài, vẫn đang đóng.

Cơn gió này từ đâu tới vậy?

Ngay khi ý nghĩ đó vừa lóe lên, đột nhiên, hai cánh cửa chính của gian nhà ngoài không một tiếng động tự động mở ra...

Một luồng khí lạnh, ào ào thổi vào trong nhà!

Nửa đêm canh ba, cửa phòng tự mở, gió lạnh âm u thổi từng cơn...

Lại còn là ngay tại linh đường!

Ngươi nói xem có đáng sợ không cơ chứ?

Trần Ngôn gắng sức nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng trấn tĩnh, còn định đứng dậy xem xét, tiện thể đóng cửa lại.