Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Muốn đi gặp con bé không?" Kỳ Khả khẽ cười với Cừu thị.

Vốn đang nóng lòng như lửa đốt, Cừu thị theo bản năng ngơ ngác gật đầu.

"Vậy nếu ta cho ngươi đi gặp nó một lát, sau khi gặp xong, có phải ngươi sẽ yên tâm nhắm mắt không?"

Cừu thị điên cuồng lắc đầu, những ngón tay sơn móng tay đỏ chót bấu chặt vào bậc thềm, cố bò lên phía trước hai bước, mặt đầy nước mắt.

"Kỳ Khả, tuy ta không để ý đến ngươi, nhưng thật tâm ta chưa bao giờ muốn giết ngươi. Người có xuất thân như ta, những nữ quyến không được yêu thích trong nhà nếu không muốn ở lại vướng mắt thì có khối chỗ để đưa đi. 

Tệ nhất là đưa vào miếu thờ, chẳng khác gì ngồi tù, tốt hơn thì đưa đến am ni cô hoặc trang trại bên ngoài. Kỳ gia ở kinh thành căn cơ không vững, không có miếu thờ nhưng có trang trại, đúng không? 

Dù đến trang trại phải tự mình làm việc đồng áng, nhưng thế nào cũng tốt hơn việc ngươi ở nhà chịu đói, phải không? Ngươi là nữ tử, lại còn có hôn ước với đại thiếu gia phủ Bách tướng quân từ nhỏ, đó là gia tộc võ tướng, nhà mẹ ta đều nói có mối hôn sự này là chuyện tốt. 

Dù phủ Bách tướng quân hiện giờ sa sút, hai nhà có hủy hôn, nhưng nếu từ nhỏ trong nhà dạy dỗ ngươi tử tế, thì việc hủy hôn cũng chẳng sao. Ở kinh thành thiếu gì những gia đình môn đăng hộ đối, gả cho nhà khác là được. 

Là người Kỳ gia không dung nổi ngươi, nhất định muốn ngươi chết. Cha ngươi nói hạ nhân trong nhà đều là mua về, không đáng tin, còn đám người hầu của ta là gia nô trung thành, cha ngươi là người làm chủ trong nhà, ta phải nghe ông ấy."

Cừu thị vừa khóc vừa nói, khóc đến nức nở, đám nha hoàn thân cận của bà ta lúc này cũng quỳ rạp xuống đất, khóc theo.

"Lời ngươi nói là thật hay là cố ý trốn tránh trách nhiệm, đổ tội cho người khác?"

"Ta nói thật! Là thật lòng! Mấy nha đầu này của ta làm chứng!"

Nghe thấy giọng Kỳ Khả có vẻ dịu đi, Cừu thị chộp lấy cơ hội, kéo các nha hoàn cùng làm chứng, đám nha hoàn nức nở gật đầu theo.

"Đại tiểu thư, chúng ta đều là người hầu cận trong phòng, lão gia và phu nhân bàn bạc không hề tránh mặt chúng ta, chúng ta đều nghe thấy, chính là lão gia yêu cầu phu nhân phái người hầu đi." 

Nha hoàn duy nhất mặc áo màu đỏ nhạt lên tiếng, giọng khàn khàn.

"Vì sao mấy năm nay mới quyết tâm giết ta? Lúc trước để ta đi theo mẫu thân ta luôn không phải tốt hơn sao? Đừng nói là vì có hôn ước, người Kỳ gia càng để ý đến việc gia tộc mình có xuất thân làm thương nhân, quá mất mặt trong giới quan lại."

"Là người Kỳ gia tham lam lễ vật của phủ Bách tướng quân mỗi năm ba lần."

"Lễ vật đâu?"

"Đều nộp vào công quỹ, ta chưa từng thấy."

"Vậy ta tò mò, phủ Bách tướng quân chỉ lo tặng lễ, chưa từng gặp người? Không quan tâm đến vị thiếu phu nhân tương lai như ta có khỏe mạnh hay không?"

Cơ thể Cừu thị run lên, "Có, có người đứng ra nhận lễ, tiếp nhận sự thăm hỏi của phủ Bách tướng quân."

"Ai?"

"Là trưởng nữ của nhị thúc ngươi, Kỳ San."

"Nàng ta giả mạo ta?"

"Sự tồn tại của ngươi bị xóa bỏ trong nhà, Kỳ San chẳng phải nghiễm nhiên trở thành đại tiểu thư của Kỳ gia sao? Hơn nữa nàng ta vốn là trưởng nữ của nhị thúc ngươi, bốn huynh đệ lại không ở riêng, chen chúc trong cái nhà này. 

Đại tiểu thư là nàng, nhị tiểu thư cũng là nàng, hơn nữa hai tỷ muội các ngươi chỉ hơn kém nhau một tuổi rưỡi, tướng mạo lại tương tự, nữ nhi tầm mười tuổi đang tuổi dậy thì, phủ Bách tướng quân bên kia chưa từng nghi ngờ mỗi lần Kỳ đại tiểu thư đoan trang ra mặt gặp người không phải là ngươi."

"Người Kỳ gia đây là cái gì? Một mặt vì cưới nữ nhi thương nhân mà dựa vào thê tử kiếm tiền nuôi gia đình, làm mất thanh danh của kẻ sĩ, một mặt lại tham lam lễ vật của người khác, như vậy chẳng phải là bôi nhọ thanh cao rồi sao?"

"Cũng coi là vậy, cho nên hai nhà vừa hủy hôn, trong nhà đối với ngươi liền..."

"Nếu không hủy hôn, vậy phải làm sao với hôn ước?"

"Thì để Kỳ San lấy danh nghĩa đại tiểu thư gả đi thôi. Dù sao các tiểu thư khuê các đều ở trong khuê phòng, người ngoài làm sao biết Kỳ gia có mấy nữ nhi."

"Nếu Kỳ San đã thay thế ta đến mức này, thì việc ta sống chết cũng không còn quan trọng nữa. Rốt cuộc vì sao lại để ta sống lâu như vậy?"

"Nghe nói là vì mẫu thân ngươi để lại đồ cưới cho ngươi. Ta cũng không biết thật giả thế nào, chỉ là đôi khi nghe bọn họ nói chuyện, trong lời có ý đó. Nhưng cha ngươi không nói rõ với ta, ta cũng không dám hỏi, sợ chọc giận cha ngươi."

"Vậy tối qua hạ lệnh giết ta, là vì đã tìm thấy di vật mẫu thân ta để lại, hay là từ bỏ tìm kiếm, giết ta cho xong chuyện?"

"Ta không biết, ta chỉ làm theo yêu cầu của cha ngươi, phái người làm thôi." 

Cừu thị hoàn toàn vứt bỏ tôn nghiêm, quỳ rạp xuống đất cầu xin, "Ta thật sự không muốn giết ngươi! Ngươi tin ta đi!"

Kỳ Khả nhìn bộ dạng đáng thương của bà ta, mặt không đổi sắc, trong lòng không tin một chữ nào.

Bị ảnh hưởng bởi những điều tai nghe mắt thấy trong nhà bao năm nay, cộng thêm việc vốn đã ôm một bụng tức giận, Kỳ Khả cho rằng Cừu thị có khả năng rất lớn là hận nguyên chủ đến tận xương tủy. Nếu thật sự muốn cho khuất mắt, thì đã sớm đưa đến trang viên bên ngoài rồi, cần gì phải để người ở nhà nhiều năm, cố tình nhìn cô bé mất mẹ đói rét giãy giụa lớn lên, cuối cùng còn để người ta chết đuối một cách đau khổ.

Chẳng lẽ kiếp trước nguyên chủ đã đào mồ mả tổ tiên Kỳ gia và Cừu gia?

Kỳ Khả nghĩ, sau này nếu có cơ hội, nàng có thể sẽ đào mồ mả tổ tiên hai nhà này thêm lần nữa, hoặc là dứt khoát cho nổ tung luôn cho xong. :))

"Được thôi, bà là kế thất, các thẩm trong nhà đều lớn tuổi hơn bà, bà không hiểu chuyện cũ của Kỳ gia cũng là bình thường. Cảm ơn bà đã nói với ta nhiều như vậy, ta cho bà một cơ hội sống. Mấy năm nay bạc nuôi dưỡng, bạc học hành, bạc bồi thường vì tối qua thoát chết, của hồi môn sau này, cộng thêm tính mạng cả nhà bà, tổng cộng là bao nhiêu bạc, bà chuẩn bị sẵn tiền mặt đi, ta quay lại lấy." Kỳ Khả cười, vẻ mặt rất dễ nói chuyện.

"Cái gì? Đòi bạc?!" Cừu thị đột nhiên hét lên, bà ta không ngờ đã vứt bỏ cả tôn nghiêm mà lại nhận kết quả thế này.

"Không nên sao? Chẳng lẽ vừa rồi bà sám hối chỉ là diễn kịch cho ta xem? Vậy thì bà cứ đi chết đi." Kỳ Khả vừa nói vừa bước lên một bậc thang.

"Không! Tránh xa ta ra!!!" 

Cừu thị hét lên lùi về sau, hoảng sợ đến mức chân mềm nhũn, vẫn quỳ rạp trên đất, hai tay ôm chặt mặt, roi trúc nhọn hoắt trên tay Kỳ Khả trông quá đáng sợ, sợ nàng ta tiến đến gần sẽ quệt vào mặt mình.

"Nhìn xem, Cừu thị, nhanh như vậy bà đã lộ nguyên hình rồi, không hổ là làm mẫu thân, đúng là co được dãn được."

Kỳ Khả lắc cổ tay, những chiếc roi trúc va vào nhau kêu lách tách, đừng nói là Cừu thị, ngay cả đám nha hoàn bên cạnh bà ta cũng liên tục lùi về sau, che mặt hoặc cúi đầu, chỉ sợ mình bị quất trúng.

Cừu thị lấy tay che mặt, bi phẫn mím chặt môi, hít sâu một hơi, vừa mở miệng đã lại tỏ vẻ đáng thương.

"Không phải ta không cho, mà là ta thật sự không có bạc."

"Cừu thị, ta hỏi bà, sao Tang Môn tinh lại chủ?"

"Cái gì? Cái gì chủ cái gì?" Cừu thị lập tức ngớ người.

"Chủ hiếu tang, hiểu chưa? Tang Môn tinh chủ hiếu tang, hiếu tang là có ý gì? Người lớn qua đời đúng không? Bà là kế mẫu của ta đúng không? Bà chết có phải là hiếu tang không? Người lớn trong nhà không chết, chứng tỏ Tang Môn tinh này không phát huy tác dụng, là ta thất trách, một chuyến hạ phàm không hoàn thành nhiệm vụ ta sẽ không về trời được, thần cách không thể trở về vị trí cũ, thật là thảm." 

Kỳ Khả ra vẻ nghiêm trọng lắc đầu, như thể thật sự thảm lắm vậy.