Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mấy người Cừu thị đối với việc Kỳ Khả thay đổi sắc mặt cũng không có phản ứng kịch liệt gì. Dù sao sáng sớm nàng ta đã lăn qua lăn lại từ lúc mới vào phòng bếp, một đường đại sát tứ phương đánh đến bây giờ, toàn bộ Kỳ gia từ chủ tử đến hạ nhân có mặt mũi đều tính cùng một chỗ, cũng chỉ có ba người bọn họ là hoàn hảo không tổn hao gì, lòng tràn đầy mỏi mệt và chết lặng, nào còn có dũng khí tiếp tục thăm dò ranh giới cuối cùng của Kỳ Khả, ngại mạng mình dài lắm sao.
“Đại tiểu thư cần chúng ta làm gì, xin cứ phân phó.” Quản gia lên tiếng trước.
“Không phải là chuyện khiến các ngươi khó xử, giúp ta kiểm kê hai loại tài sản, một là đồ cưới mẫu thân lưu lại, một là lễ vật mà phủ Bách tướng quân mấy năm nay đưa tới, những thứ này đều không rơi vào trong tay ta, ta muốn biết chúng nó đi nơi nào.”
Kỳ Khả khẽ vén váy, ngồi xuống chiếc ghế đối diện quản gia và tiên sinh phòng thu chi.
“Có cần phải tìm vật thật về không? Điều này có chút khó khăn.”
“Nếu không tìm về được vật thật, vậy giúp ta tính toán xem quy đổi ra bạc trắng được bao nhiêu.”
“Hai thứ này đều cần danh sách, nhưng danh sách đồ cưới của nữ quyến cho tới bây giờ cũng sẽ không được ghi vào sổ sách chung.”
Kế toán biết rõ lễ vật của phủ Bách tướng quân đều vào công quỹ, cho nên hắn chỉ nói về danh sách đồ cưới.
“Danh sách đồ cưới của mẫu thân ta à?” Ánh mắt Kỳ Khả liếc về phía Cừu thị ngồi ở ghế trên.
Cừu thị liên tục xua tay, “Ta không biết đồ cưới của mẫu thân ngươi, ta không có lấy, trên tay ta chỉ có đồ cưới của chính ta cùng tiền tiêu vặt cha ngươi cho, cha ngươi nhìn qua cũng không giống lén lấy tài sản đồ cưới của mẫu thân ngươi tự mình tiêu xài.”
“Được, ngươi không lấy là được.”
Ánh mắt của Kỳ Khả lại lần nữa rơi vào trên người quản gia và kế toán. “Đã như vậy, đồ cưới của mẫu thân ta chỉ có thể ở chỗ lão thái thái, có khả năng này chứ?”
“Đúng, đúng vậy, có khả năng này, nhưng tốt nhất vẫn là..." Quản gia và kế toán không tự chủ được nhìn ra ngoài cửa, từ góc độ trong phòng, cho dù mở cửa phòng cũng khó có thể nhìn thấy đôi vợ chồng già nằm trên mặt đất, không biết hiện tại có được người đỡ dậy hay không.
“Không cần phải để ý đến bọn họ.”
Kỳ Khả lấy từ trong ngực ra một xấp giấy lớn, nhặt danh sách màu đỏ đã phai màu kia đưa cho kế toán, “Hai người đem nơi này lục soát một chút, tìm không ra vật thật liền trực tiếp định giá cho ta, ta muốn biết đồ cưới của mẫu thân ta rốt cuộc đáng giá bao nhiêu bạc, sau đó đem tài sản lục soát được cũng định giá, những khế đất trang sức này đều cẩn thận cất kỹ, không đủ số thì đem những thứ này bán trước.”
“Được, được được được, có danh sách là dễ làm.” Kế toán nhận lấy danh sách, trước tiên bỏ qua những quần áo trang sức đồ dùng hàng ngày, lật đến phía sau còn có một tờ danh sách khế đất điền sản, “Những địa điểm ruộng đất này đều ở bên ngoài, đại tiểu thư muốn ruộng đất hay muốn bạc?”
“Quy đổi thành bạc trắng đi, ta đã không trông mong có thể lấy lại đồ cưới của mẫu thân ta, nhưng ta ở chỗ này nhượng bộ một bước, lúc các ngươi quy đổi thì đừng coi ta là kẻ ngốc.”
Lúc định giá, thêm một chút bớt một chút, cuối cùng tổng giá trị chênh lệch có thể lớn lắm, Kỳ Khả nói vậy cũng là nhắc nhở đối phương một chút nàng không phải không hiểu mánh khóe trong đó.
“Sẽ không, sẽ không, đều là giá thật, nhất định đều là giá thật.”
Quản gia và kế toán thật sự không dám, cũng không muốn động não này, trước không nói đến vũ lực của đại tiểu thư này, chỉ riêng đức hạnh của người Kỳ gia, hai người bọn họ đã không muốn tận tâm tận lực tiết kiệm tiền, dù sao tiền tiết kiệm được cũng không rơi vào túi hai người bọn họ, còn không bằng để cho đại tiểu thư chịu hết ủy khuất lấy đi.
“Được, tiếp theo chính là sổ sách lễ vật mà phủ Bách tướng quân tặng mỗi năm ba dịp lễ.”
“Những thứ này đều nhập vào công quỹ, nhưng đồ vật đều do lão thái gia và lão thái thái làm chủ để cho các phòng phân chia.” Kế toán vội nói.
Ánh mắt Kỳ Khả chuyển hướng về phía Cừu thị.
Cừu thị liên tục xua tay, "Đừng nhìn ta, mấy thứ đó nữ quyến không được chia, đều do nhi tử, tôn tử chia hết. Cũng chỉ có Kỳ San được chia chút trang sức, quần áo, vì nó thay thế ngươi mà, mỗi lần đi gặp người Bách gia, trên người cũng phải có chút trang sức. Còn những thứ khác, ta và nữ nhi ta đều không có phần, nhi tử ta được chia toàn đồ chơi, vừa quay tay đã bị cha ngươi lấy đi rồi."
"Ngươi là đương gia phu nhân, đồ của đám nam nhân chia chác mà không lọt vào tay ngươi?"
Sắc mặt Cừu thị thay đổi.
"Không chỉ vị trí đương gia phu nhân của ngươi ngồi không vững, trong lòng trượng phu ngươi, địa vị của ngươi cũng chẳng ra gì."
Kỳ Khả lời lẽ sắc bén như dao đâm thẳng vào tim Cừu thị.
Cừu thị nắm chặt tay, tự nhủ không được mắc mưu khiêu khích, nhưng thật sự... tức chết đi được!
"Nếu đồ đạc đã chia cho các phòng, xem ra cũng không đòi lại được, vậy thì cứ quy ra bạc đi." Kỳ Khả không thèm để ý đến Cừu thị nữa, quay sang nói với tiên sinh phòng thu chi.
Tiên sinh mặt mày ủ rũ, "Đại tiểu thư, e là trong sổ sách không có nhiều bạc như vậy."
"Không có bạc? Gia sản mẫu thân ta kiếm được trước khi mất, mấy năm nay đã tiêu hết rồi?"
"Tứ phòng đều chỉ có ra không có vào, tiểu nhân đã xem sổ sách, trước kia phu nhân còn sống thì kiếm được rất nhiều, sau khi bà qua đời, thu nhập từ các sản nghiệp cứ giảm dần, nhất là thu hoạch ở trang trại do thiên tai mà năm sau lại kém hơn năm trước, cửa hàng trong thành cũng bị ảnh hưởng lớn.
Nhà chúng ta vốn dĩ không có gốc rễ, đáng lẽ phải thắt lưng buộc bụng, nhưng trong nhà nhiều chủ tử, ai cũng không chịu giảm bớt phần của mình, ngược lại chi tiêu ngày càng lớn, đến giờ đã là nhập không đủ chi rồi."
"Ồ, phủ này là do mẫu thân ta kiếm bạc mua, mọi người đều biết, cả Kỳ gia tứ phòng chỉ có đại lão gia là người đọc sách, ba vị lão gia còn lại đến tên mình cũng viết không xong, toàn là lũ chân đất làm ruộng, ôm chân đại ca mới được đến kinh thành làm người thành phố.
Nhưng thực chất bọn họ chẳng có chút kiến thức hay kỹ năng nào để kiếm sống ở thành thị, giờ lại thêm thời buổi khó khăn, bọn họ chỉ biết ăn không ngồi rồi, không kiếm được đồng nào cho gia đình, vậy thì đại phòng cũng không cần thiết phải nuôi bọn họ nữa.
Quản gia, ngươi tập hợp người lại, nhân lúc bọn họ đang ở trong sân, khống chế hết rồi đuổi thẳng cổ ra ngoài, ngoài những thứ đang mặc trên người, không được mang theo bất cứ thứ gì của nhà, đem toàn bộ tài sản của ba phòng kia sung công."
"A?! Không được! Đuổi anh huynh đệ thịt đi, sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của đại lão gia!"
Quản gia và tiên sinh phòng thu chi giật mình, đồng loạt xua tay.
"Không được! Cha ngươi còn phải làm quan, không thể thô bạo đuổi bọn họ đi như vậy!"
Cừu thị cũng không nhịn được mà đứng lên, "Cho dù muốn làm vậy, cũng phải làm theo trình tự phân gia, không thể để cha ngươi bị người ta chỉ trích được."
"Thật là phiền phức." Kỳ Khả lười biếng phất tay, "Vậy thì gọi người trói hết bọn họ lại, bịt miệng lại, lý do phân gia thì các ngươi tự nghĩ, dù sao cũng phải thu hồi tài sản của ba phòng kia trước đã, mình đã sinh con đẻ cái rồi mà không kiếm được một xu, còn phải để nhà nuôi, ăn bám đến mức này, không thấy xấu hổ à."
Quản gia vội vàng vâng dạ, đi ra ngoài dặn dò.
Lập tức, trong sân vang lên tiếng chửi rủa, tiếng khóc than, ba cặp vợ chồng thúc thẩm bị đám hạ nhân trói lại bằng dây thừng, đám trẻ con đi theo cũng bị giữ lại trong sân để tránh chạy mất, ngoài ra còn có người vào phòng tìm những đứa trẻ nhỏ hơn, tất cả đều bị khống chế.
Trong tiếng la hét, chửi bới, một thiếu nữ đã xông qua được vòng vây của đám hạ nhân, lao vào phòng chính, giơ tay ném đá về phía Kỳ Khả.