Nghe tiểu nhị kể lại câu chuyện vừa rồi, Thanh Viêm Tử tỏ vẻ dao động, lão xếp những đồng tiền trên bàn thành một hàng ngay ngắn.
Tiểu nhị thấy vậy, nhanh nhẹn tiến lên định thu tiền.
Nhưng Thanh Viêm Tử khẽ phất ống tay áo, những đồng tiền lập tức biến mất khỏi mặt bàn.
"Khách quan?" Tiểu nhị lộ vẻ nghi hoặc.
"Ta hỏi ngươi, chuyện treo giải thưởng ngươi vừa nói có thật không?"
Tiểu nhị đánh mắt quan sát cách ăn mặc của ba người Thanh Viêm Tử, sau đó vui mừng gật đầu lia lịa: "Pháp sư, lời tiểu nhân nói tuyệt đối là thật! Hoàng lão gia hiện đang ngụ tại phòng thượng hạng của tửu quán chúng ta. Nếu pháp sư có hứng thú với tiền thưởng, tiểu nhân có thể vào thông báo một tiếng!"
Nghe vậy, Thanh Viêm Tử gật đầu, lại vung tay áo một cái, những đồng tiền đồng lại hiện ra ngay ngắn trên bàn.
Tiểu nhị lập tức thu tiền vào túi.
"Pháp sư đợi ở đây, tiểu nhân đi bẩm báo ngay."
Trong tửu quán, ánh mắt của mọi người bắt đầu đổ dồn vào ba thầy trò Thanh Viêm Tử.
"Sư phụ, người định nhận vụ này thật sao?" Thạch Thịnh bị nhìn chằm chằm đến mức hơi sờ sợ, nhỏ giọng hỏi.
Thanh Viêm Tử mím môi đáp: "Nếu không nhận, số tiền còn lại không đủ để chúng ta đi đến Liễu Hương bí cảnh đâu."
Nghe sư phụ nói vậy, Thạch Thịnh đành bất đắc dĩ gật đầu, tiếp tục cúi đầu ăn mì.
Trong khi đó, Lý Văn lại bắt đầu suy nghĩ mông lung. Việc xuyên không đến thế giới tu tiên này đã khiến hắn vô cùng hưng phấn, giờ đây lại sắp được tận mắt chứng kiến tinh quái quỷ hồn trong truyền thuyết, lòng hắn tràn đầy cảm giác mong đợi.
Một lát sau, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Tiểu nhị đi trước mở đường, chạy vội đến trước mặt ba người Thanh Viêm Tử.
"Hoàng lão gia, đây chính là ba vị pháp sư mà tiểu nhân đã thưa với ngài."
Lý Văn nhìn theo hướng tiếng nói, thấy một người đàn ông trung niên béo mạp, gương mặt bóng loáng dầu mỡ xuất hiện sau lưng tiểu nhị.
Hoàng Thiên Phú nhìn thấy ba người Thanh Viêm Tử, sắc mặt hơi khựng lại, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ thất vọng.
Ba người Thanh Viêm Tử tuy mặc đạo bào, nhưng lớp vải màu xanh lam vì mặc quá lâu nên đã phai màu trắng bệch. Hơn nữa, nhìn diện mạo của họ chẳng có chút khí thế tiên phong đạo cốt nào như lão tưởng tượng về các vị pháp sư cao cường.
Thanh Viêm Tử thấy rõ vẻ mặt của Hoàng Thiên Phú, nhưng lão vẫn mỉm cười, chắp tay hành lễ: "Hoàng cư sĩ hiện đang gặp nạn, bần đạo nghe danh đã lâu, cảm thấy có thể giúp cư sĩ một tay!"
Hoàng Thiên Phú nghe vậy, mặt không chút biến sắc, chỉ hờ hững chắp tay đáp: "Vị pháp sư này, hẳn ngài đã nghe qua tình hình. Hoàng mỗ nói trước, nếu ngài thành công tiêu diệt tà ma trong trang viên, tiền thưởng sẽ không thiếu một xu. Nhưng nếu không diệt được mà bản thân các vị gặp thương vong, Hoàng mỗ tuyệt đối không chịu trách nhiệm!"
Ba đợt pháp sư chết thảm trước đó đã khiến Hoàng Thiên Phú tổn thất gần một ngàn lượng bạc trắng, vì thế nhìn ba người Thanh Viêm Tử có vẻ kém cỏi này, lão mặc định họ là đám lừa đảo kiếm cơm.
Thanh Viêm Tử khẽ cười: "Đó là lẽ đương nhiên, nếu không trừ được tà ma, bần đạo không lấy một đồng!"
Hoàng Thiên Phú gật đầu, móc chìa khóa từ trong ngực ra.
"Đây là chìa khóa Hoàng phủ. Các vị cần bao nhiêu ngày để diệt trừ tà ma?"
Thạch Thịnh bước lên nhận lấy chìa khóa nhét vào ngực.
Thanh Viêm Tử thản nhiên đáp: "Chỉ cần đêm nay là đủ!"
Lời vừa dứt, cả tửu quán lập tức xôn xao.
"Ta có nghe nhầm không? Đạo sĩ kia nói chỉ cần một đêm?"
"Lại thêm một kẻ khoác lác không biết lượng sức. Nhìn Vương đạo nhân trấn Phù Kiều chúng ta xem, lăn lộn bao nhiêu năm, yêu ma quỷ quái gì mà chưa từng thấy, vậy mà còn không trụ nổi một đêm đấy thôi."
"Cũng đừng nhìn người qua vẻ bề ngoài, vạn nhất đạo sĩ này có bản lĩnh thật sự thì sao? Ngươi nói năng cẩn thận, kẻo sau khi ông ta thu phục tà ma xong lại quay sang trị ngươi đấy!"
Thực khách trong quán bàn tán xôn xao, trong chớp mắt, ba thầy trò trở thành tâm điểm chú ý của đám đông.
Hoàng Thiên Phú nghe Thanh Viêm Tử nói vậy cũng giật mình kinh ngạc.
"Vị pháp sư này, dù sao tôi cũng phải nhắc lại lần nữa, trong nhà tôi không phải tà ma tầm thường. Nếu muốn rút lui thì bây giờ vẫn kịp, đừng đem tính mạng mình ra làm trò đùa."
"Đa tạ Hoàng cư sĩ đã nhắc nhở!"
Thanh Viêm Tử nói xong, ra hiệu cho Lý Văn và Thạch Thịnh đi theo mình ra khỏi tửu quán.
"Hay là chúng ta cũng theo xem thử?" Thấy ba người rời đi, vài kẻ tò mò nảy ra ý định bám theo xem náo nhiệt.