Kể từ khi vào bí cảnh, phần lớn thời gian đi đường hắn đều dùng Ngự Phong chú để luyện tập, đến giờ đã đạt tới mức thành thục như bản năng. Ngay cả Thanh Viêm Tử cũng từng khen ngợi hắn ngộ tính cực cao, tuy tu luyện chậm nhưng học pháp thuật lại cực nhanh.

Con gấu chỉ thấy thân ảnh trước mắt loáng một cái rồi biến mất, trong nháy mắt đã xuất hiện cách đó vài trượng.

Một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Thân hình đồ sộ của con gấu nâu vồ hụt, đập mạnh xuống đất khiến cả khu rừng rung rinh, lá khô rụng xuống rào rào. Chỗ Lý Văn đứng khi nãy giờ đã lún xuống thành một hố sâu.

Lý Văn nheo mắt, lòng vẫn còn run rẩy. Nếu vừa rồi hắn không né kịp, chỉ riêng sức nặng của con gấu thôi cũng đủ nghiền hắn thành bánh thịt chứ chưa nói đến chuyện bị cắn cổ.

Hắn không dám lơ là, vung kiếm thủ thế, linh lực bao phủ toàn thân. Trước khi Thanh Viêm Tử đến, hắn phải dốc hết vốn liếng để giữ mạng dưới miệng con gấu này.

Vồ hụt một kích, gấu nâu tức giận vạn phần. Nó vốn tưởng rằng đã nắm chắc phần thắng, không ngờ kẻ trước mắt lại dùng chướng nhãn pháp. Tại Liễu Hương bí cảnh này, dựa vào thân hình khổng lồ, nó chưa từng chịu thiệt thòi như vậy bao giờ.

Lúc này, ánh mắt nó nhìn Lý Văn tràn đầy vẻ hung tàn.

Lý Văn chậm rãi lùi về phía sau, cố gắng kéo giãn khoảng cách. Hắn nhận thấy con súc sinh này đã chạm đến lằn ranh nổi điên. Sư tử vồ thỏ cũng dùng toàn lực, huống chi trước mắt là một con gấu nâu hung mãnh hơn cả hổ dữ, đòn công kích trong cơn cuồng nộ chắc chắn sẽ kinh thiên động địa.

Linh lực lưu chuyển khắp thân thể gấu nâu, Lý Văn có thể cảm nhận rõ ràng khí thế của nó còn khủng khiếp hơn lúc trước.

Sau một tiếng gầm phẫn nộ, gấu nâu lao thẳng về phía hắn như một cỗ xe tăng. Lý Văn vận dụng Ngự Phong chú, lòng bàn chân sinh phong, cả người nhẹ bẫng lướt nhanh về phía sau, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với con gấu lớn.

"Một tấc ngắn, một tấc hiểm", khoảng cách càng xa càng an toàn. Muốn cứng đối cứng với gấu nâu rõ ràng là điều không thể, Lý Văn chỉ có thể tận lực duy trì khoảng cách.

Thấy con mồi dần xa rời tầm mắt, gấu nâu cũng phát hiện ra điểm bất thường. Tốc độ lao đi của nó đã nhanh hơn bình thường rất nhiều, nhưng khoảng cách giữa hai bên lại bị kéo giãn một cách rõ rệt.

Ánh mắt nó đảo liên tục, cuối cùng nhìn chằm chằm vào đôi chân của Lý Văn.

Thấy ánh mắt của nó, Lý Văn trong lòng thầm kinh hãi. Hắn vốn tưởng con gấu này sau khi khai hóa chỉ thông minh hơn linh thú bình thường một chút, không ngờ trí tuệ của nó đã chẳng khác gì người thường.

Một cơn chấn động mãnh liệt truyền đến. Gấu nâu bất chợt vỗ mạnh xuống mặt đất, lực đạo kinh người lấy nó làm tâm điểm lan tỏa ra bốn phương tám hướng. Lý Văn đang nương theo Ngự Phong chú lướt đi nhẹ nhàng, bỗng sắc mặt đại biến. Cơn rung chấn dữ dội này khiến động tác của hắn bị trì trệ hẳn lại.

Thấy chiêu này hiệu quả, gấu nâu lần nữa vận chuyển toàn bộ linh lực xuống chân, điên cuồng đuổi theo Lý Văn. Mỗi bước chân khổng lồ nện xuống đều khiến mặt đất rung chuyển, khiến khoảng cách giữa đôi bên bị rút ngắn liên tục.

"Đáng chết!" Lý Văn thầm mắng một tiếng, chân không ngừng bước, cố gắng thoát khỏi sự truy đuổi.

Lúc này, gấu nâu chỉ còn cách Lý Văn chưa đầy mười trượng. Áp lực nặng nề tỏa ra từ nó đã có thể cảm nhận rõ rệt.

Không chạy thoát được rồi! Nhìn khoảng cách ngày càng gần, Lý Văn nghiến răng quyết định không chạy nữa. Hắn bước mạnh về phía trước một bước rồi đột ngột xoay người lại đối mặt với gấu nâu.

Trước biến cố bất ngờ này, theo bản năng, gấu nâu dừng bước. Nó nhìn chằm chằm Lý Văn với vẻ đầy nghi hoặc. Vừa rồi đã bị tên nhân tộc này đùa giỡn một lần, nó sợ hắn lại giở trò cũ.

Nó đánh giá Lý Văn từ đầu đến chân, thầm tính toán đối sách.

Thông minh quá đôi khi lại bị thông minh hại. Nhìn vẻ mặt suy tư của gấu nâu, Lý Văn không khỏi nghĩ đến câu nói đó. Thấy nó trần trừ không dám tiến lên, hắn đoán chắc nó đang nghi ngờ mình có cạm bẫy gì chờ sẵn.

Nghĩ tới đây, Lý Văn quyết định tương kế tựu kế. Hắn chậm rãi buông lỏng tay cầm trường kiếm, nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào mắt gấu nâu.

Quả nhiên, gấu nâu quan sát từng động tác nhỏ của hắn, trong mắt thoáng hiện vẻ hồ nghi. Điều này càng khẳng định phỏng đoán của Lý Văn là đúng.

Lòng hơi trấn tĩnh lại, Lý Văn suy tính cách trì hoãn thời gian. Chỉ cần đợi được Thanh Viêm Tử đến, mọi chuyện sẽ được giải quyết.