Lý Hạo nhún vai: "Sao cũng được." Ba lọ dược tề X1 tương đương 150 điểm tích lũy, thu hoạch thế này là quá hời rồi.

Tần Vũ lách qua khe hở, hai người tiếp tục tiến sâu vào rừng. Độc Nhãn Long không thèm để ý đến bọn họ, đợi hai người đi xa liền gọi đàn em đến kéo xác lợn qua lưới điện.

...

Lý Hạo và Tần Vũ sóng vai bước đi trong rừng rậm. Mặt đất phủ đầy lá khô mục nát, mỗi bước chân giẫm xuống đều phát ra tiếng lạo xạo ẩm ướt.

Tần Vũ ngập ngừng hồi lâu rồi mới mở lời: "Tiểu Hạo... Ba lọ Dược tề X1 này, có thể nhường cho tôi dùng trước không? Cậu đã là Võ giả nhất giai rồi, giờ dùng dược tề X1 cũng chẳng tăng được bao nhiêu hoạt tính tế bào."

Nếu là trước đây, gã đã tự quyết định luôn rồi. Nhưng giờ Lý Hạo đã thay đổi, gã không dám tùy tiện nữa. Hơn nữa, họ đã giao hẹn tỷ lệ phân chia rõ ràng. Nhưng Tần Vũ quá khao khát đột phá. Gã nghĩ Lý Hạo dù có đổi tính thì vẫn sẽ nể mặt mình. Với thiên phú của gã, có ba lọ này gã chắc chắn sẽ lên Võ giả nhất giai trong vài ngày.

"Tất nhiên là không được!" Lý Hạo từ chối thẳng thừng, không một chút do dự.

"Tại sao?" Tần Vũ ngẩn người, vừa không cam lòng vừa hụt hẫng. Đồng thời, gã cảm thấy lạnh lòng. Tiểu Hạo thực sự đã thay đổi, không còn hết lòng vì gã như trước nữa.

Lý Hạo liếc gã, thấu tận tim đen ý đồ của Tần Vũ: "Không phải chúng ta đã thống nhất chia theo tỷ lệ bốn - bốn - hai rồi sao?"

Tần Vũ ấm ức gật đầu: "Thì đúng thế, nhưng tôi nghĩ cứ để tôi lên Võ giả nhất giai trước, sau này tôi sẽ bù đắp cho cậu và Lạc Lạc sau."

Lý Hạo lắc đầu: "Cậu thấy chuyện đó có thực tế không?"

Tần Vũ ngơ ngác nhìn hắn.

Lý Hạo bồi thêm: "Cứ cho là cậu lên Võ giả nhất giai, cậu chắc chắn sẽ thắng trong Đại hội Săn giết sao? Thậm chí lên Nhị giai, cậu đã dám chắc chưa? Giao kèo vừa mới ký chưa đầy hai ngày cậu đã muốn nuốt lời, cậu nghĩ Lạc Lạc sẽ cảm thấy thế nào? Ai trong chúng ta chẳng muốn mạnh lên? Hay cậu muốn bỏ mặc Lạc Lạc tự sinh tự diệt ở Khu Chó Nô này?"

Hắn tỏ ra vô cùng "phẫn nộ". Hắn quá hiểu cái tính ích kỷ của Tần Vũ. Trông chờ thằng này "chia phần" sau khi nó mạnh lên á? Có mà đợi đến tết côngg gô, hoặc ít nhất là khi gã lên đến Nhị giai. Hắn tuyệt đối không để Tần Vũ vượt mặt mình.

Tần Vũ biến sắc, trong lòng gã quả thực đã tính toán như vậy: tập trung tài nguyên cho bản thân trước, còn Lý Hạo thì gã sẽ bảo kê trong Đại hội Săn giết, Tô Lê Lạc thì đợi gã và Lý Hạo thoát khỏi đây rồi tìm cách cứu sau. Gã không thấy suy nghĩ của mình có gì sai, nhưng những lời đanh thép của Lý Hạo khiến gã câm nín, không cách nào phản bác. Lòng gã nghẹn lại, vô cùng khó chịu.

Bíp!

`【Hệ thống Phản phái: Chúc mừng ký chủ tác động thành công đến tâm lý của nhân vật chính, nhận được Điểm Phản phái +10!】`

"Vậy... đưa tôi hai lọ trước được không?" Tần Vũ vẫn cố vớt vát.

"Không được!" Lý Hạo kiên quyết. "Mọi thứ phải sòng phẳng theo đúng thỏa thuận. Trừ phi cậu muốn tình huynh đệ của chúng ta và Lạc Lạc rạn nứt tại đây."

"Nhưng ba lọ này chia thế nào cho đều..."

Lý Hạo nhún vai: "Thì đêm nay xem có kiếm thêm được gì không. Nếu không, phần hai mươi phần trăm của Lạc Lạc cứ tạm thời nợ đó. Còn bây giờ, đưa phần của tôi đây, tôi uống luôn."

Tần Vũ méo mặt. Gã không ngờ Lý Hạo lại tuyệt tình và thực dụng đến thế. Gã hậm hực móc một lọ dược tề đưa cho Lý Hạo, trong lòng đã bắt đầu nảy sinh ý nghĩ: sau này ra ngoài săn bắn có nên rủ Lý Hạo đi cùng nữa hay không.

Nhưng gã đâu biết rằng, nếu không có Lý Hạo, một kẻ mới thức tỉnh năng lượng Không Gian chưa thuần thục như gã muốn đơn độc săn hung thú là chuyện viển vông.