Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi trở lại tầng một và đóng cửa tầng hầm, Kỳ Khả đi ra ngoài, lái xe ba bánh đến trang trại bò sữa. Ở đó nuôi những con bò và dê đang trong kỳ cho sữa, mỗi ngày đều phải vắt sữa. 

Kỳ Khả đẩy máy vắt sữa hai ống, mang theo bình ắc quy dã ngoại. Những con bò và dê vốn hiền lành khi nàng đến gần không hề hoảng sợ, chỉ tò mò kêu vài tiếng. 

Sau khi chúng đưa đầu lại gần ngửi mùi của nàng thì tiếng kêu liền thay đổi, trở lại giọng nhẹ nhàng như mọi khi Kỳ Khả đến vắt sữa chào hỏi, như thể xác nhận rằng tuy mùi khác nhưng linh hồn vẫn là nàng. Chúng còn liếm láp nàng như liếm con, rồi ngoan ngoãn để Kỳ Khả gắn máy vắt sữa, thuận lợi hoàn thành công việc vắt sữa hàng ngày.

Sau khi chuyển sữa tươi vào thùng inox, Kỳ Khả mở cổng chuồng ra đồng cỏ, bò dê tự đi ra ngoài ăn cỏ. Kỳ Khả ở lại làm vệ sinh xong mới đi. Sự dịu dàng của bò và dê đã an ủi Kỳ Khả, khiến tâm trạng nàng bây giờ rất tốt. Kỳ Khả lái xe ba bánh chở thùng sữa về biệt thự, cất vào tầng hầm.

Ra ngoài lần nữa, Kỳ Khả đỗ xe ba bánh vào nhà kho, rồi đến khu vực sạc điện trong sân kiểm tra các loại ắc quy và pin dự phòng đang sạc. Kỳ Khả rút các ắc quy đã sạc đầy, tập trung để vào một nhà kho khác để dùng dần. Kỳ Khả cũng dùng ý niệm điều khiển những chiếc ắc quy nặng trịch này bay qua.

Làm xong những việc này, Kỳ Khả xoa bóp cánh tay đau nhức, lê bước về nhà nghỉ ngơi. Lúc cởi quần, Kỳ Khả đứng không vững suýt ngã, phải vịn vào tường mới đứng được. Lúc này nàng mới nhận ra sự mệt mỏi của mình chỉ là do thể xác, do thể chất yếu ớt không chịu nổi cường độ lao động. Nhưng tinh thần Kỳ Khả không hề mệt mỏi. Bình thường khi cơ thể không khỏe thì tinh thần cũng sẽ uể oải. Nếu tinh thần và thể chất tương xứng, thì làm nhiều việc như vậy nàng đã mệt đến mức muốn ngủ rồi. Nhưng bây giờ tinh thần Kỳ Khả lại rất tỉnh táo, nếu phải làm bài toán cao cấp hay bài vật lý đại học, chắc nàng làm liên tục mấy tiếng cũng không sao.

Tinh thần và thể chất không tương xứng, nhìn qua thì cũng dễ hiểu. Một linh hồn từ bên ngoài nhập vào một cơ thể yếu ớt, tinh thần mạnh hơn thể xác là chuyện bình thường. Nhưng Kỳ Khả biết mọi chuyện không đơn giản như vậy, dường như cường độ tinh thần của nàng đã tăng lên.

Nhưng sự tăng cường này là tăng ở chỗ nào thì khó mà diễn tả được. Dù sao Kỳ Khả cũng biết mối liên hệ giữa mình và không gian này đã mạnh hơn, dường như trong không gian có thêm thứ gì đó mới.

Thứ gì mới?

Kỳ Khả khựng lại, chợt nhớ ra kho thóc mà nàng đã dọn sạch trước khi ngủ, số lương thực đó đi đâu rồi? Lúc Kỳ Khả lấy trộm lương thực, nàng biết số lượng cộng lại không đến vạn cân, nhưng sau khi thu vào không gian nàng đã không để ý đến việc chúng được cất ở đâu, chỉ là tiện tay để xuống, bây giờ hình như không thấy nữa?

Còn có nguyên nhân gây ra tai nạn của nàng, chiếc xe bồn chở dầu diesel không biết đã được di dời kịp thời chưa. Nếu thật sự bị rò rỉ dầu và bốc cháy tại hiện trường tai nạn, lại còn ở ngay trước trạm xăng, không biết sẽ gây ra tổn thất lớn đến mức nào.

Vì nghĩ đến hai thứ này, trong lúc mơ màng, Kỳ Khả dường như thấy rõ hai vật thể chiếm diện tích lớn đó trước mắt. Chúng được chia thành hai đống nằm trên một mảnh đất hoang chưa khai phá. Bên trái là những bao lương thực được xếp cao ngất, bên phải là chiếc xe bồn chở dầu chuyên dụng cho các trạm xăng lớn.

Kỳ Khả tưởng mình bị ảo giác, nàng chớp mắt, còn đưa tay dụi mắt. Sau đó nàng phát hiện có gì đó không đúng. Bộ đồ công nhân trên người nàng vẫn đang ở trạng thái cởi dở, chân trái vẫn còn trong ống quần, chân phải thì ở ngoài. Lúc nãy nàng suýt ngã cũng là vì tư thế này. Nhưng bây giờ Kỳ Khả lại đang chân trần đứng ở một vùng đất hoang bên ngoài, gió lạnh thổi vào chân trần, mồ hôi do làm việc mệt nhọc cũng bay hết.

Nếu không phải một tay còn phải giữ quần, Kỳ Khả thật sự muốn biểu diễn một bức tranh nổi tiếng thế giới - "Tiếng Thét".

Không gian này của mình lớn bao nhiêu, nhắm mắt lại cũng có thể vẽ ra sơ đồ, gần như mỗi tấc đất đều được tận dụng, nhưng bây giờ nàng lại thấy một vùng đất hoàn toàn mới.

Kỳ Khả kinh ngạc quay người nhìn xung quanh, ngay sau lưng nàng là nông trang của mình. Ở rìa ngoài, nàng trồng mấy loại cỏ chăn nuôi chất lượng cao để thả bò dê. Vùng đất giáp ranh giữa đồng cỏ và chân núi được nàng quây lại nuôi lợn. Lợn cũng được nuôi thả bán tự nhiên, vận động mỗi ngày rất nhiều, ăn gì cũng béo, thịt cực kỳ thơm ngon.

Nhưng bây giờ, đồng cỏ vốn là ranh giới lại cách nàng ít nhất cả trăm mét. Có thể thấy bò dê vẫn đang thong thả gặm cỏ trong phạm vi đồng cỏ, không hề vượt qua ranh giới sang vùng đất mới. Chúng thấy Kỳ Khả còn kêu lên chào hỏi.

Trước đây, nàng cho rằng không gian này có ranh giới là do sương mù dày đặc. Sương mù trông như hơi nước, sờ vào cũng giống hơi nước, nhưng không thể đi vào. Mỗi khi Kỳ Khả muốn bước vào sương mù, nàng đều cảm thấy nó như có thực thể, chặn đứng bước chân của nàng. Tuy nhiên, nó không ảnh hưởng đến những thứ khác. Nàng trồng cỏ sát ranh giới sương mù, cỏ mọc rất tốt. Bò dê đến ăn cỏ, thỉnh thoảng đầu chúng sẽ thò vào trong sương mù, nhưng cũng không thể đi qua.

Giờ phút này, ranh giới sương mù dày đặc kia đang mở rộng ra tứ phía, tạo ra một vùng đất mới không biết rộng lớn đến mức nào cho Kỳ Khả. Nhưng ở phía xa, ranh giới sương mù vẫn còn, cho thấy diện tích thực tế của không gian này còn lớn hơn nữa, chỉ là không biết cần điều kiện gì để nó mở rộng thêm.

Kỳ Khả ngây người đứng tại chỗ, phóng tầm mắt nhìn về phía xa. Ngoài vị trí núi rừng ban đầu tiếp tục kéo dài ra một dãy núi cao xanh mướt, thì ở giữa còn có một vùng đất nông nghiệp rộng lớn và vùng đất mới. Xa hơn nữa, đối diện dãy núi, mơ hồ có ánh nước lấp lánh, như thể có một vùng nước xuất hiện.

Nghĩ đến việc trong không gian vốn chỉ có một con sông nhỏ không rõ nguồn gốc, Kỳ Khả vô cùng phấn khích, cảm thấy có lẽ nào nguồn của con sông nhỏ đã xuất hiện. Nàng vội vàng mặc lại quần, ngẩn người nhìn dãy núi mới xuất hiện, nghĩ xem làm thế nào để lên đó, tìm một vị trí cao để quan sát kỹ vùng đất mới của mình.

Đang nghĩ vậy, Kỳ Khả phát hiện góc nhìn của mình lại thay đổi. Nàng đã thần kỳ đứng trên một tảng đá nhẵn nhụi nhô ra trên núi, một vị trí cao tuyệt đối, chỉ cần sơ sẩy một bước là có thể ngã chết. Nhưng góc độ này lại giúp nàng nhìn rõ ánh nước ở phía xa, đó là một vùng nước rộng lớn vô biên, ranh giới của nó bị sương mù che khuất.

Thật may mắn là cơ thể này không bị cận thị.

Kỳ Khả thầm nhủ trong lòng để thay đổi tâm trạng, nhưng không thành. Hai tay nàng ôm ngực, cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ. Bây giờ nàng đang vui mừng, căng thẳng, kích động, hưng phấn, tất cả cảm xúc đan xen vào nhau. 

Nàng chỉ muốn quỳ lạy vị đại lão đã tạo ra không gian thần bí này. Quá trâu bò, không biết vị thần tiên nào có pháp lực lớn như vậy, nàng rất muốn được trực tiếp thảo luận về cách sử dụng không gian này một cách đúng đắn.

Ý nghĩ vừa lóe lên, cảnh vật trước mắt Kỳ Khả lại thay đổi. Từ trên đỉnh núi, nàng đột nhiên xuất hiện trong một hang động. Hang động không tối, ánh sáng từ trên đỉnh hang chiếu xuống từng sợi, tạo nên một vẻ đẹp như thời gian ngưng đọng. Ánh mắt Kỳ Khả ban đầu bị ánh sáng thu hút, sau đó nhìn xuống theo ánh sáng như thánh quang, nàng bỗng thấy không xa trước mặt mình có một cái bệ cao. Trên bệ cao có một người phụ nữ đội mũ miện, mặc áo bào rộng thùng thình, gương mặt gầy gò, hai tay đặt một tư thế kỳ lạ, bất động, không biết còn sống hay đã chết.

Đột nhiên nhìn thấy một người như vậy, Kỳ Khả sợ hãi suýt chút nữa hét lên. Đồng thời, chân nàng mềm nhũn, không kìm được mà quỳ xuống, đúng là quỳ sụp tại chỗ.