[Đinh! Hệ thống Phản phái: Chúc mừng ký chủ thành công tác động đến tâm lý của nhân vật chính, nhận được +10 Điểm Phản phái!]

Tuy gã đã bỏ đi, nhưng Điểm Phản phái vẫn liên tục chảy vào tài khoản của Lý Hạo.

"Haizz..." Lý Hạo thầm cười đến nội thương, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ thở ngắn than dài: "Lạc Lạc à, anh đột nhiên trở nên mạnh mẽ thế này, có phải đã vô tình đả kích lòng tự trọng của Tần Vũ rồi không?"

Tô Lê Lạc nhìn theo bóng lưng xa dần của Tần Vũ, ngập ngừng đáp: "Chắc là không đâu... Vũ ca vẫn luôn coi anh là huynh đệ tốt mà."

"Thế em thích Vũ ca của em hơn, hay là thích anh hơn?" Lý Hạo đột ngột áp sát, ghé tai hỏi nhỏ.

Tô Lê Lạc: (`・ω・´)

"Tất nhiên... tất nhiên là thích anh hơn rồi..." Cô cúi gằm mặt, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng từng chữ vẫn lọt vào tai Lý Hạo không sót một chữ.

"Hắc hắc!" Lý Hạo cười tủm tỉm đầy đắc ý.

Khoảng hai tiếng sau, Lý Hạo và Tô Lê Lạc sóng vai bước ra khỏi khu mỏ, trên tay mỗi người đều xách một chiếc hộp cơm.

Trong hộp cơm của Lý Hạo xếp đầy năm cái bánh ngô vàng ruộm. Hiện tại hắn đã là Võ giả nhất giai, tốc độ làm việc đương nhiên nhanh hơn trước gấp bội.

Trở về khu lán trại, Lý Hạo dắt Tô Lê Lạc đi thẳng tới nhà Tần Vũ.

Vừa đẩy cửa bước vào, hắn đã thấy Tần Vũ đang khoanh chân ngồi trên giường gỗ, ra sức vận chuyển nguyên năng. Căn nhà rách nát này của gã cũng không khác nhà Lý Hạo là mấy, vốn là của một hộ hàng xóm cũ để lại. Hộ hàng xóm đó... vài năm trước vì người vợ lâm bệnh nặng, cuối cùng cả hai vợ chồng đều bị bỏ đói đến chết. Sáng hôm sau, người ta phát hiện người chồng đã treo cổ tự vẫn ngay trước cửa phòng. Kể từ đó, căn phòng này bị bỏ hoang, mãi cho đến khi Tần Vũ bị bắt vào đây và dọn đến ở.

Nghe thấy tiếng động, Tần Vũ trên giường chậm rãi mở mắt. Có điều, ánh mắt gã nhìn Lý Hạo lúc này lại mang theo vài phần xa cách và đạm mạc khó tả. Gã vốn là một kẻ cực kỳ hiếu thắng.

"Ầy, cơm trưa của cậu đây. Lát nữa nhớ ăn đấy nhé!" Lý Hạo như không hề nhận ra sự lạnh nhạt của Tần Vũ. Hắn đi thẳng tới chiếc bàn gỗ ọp ẹp, hào phóng gắp ba cái bánh ngô sang hộp cơm của Tần Vũ, lại còn múc thêm hơn nửa phần dưa muối cho gã.

Tần Vũ khẽ dao động, mím môi không nói lời nào.

Lý Hạo vỗ vai gã nói tiếp: "Nếu cậu muốn tập trung toàn lực đột phá nguyên năng thì mấy ngày tới cứ ở yên trong phòng đi, tớ sẽ lĩnh phần ăn rồi mang về cho cậu. Hiện tại tớ làm việc nhanh hơn trước nhiều, dư sức nuôi nổi cả hai chúng ta."

Sắc măt Tần Vũ dần trở nên phức tạp. Gã không khỏi tự trách, phải chăng bản thân đã quá hẹp hòi? Chỉ vì thấy Tiểu Hạo mạnh hơn mình mà sinh lòng đố kỵ, khó chịu. Trong khi Tiểu Hạo lại chẳng hề tính toán, sẵn sàng gánh vác công việc để gã có thời gian toàn tâm toàn ý tu luyện. Tiểu Hạo vẫn là người anh em tốt luôn nghĩ cho gã như ngày nào.

"Cảm... Cảm ơn cậu." Tần Vũ cuối cùng cũng mở miệng, trong mắt lộ rõ vẻ áy náy.

Lý Hạo xua tay cười xòa: "Anh em cả mà, khách sáo thế làm gì."

Dứt lời, hắn liền dẫn Tô Lê Lạc bước ra ngoài.

Chỉ có điều, bàn tay hư hỏng của hắn lại phi thường tự nhiên dắt lấy tay nhỏ của Tô Lê Lạc, khiến sắc mặt Tần Vũ vừa mới ấm áp lại lập tức sầm xuống.

Bản thân mình... giờ lại thảm hại đến mức cần Tiểu Hạo nuôi nấng sao? Vậy còn Lạc Lạc, có phải em ấy cũng...

[Đinh! Hệ thống Phản phái: Chúc mừng ký chủ thành công tác động đến tâm lý của nhân vật chính, nhận được +10 Điểm Phản phái!]

Vừa bước ra tới cửa, Lý Hạo nhận được thông báo của hệ thống, trong lòng cười đến không khép nổi miệng.

Là một kẻ từng đọc qua vô số tiểu thuyết mạng, hắn thừa sức nắm thóp mọi biến chuyển tâm lý của Tần Vũ. Ngay từ lúc Tần Vũ hớt hải bỏ về giữa chừng ở khu mỏ, hắn đã biết gã bị mình chọc cho tức nghẹn họng rồi. Với cái tính khí ương ngạnh của Tần Vũ, rất có thể trước khi thực lực vượt qua hắn, gã sẽ chọn cách đóng cửa tự kỷ, không thèm nhìn mặt hắn nữa. Đúng là kiểu nỗ lực đến điên cuồng!

Thế nhưng, hắn làm sao có thể để cái "mỏ điểm kinh nghiệm" di động này rời xa mình được chứ? Chỉ có luôn giữ Tần Vũ ở bên cạnh để "vắt sữa", hắn mới có thể liên tục thu hoạch Điểm Phản phái một cách ổn định!